Xuyên Về Thập Niên 70: Mỹ Nhân Ngọt Ngào Gả Cho Sĩ Quan Quân Đội Vô Sinh - Chương 557: Nhận được sự hỗ trợ của nhà nước, tết Thanh Minh

Cập nhật lúc: 2026-04-26 10:48:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đợi đến khi về phòng, bốn vị trưởng bối đưa tờ báo tay cho xem.

 

Chu Duật Hành mới vợ nhận vinh dự mới.

 

Sau khi xong bài luận văn mà Hứa Thanh Lạc đăng tải, ánh mắt Chu Duật Hành lập tức khóa c.h.ặ.t lấy Hứa Thanh Lạc đang các trưởng bối vây quanh.

 

Hứa Thanh Lạc các trưởng bối trong nhà kéo hỏi han ân cần, cảm nhận ánh mắt của Chu Duật Hành, cô hất cằm lên, đắc ý tự hào.

 

Chu Duật Hành bật khàn khàn, sự tự hào trong lòng sắp tràn cả khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Thế đúng là mồ mả tổ tiên bốc khói xanh .

 

bài báo tạp chí uy tín , việc Sở Tư vấn Tâm lý trở thành dự án nhà nước hỗ trợ thể là chuyện ván đóng thuyền.

 

Vào ngày diễn đại hội doanh nghiệp.

 

Khi dẫn chương trình hội nghị xướng lên mấy chữ “Sở Tư vấn Tâm lý Lạc Khang”, cả trái tim Hứa Thanh Lạc mới thả lỏng.

 

Khoảnh khắc , gương mặt Hứa Thanh Lạc nở nụ rạng rỡ, ch.ói lọi.

 

Phóng viên nhanh tay lẹ mắt “tách” một tiếng, ghi nụ của cô.

 

“Chúc mừng bà chủ Hứa!”

 

“Cảm ơn !”

 

Các ông chủ đến tham gia đại hội doanh nghiệp thi bắt tay Hứa Thanh Lạc.

 

Hứa Thanh Lạc mỉm , lượt bắt tay chào hỏi các doanh nhân xung quanh.

 

“Bà chủ Hứa, đây là danh của , hy vọng cơ hội hợp tác cùng cô.”

 

“Bà chủ Hứa, xin chào, đây là danh của .”

 

Hứa Thanh Lạc trao đổi danh với đối phương, tuy Sở Tư vấn Tâm lý cần đầu tư, nhưng những thứ như mạng lưới quan hệ thì vẫn cần phát triển.

 

“Có cơ hội nhất định sẽ hợp tác.”

 

Hứa Thanh Lạc mỉm cất danh của túi tài liệu mang theo bên .

 

Người phụ trách đại hội doanh nghiệp dẫn cô đến phòng họp để bàn bạc chi tiết về bước hợp tác tiếp theo.

 

“Mọi , xin phép thất lễ .”

 

“Bà chủ Hứa cứ tự nhiên.”

 

Mọi theo bóng lưng Hứa Thanh Lạc rời , ai nấy đều nhịn mà cảm thán.

 

Đặc biệt là một doanh nhân thực nghiệp, trong lòng vô cùng tiếc nuối.

 

Vốn dĩ trong đại hội doanh nghiệp , ngành thực nghiệp nhiều hy vọng nhận sự hỗ trợ của nhà nước hơn.

 

kết quả nhảy một Hứa Thanh Lạc ngáng đường.

 

Nếu Hứa Thanh Lạc thực nghiệp, bọn họ lén lút còn thể cạnh tranh.

 

kẹt nỗi cô trong ngành tâm lý học.

 

Ngành tâm lý học cứ mở máy móc sản xuất là xong, dựa dẫm bộ bản lĩnh thực sự.

 

Hơn nữa bây giờ giáo d.ụ.c bắt đầu ngày càng nghiêm ngặt, con cái nhà bọn họ chừng còn cần bà chủ Hứa giúp đỡ đôi chút.

 

Người đều đời hai loại tuyệt đối đắc tội, một loại là luật sư, loại còn chính là bác sĩ.

 

Bác sĩ tâm lý cũng thôi.

 

là tuổi trẻ tài cao mà.”

 

......

 

......

 

Hứa Thanh Lạc thuận lợi trở về.

 

Chu Duật Hành tan sớm, về nhà đích bếp chuẩn tiệc mừng công cho cô.

 

“Nhiều món thế ?”

 

Hứa Thanh Lạc chống hai tay lên bàn ăn, thức ăn bàn trông vẻ bình thường nhưng đa dạng.

 

Nhìn thấy món thịt kho tàu quen thuộc, Hứa Thanh Lạc ngay bữa tối nay là do Chu Duật Hành nấu.

 

“Ừ, mừng công cho bà chủ Hứa.”

 

Chu Duật Hành mỉm , hiếm khi trêu chọc cô, Hứa Thanh Lạc hờn dỗi lườm Chu Duật Hành một cái, trong mắt tràn ngập ý .

 

“Lỡ như thành công thì chẳng lãng phí đồ ăn của ?”

 

“Nếu thành công thì dùng để dỗ em vui.”

 

Nghe Chu Duật Hành , Hứa Thanh Lạc khom bật .

 

Người đàn ông cũng học cái thói lời ngon tiếng ngọt .

 

Đừng chứ, cái giọng trầm thấp thốt những lời dỗ dành lọt tai phết.

 

“Ba và các con ?”

 

Hứa Thanh Lạc thấy ba đứa nhỏ , trong mắt đầy vẻ nghi hoặc.

 

Đến giờ ăn cơm thấy hai con trai và cô con gái nhà , đúng lắm nha.

 

“Ba đưa tụi nhỏ về đại viện .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-my-nhan-ngot-ngao-ga-cho-si-quan-quan-doi-vo-sinh/chuong-557-nhan-duoc-su-ho-tro-cua-nha-nuoc-tet-thanh-minh.html.]

Buổi chiều, Cha Chu và Mẹ Chu thấy Chu Duật Hành tan sớm về nhà đích bếp, liền tận hưởng thế giới hai với Hứa Thanh Lạc.

 

Cha Chu và Mẹ Chu cũng sợ Hứa Thanh Lạc lấy dự án hỗ trợ của nhà nước sẽ buồn.

 

Thế nên cố ý nhường gian cho con trai và con dâu.

 

Nếu thuận lợi thì cứ tận hưởng thế giới hai , còn nếu thuận lợi thì con trai bà dỗ dành cho t.ử tế!

 

Hứa Thanh Lạc mỉm xuống ăn cơm, suốt bữa ăn Chu Duật Hành gắp thức ăn thì cũng lau miệng cho cô.

 

Có lẽ vì quá lâu tận hưởng thế giới hai , hôm nay Chu Duật Hành đặc biệt bám .

 

“Đồng chí Chu Duật Hành, em phát hiện ngày càng bám đấy.”

 

“Ừ, hai thằng con trai chọc tức ở đây mà.”

 

“Câu của mà để Tiểu Mãn, Tiểu Viên , kiểu gì cũng mẩy với cho xem.”

 

Chu Duật Hành nhớ tới hai con trai nhà thường xuyên chống nạnh chất vấn, trong lòng bật khàn khàn.

 

Tuổi còn nhỏ mà tính tình chẳng nhỏ chút nào.

 

“Ừ, là tụi nó tự hờn dỗi thôi.”

 

Tiểu Mãn, Tiểu Viên: “!!!”

 

Ba lắm!

 

“Đồng chí Hứa Thanh Lạc, mời em nhảy một điệu.”

 

Chu Duật Hành chìa tay về phía Hứa Thanh Lạc, cô mỉm đặt tay lên lòng bàn tay .

 

Một tay khác của Chu Duật Hành ôm lấy eo cô, cách giữa hai trong nháy mắt trở nên mật khăng khít.

 

Chỉ điều Hứa Thanh Lạc đ.á.n.h giá quá cao Chu Duật Hành.

 

Người đàn ông khiêu vũ!

 

Vốn dĩ là điệu nhảy đôi lãng mạn, chớp mắt biến thành hiện trường học tập của Chu Duật Hành.

 

Anh bước sai nhịp, Hứa Thanh Lạc cũng kéo cho rối loạn bước chân, trực tiếp giẫm luôn lên chân .

 

“Đồng chí Chu Duật Hành, cũng chuyện .”

 

Hứa Thanh Lạc từ từ dẫn dắt , Chu Duật Hành khom , đặt cằm lên vai cô.

 

Bước nhảy vốn từ lâu trở nên lộn xộn, chẳng còn quy củ gì nữa.

 

“Ừ.”

 

Thứ vốn chẳng là khiêu vũ, chỉ là cùng cô chuyện mà thôi.

 

Hai chân Hứa Thanh Lạc từ lúc nào giẫm lên chân Chu Duật Hành.

 

Hai ôm lấy , nhẹ nhàng đung đưa trong phòng khách, cảm nhận nhiệt độ cơ thể của đối phương.

 

Bên ngoài cửa sổ tuyết rơi lất phất, hoa tuyết bay lượn, bóng dáng hai ôm bên trong cửa sổ lãng mạn đến thế.

 

Anh nghĩ, như .

 

Cô nghĩ, ở đây là .

 

———

 

Thời gian trôi đến đêm tết Thanh Minh.

 

Tết Thanh Minh năm nay, Ông nội Chu và Bà nội Chu dự định về quê tế tổ.

 

Lần là Cha Chu và Mẹ Chu đưa Tiểu Mãn, Tiểu Viên cùng về.

 

hiện tại Cha Chu đang ở ngay thềm thăng chức, thể rời khỏi Kinh Đô.

 

Tết Thanh Minh năm nay Chu Duật Hành thể nghỉ phép.

 

Chu Duật Hành và Hứa Thanh Lạc dự định đưa hai con trai cùng Ông nội Chu, Bà nội Chu về quê.

 

Tiểu Ngư Nhi bây giờ cũng cần Hứa Thanh Lạc lúc nào cũng ở bên cạnh chăm sóc, Hứa Thanh Lạc và Chu Duật Hành rời một tuần cũng .

 

Đường về quê xa, nhưng Tiểu Ngư Nhi còn quá nhỏ, tàu hỏa vẫn tiện, đành giao con bé cho Mẹ Chu chăm sóc.

 

Tiểu Ngư Nhi vẫn ba và các sắp rời xa để xa.

 

Trước khi ngủ, con bé vẫn còn chơi trò trốn tìm với ba và các , khúc khích ngốc nghếch.

 

Hai ba ngày đầu Tiểu Ngư Nhi vẫn nhận điều gì.

 

Cứ tưởng ba và các cũng giống như , học .

 

đợi liên tục mấy ngày liền thấy ba và các , Tiểu Ngư Nhi lập tức nhận vấn đề.

 

Tiểu Ngư Nhi trong lòng Mẹ Chu, đến là thương tâm.

 

“Gâu gâu gâu~”

 

Tật Phong sốt ruột chạy vòng quanh chân Mẹ Chu, ngừng cào cào ống quần bà đòi trèo lên, dùng đầu ủi ủi m.ô.n.g Tiểu Ngư Nhi.

 

“Oa oa oa oa~”

 

“Tiểu Ngư Nhi nữa nha.”

 

“Vài ngày nữa ba sẽ về thôi.”

 

“Đợi thời tiết , bà nội đưa cháu ngoài chơi nhé.”

 

 

Loading...