Xuyên Về Thập Niên 70: Mang Cả Nhà Làm Giàu - Chương 495
Cập nhật lúc: 2026-04-13 01:26:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không thấy các gia tộc khác tranh kéo quan hệ với vợ chồng Diệp Lan Mặc ?
“Ba, cháu gái Thanh Liên chuẩn xuất giá, bảo bọn trẻ đều giúp đỡ , mua sắm đồ đạc, chuẩn của hồi môn, những việc đều cần lo liệu, đến lúc đó con cũng sẽ tặng cháu gái một món quà hậu hĩnh.” Tư thế quỳ gối ôm đùi vô cùng chuẩn mực.
Vợ chồng Diệp Lan Mặc bay lượn khắp hội trường, kết giao một phen, thu hoạch đầy ồn.
Đến lúc tàn tiệc, lãnh đạo gọi họ qua: “Tiến sĩ Diệp, ngài James chuyện với .”
Ngài James là quan chức cao nhất của phái đoàn đại diện nước Anh, là Thượng nghị sĩ của nước Anh, sức ảnh hưởng trong nước lớn.
Bình thường ông nghiêm túc, cứng nhắc, đùa, nhưng lúc chuyện với Diệp Lan Mặc, mặt mày tươi rói, thiết như bạn bè lâu năm.
Cho nên mới , xem mà đối xử.
Ngài James mời Diệp Lan Mặc sang nước Anh giao lưu thăm viếng, thực là đào góc tường.
Diệp Lan Mặc đ.á.n.h Thái Cực Quyền, vui vẻ, nhưng nhất quyết đưa một câu trả lời chắc chắn.
Lãnh đạo và Phan Tư Thành , hề lo lắng. Nhà họ Diệp gia đình bình thường, cha Diệp và Diệp Nguyên Bạch đều ở trong quân đội, gốc gác vững chắc.
Đột nhiên, ánh đèn vụt tắt, nhao nhao la hét, chuyện gì ?
Diệp Lan Mặc chỉ cảm thấy tim đập thình thịch, chút do dự kéo An Ức Tình, một tay kéo lãnh đạo ở gần nhất, né một góc.
Phản ứng của cực nhanh, động tác nhanh nhẹn, ôm c.h.ặ.t An Ức Tình lòng bảo vệ.
“Đoàng đoàng” hai tiếng s.ú.n.g nổ, như nước lã nhỏ chảo dầu, nháy mắt nổ tung, hiện trường mất kiểm soát, tiếng la hét ch.ói tai đinh tai nhức óc.
“Tất cả xuống, im lặng.” Trong bóng tối, hét lớn một tiếng.
Kéo theo đó là tiếng bước chân dồn dập, tiếng s.ú.n.g b.ắ.n qua b.ắ.n , một mớ hỗn độn.
Không qua bao lâu, đèn cuối cùng cũng sáng lên, thể rõ thứ sân, nhưng tất cả đều hít một ngụm khí lạnh.
Có mấy ngã trong vũng m.á.u, trong đó cả thành viên phái đoàn đại diện nước Anh và Trung Quốc. Phan Tư Thành cũng ngã mặt đất, trúng đạn, sống c.h.ế.t .
Các quan khách đều co rúm một góc run rẩy, chân mềm nhũn.
Còn ngài James thì rơi tay mấy tên cướp bịt mặt, mấy đàn ông mặc đồ đen cầm v.ũ k.h.í chĩa bọn cướp, hai bên đang giằng co.
An Ức Tình thầm kêu , cảnh tượng quá t.h.ả.m liệt , tấn công vô tội vạ, đám cướp rốt cuộc là ai?
Một tên cướp bỗng nhiên mở miệng hét lớn: “Chúng tao là do Đại lục phái tới, nhiệm vụ của chuyến là tiêu diệt Anh, còn những con ch.ó săn đầu quân cho Anh cũng dọn dẹp sạch sẽ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-495.html.]
Cái lý do cũng thật nực , sơ hở trăm bề, nhưng chịu nổi tin a.
Người Cảng Thành vốn dĩ mấy tin tưởng phía Đại lục, triệt để kích phát nỗi sợ hãi của họ.
Lãnh đạo bảo vệ trong góc nhíu mày, dụng tâm quá hiểm độc, là hành vi xã hội đen bình thường.
Đại lục của họ mạc danh kỳ diệu tạt một chậu nước bẩn, chụp mũ phá hoại đàm phán, còn uy h.i.ế.p chia rẽ giới tinh các tầng lớp ở Cảng Thành.
Kế hoạch một mũi tên trúng ba đích, quá tàn độc.
Người đàn ông mặc đồ đen nổi trận lôi đình: “Nói hươu vượn, mau bỏ v.ũ k.h.í xuống đầu hàng.”
Tên cướp bịt mặt vẻ lẫm liệt chính khí: “Không , chúng tao kiên quyết chấp hành nhiệm vụ lãnh đạo giao phó.”
Cũng nghĩ xem bọn chúng đang mặc đồ của kẻ , giả vờ trong sạch cái nỗi gì.
Cánh tay ngài James trúng một phát đạn, m.á.u chảy ngừng, đau đến mức khuôn mặt biến dạng.
Người đàn ông mặc đồ đen thấy , lạnh lùng quát: “Thả ngài James , chúng chuyện đàng hoàng.”
Bọn họ là ném chuột sợ vỡ bình, nếu ngài James c.h.ế.t, hai nước sẽ kết thù, hơn nữa, tâm huyết của vô sẽ đổ sông đổ biển.
“Không thể nào.” Ánh mắt tên cướp bịt mặt lóe lên: “Đi, gọi điện thoại gọi đài truyền hình đến đây, cho cả thế giới hành động trảm thủ của chúng tao, để cả thế giới thấy tiếng của chúng tao…”
Lãnh đạo đến đây, nhịn nữa, gạt tay Diệp Lan Mặc lên: “Hành động trảm thủ cái rắm, ở đây gì nguyên thủ? Không văn hóa thật đáng sợ.”
Ông tức giận đến mức sắc mặt xanh mét: “Nói, các là bộ đội nào? Phiên hiệu là gì? Cấp bậc gì? Lãnh đạo là ai? là cán bộ cấp phó tỉnh, ngang cấp phó quân đoàn trong bộ đội, theo quy củ của Đại lục chúng , quân chính phân công phân gia, quyền yêu cầu trả lời, trả lời thì là giả mạo.” Ông tuyệt đối cho phép quốc gia bôi nhọ!
Ông là quan chức cao nhất của phía Trung Quốc, xảy chuyện ông chịu bộ trách nhiệm. Ánh mắt tên cướp bịt mặt lóe lên, bắt qua, nhưng một cách, bọn chúng mặc đồ đen chĩa s.ú.n.g .
“Đây là hành động tuyệt mật, chúng tao là bộ đội đặc chủng…”
Người đàn ông mặc đồ đen lạnh một tiếng: “Không thể nào, tất cả các bộ đội đặc chủng, Đông Bắc Mãnh Hổ của Quân khu Thẩm Dương, Hưởng Tiễn của Quân khu Bắc Kinh, Ám Dạ Chi Hổ của Quân khu Lan Châu, Phi Long của Quân khu Nam Kinh…”
Anh kể vanh vách, kiêu ngạo và tự hào.
“Mỗi một bộ đội đều là tinh trong tinh , sức chiến đấu cường hãn, doanh trại địch như chốn , một lính đặc chủng thể tiêu diệt một tiểu đội vũ trang, còn các thì ? Lại nhốt ở đây, hổ mà tự xưng là lính đặc chủng? Cũng thế lực nào bồi dưỡng đám gà mờ , còn dám mạo danh bộ đội đặc chủng của chúng ? Tìm c.h.ế.t.”
Anh sách mách chứng, lớn tiếng quát mắng, tên cướp bịt mặt khí thế của lấn át, chút chột : “Chúng tao vốn dĩ là thế, cần gì mạo danh?”
Người đàn ông mặc đồ đen hùng hổ dọa chất vấn: “Vậy hỏi , đội trưởng của Đại đội Chiến Lang là ai? Họ Trần, là họ Giang? Đừng bảo là , đây chính là kiến thức cơ bản, quân đội mỗi năm đều cuộc thi đấu quân, bộ đội đặc chủng cũng cuộc so tài giữa các đội ngũ, mới là lạ.”