Xuyên Về Thập Niên 70: Mang Cả Nhà Làm Giàu - Chương 512

Cập nhật lúc: 2026-04-13 01:26:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô bé nhăn nhó thành khuôn mặt mướp đắng, ghét nhất là ăn cà rốt, cô bé là thỏ con!

cô bé dám vứt , lén lút chia cho trai một nửa, bàn tay nhỏ bé chắp với , liên tục b.ắ.n tim, liều mạng nũng. Cậu bé thực cũng thích ăn, nhưng ? Em gái nhà chỉ đành chiều chuộng thôi.

Ba , đấng nam nhi đại trượng phu thì chiều chuộng phái nữ trong nhà, bao gồm em gái, , bà ngoại.

Hội thao mỗi năm một của trường mẫu giáo, là hoạt động mà các bạn nhỏ yêu thích nhất, cứ đến ngày , viên xuất động, mời phụ cùng các bé chơi đùa, tham gia các hạng mục vui chơi. Nói trắng , chính là trò chơi gia đình.

Sáng sớm trường mẫu giáo náo nhiệt thôi, trong khí tràn ngập những hạt t.ử hạnh phúc, các bạn nhỏ nắm tay cha nhảy nhót tung tăng, trong lòng tràn đầy niềm vui.

Viện trưởng dẫn các giáo viên ở cổng lớn, đón tiếp phụ của các lớp, xe cộ cổng xếp thành hàng dài.

Xe bảo mẫu của nhà họ Diệp nữa, đành xuống bộ.

Hai em nhỏ nắm tay phía , thỉnh thoảng đầu cha một cái, tiếng ngớt, ngay cả chút ông cụ non cũng giấu nụ .

Diệp Lan Mặc nắm tay vợ chậm rãi bước : “Hai đứa trẻ hôm nay đặc biệt vui vẻ.”

An Ức Tình khó khăn lắm mới xin nghỉ một ngày, cô hiếm khi tham gia những hoạt động như thế , cảm thấy khá mới mẻ. “Anh cũng vui vẻ a.”

Diệp Lan Mặc là ông chủ, thể tự do chi phối thời gian, dành nhiều thời gian cho con cái hơn, bọn trẻ đều bám .

Tất nhiên, bọn trẻ cũng bám An Ức Tình.

An Ức Tình từng vô tình thấy ông xã giáo d.ụ.c các con, vất vả, ngày nào cũng kiếm tiền, cả nhà đều dựa một nuôi sống.

Lúc đó cô kinh ngạc đến ngây , ai lừa trẻ con như .

mà, hiệu quả thì cực kỳ , hai đứa trẻ xót xa thông cảm cho cô, vây quanh cô ân cần hỏi han, đ.ấ.m lưng bưng rót nước cho cô.

Diệp Lan Mặc trân trọng thời gian cả nhà ở bên , đặc biệt mang theo máy ảnh, dự định chụp nhiều ảnh một chút.

“Cả nhà tề tựu đông đủ tham gia hoạt động, cơ hội hiếm .”

“Xin a, em…” An Ức Tình chút áy náy.

Diệp Lan Mặc nhẹ nhàng ôm lấy cô, ánh mắt cô vẫn tràn đầy tình yêu ấm áp: “Chúng một nhà, cần xin .”

Anh cúi đầu hôn lên đỉnh đầu cô, cô luôn là trụ cột tinh thần của , là một phần quan trọng nhất trong sinh mệnh của .

Cô bé đầu , cái miệng nhỏ xíu mếu máo kêu lên: “Ba, ba hôn trộm !” Cô bé cũng hôn!

Những xung quanh đồng loạt sang, oa oa, nam cao ráo trai, thanh quý vô ngần. Nữ tuyệt sắc khuynh thành, khí chất như lan, thật là một đôi bích nhân.

Ủa, chút quen mắt?

Phụ nhà đều cố ý ăn diện, vợ chồng Diệp Lan Mặc và An Ức Tình ăn mặc đơn giản, cả nhà bốn đều mặc áo thun trắng giống hệt .

nhan sắc của cả nhà đều cao, mặc khiêm tốn đến , trong đám đông vẫn nổi bật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-mang-ca-nha-lam-giau/chuong-512.html.]

Hai đeo kính râm to bản, che quá nửa dung nhan, nhưng mỹ nhân họa bì nan họa cốt, khí chất trác việt xuất chúng.

Đi đến cổng, viện trưởng xoa đầu hai bạn nhỏ, đứa trẻ thông minh tự nhiên sẽ nhận sự thiên vị.

Cô bé đặc biệt cởi mở hoạt bát, nụ rạng rỡ khoe khoang: “Viện trưởng, ba con đều đến ! Mau xem! Ba con trai lắm, con là cô gái nhất thiên hạ, con chỉ thừa nhận hơn con thôi.” Lời quá hài hước , cô bé hận thể khoe khoang ba với cả thế giới.

Sự khoe khoang của bé cưng đáng yêu cực kỳ, khiến các thầy cô giáo nhịn , theo bàn tay nhỏ bé mũm mĩm của cô bé.

An Ức Tình tháo kính râm xuống, hào phóng chào hỏi : “ của Tễ Bảo và Huyên Bảo, đây là ba của chúng.”

Viện trưởng là nội tình, nhưng, đây là đầu tiên thấy thật của An Ức Tình, bất giác sững sờ.

Giáo viên của hai đứa trẻ thấy , trong lòng chút kỳ lạ, chủ động hòa giải: “Chào hai vị, vui gặp hai vị, cuối cùng cũng dung mạo xuất chúng của hai đứa trẻ là giống ai , thì là di truyền a.”

Bất kể là giống ba, là giống , đều .

Tuy nhiên, cô giáo càng càng thấy kỳ lạ. “Ủa, Tễ Bảo, trông cô quen mặt, chúng từng gặp ?”

Trong trí nhớ của cô giáo là , ba và ông bà ngoại của đứa trẻ đều từng gặp .

An Ức Tình mỉm : “Chắc là .”

Cô giáo , bỗng nhiên lớn tiếng kinh hô: “A, nhớ , cô trông giống một .”

“Hửm?” An Ức Tình một tay dắt con trai, một tay dắt con gái, nụ xinh ung dung.

Cô giáo trợn tròn mắt: “Giống nữ nhà ngoại giao xinh An Ức Tình của nước , ngũ quan giống, chỉ là tuổi tác chênh lệch một chút, đời giống đến thế? Hai là họ hàng ?”

An Ức Tình với tư cách là bộ mặt của Bộ Ngoại giao, thường xuyên xuất hiện bản tin, các dịp ngoại giao đều bóng dáng của cô.

An Ức Tình mím môi, định gì đó, cô bé mở to đôi mắt đen trắng rõ ràng : “Cô giáo, con tên là An Ức Tình mà, cái tên .”

Cái gì gọi là giống, vốn dĩ chính là mà! Cô bé là fan cuồng của An Ức Tình, thổi phồng hết đợt đến đợt khác.

Cô giáo: …

“Cô thật sự là An Ức Tình? Trông cô trẻ.” Các giáo viên kích động xúm .

An Ức Tình im lặng, ám chỉ lên hình trông già ? “ là An Ức Tình, lúc lên tivi trang điểm công sở, sẽ trông trưởng thành hơn một chút.”

Trước ống kính khuôn mặt sẽ trông to hơn, trong cuộc sống rõ ràng là một gầy, nhưng lên màn hình, sẽ trông béo lên một vòng. Hơn nữa, tham dự các dịp trang trọng đều mặc âu phục phẳng phiu, trông tinh thần, cũng trông nghiêm túc vững vàng.

Cô giáo ngơ ngác khuôn mặt trắng trẻo mịn màng của An Ức Tình, giống như quả trứng gà bóc vỏ, b.úi tóc củ tỏi, thanh xuân phơi phới, tràn đầy sức sống bừng bừng, một chút cũng của hai đứa trẻ.

“Cô để mặt mộc?”

Làn da thổi qua là rách cũng quá , thấy một chút tì vết nào, trông trẻ hơn tivi năm sáu tuổi cơ.

 

 

Loading...