XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 80: THÔN PHỤ LÀM GIÀU TỰ THÂN - CHƯƠNG 16

Cập nhật lúc: 2026-01-13 04:59:50
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự hiện diện của Hàn Thiết trong biệt thự, dù chỉ là tạm thời, mang đến cho Lâm Hiểu và các con một cảm giác an vững chãi. Các đứa trẻ háo hức mỗi khi thấy chú Hàn về, còn Lâm Hiểu, cô quen với việc đàn ông cao lớn báo trong phòng khách mỗi đêm, để cô yên tâm việc cho đến khuya.

 

Thế nhưng, chính cái sự an giả tạo khiến Lâm Hiểu đôi chút lơ là cảnh giác.

 

Một đêm nọ, khi trời nhá nhem tối và một cơn giông bất chợt ập đến, sấm chớp giật ầm ầm xé toang bầu khí ngột ngạt. Lúc , Hàn Thiết lên đường công tác đột xuất ở một tỉnh lân cận theo yêu cầu khẩn của phía Tổng đốc về việc kiểm tra chất lượng thép. Lâm Hiểu đang trong phòng việc ở tầng một, tỉ mỉ chạm khắc một chiếc vòng tay ngọc bích quý giá cho một phu nhân quyền quý. Các con đều ngủ say tầng hai.

 

Bỗng nhiên, một tiếng "rầm" lớn vang lên từ phía bếp.

 

Lâm Hiểu giật . Cô siết c.h.ặ.t cây đục trong tay, lẳng lặng bước về phía bếp. Cánh cửa hậu dẫn vườn cạy phá, gió giật mạnh khiến nó va đập tường tạo tiếng động đáng sợ. Một bóng đen cao lớn đang loay hoay trong bếp.

 

"Ai đó?" - Lâm Hiểu lạnh lùng hỏi, mặc dù tim cô đập thình thịch như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Cô nghĩ tới việc bỏ chạy, vì ba đứa con của cô đang ngủ lầu.

 

Bóng đen giật . Hắn là một tên trộm vặt khét tiếng trong vùng, chuyên nhắm các gia đình khá giả. Hắn ngờ phụ nữ dám đối mặt trực diện như .

 

"Con ranh! Mày dám hỏi tao ?" - Tên trộm gằn giọng, rút một con d.a.o găm sáng loáng. "Đừng nhiều lời, mau chỉ chỗ cất vàng bạc của mày!"

 

Lâm Hiểu lùi bước. Ánh mắt cô sắc lạnh như kim cương: "Căn nhà trẻ con. Nếu dám bước lên tầng hai, thề sẽ khiến hối hận cả đời."

 

Tên trộm khẩy: "Mày nghĩ tao sợ ? Mau đưa tiền đây!"

 

Hắn lao về phía cô. Lâm Hiểu dùng bộ sức lực của một từng học võ tự vệ ở kiếp , cô lách tránh nhát d.a.o, đó vung cây đục kim trong tay, nhắm thẳng cánh tay cầm d.a.o của . Cây đục sắc bén găm da thịt, m.á.u tươi chảy .

 

Tên trộm đau điếng, buông d.a.o. Hắn tức giận tột độ, vung tay tát mạnh mặt Lâm Hiểu. Một vết thương rách da thịt sâu hoắm hiện gò má cô, m.á.u tuôn ướt đẫm một bên mặt. Lâm Hiểu loạng choạng ngã xuống, nhưng cô vẫn cố sức giữ c.h.ặ.t chiếc hộp đựng ngọc bích bàn.

 

Tên trộm thừa cơ hội, định cướp lấy chiếc hộp thì bỗng nhiên, một tiếng "rầm" lớn vang lên từ cửa chính. Cánh cửa biệt thự bật tung.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-80-thon-phu-lam-giau-tu-than/chuong-16.html.]

Hàn Thiết, với bộ vest lấm lem bùn đất và gương mặt tái mét vì giận dữ, xông như một con hổ đói. Anh nhận tin báo từ thuộc hạ về vụ trộm. Anh phóng xe như điên từ tỉnh khác về, kịp quần áo lao thẳng nhà.

 

Nhìn thấy Lâm Hiểu đang ôm mặt, m.á.u chảy ròng ròng gò má, còn tên trộm đang lăm le cướp tài sản, cơn giận trong Hàn Thiết bùng lên như một ngọn núi lửa.

 

"Mày dám động ?" - Giọng trầm khàn, như tiếng gầm gừ của mãnh thú.

 

Tên trộm kịp phản ứng, Hàn Thiết lao tới như một mũi tên. Nắm đ.ấ.m thép của giáng thẳng mặt , mạnh đến mức tên trộm ngã lăn đất, văng xa mấy mét. Anh dừng , những cú đ.ấ.m liên tục giáng xuống tên trộm với sức mạnh điên cuồng, dường như xé xác thành từng mảnh.

 

Lâm Hiểu cố gắng dậy, giọng yếu ớt: "Hàn... Hàn Thiết! Dừng ! Hắn c.h.ế.t mất!"

 

Nghe tiếng cô, Hàn Thiết mới khựng . Anh sang, thấy gương mặt cô lấm lem m.á.u và nước mắt, đôi mắt đỏ ngầu vì xót xa. Anh chạy tới, quỳ xuống, dùng đôi tay thô ráp nhưng run rẩy đỡ lấy cô.

 

"Em... cô ? Vết thương ... đau lắm ?" - Lần đầu tiên, Lâm Hiểu thấy đàn ông cứng rắn như thép mặt lộ vẻ hoảng loạn đến thế.

 

Lúc , tiếng của Tuệ Tuệ và ba đứa trẻ lầu vang xuống. Bọn trẻ tiếng động mạnh cho thức giấc.

 

Hàn Thiết bế Lâm Hiểu lên, mặc kệ vết m.á.u cô dính bộ vest đắt tiền của . Anh đặt cô lên ghế sofa, vội vàng lấy hộp cứu thương. Đôi tay run rẩy khử trùng vết thương má cô, nhẹ nhàng bôi t.h.u.ố.c mỡ.

 

"Anh Hàn, thật mà." - Lâm Hiểu cố gắng trấn an , nhưng vết thương má vẫn đau buốt.

 

"Đừng nữa!" – Anh gằn giọng cắt lờ-, ánh mắt đầy sự tức giận tự trách bản ở bên cạnh cô. " hứa sẽ bảo vệ con cô, mà..."

 

Khoảnh khắc đó, giữa ánh đèn chớp nhoáng của giông bão, Lâm Hiểu thấy trong mắt Hàn Thiết chỉ là sự quan tâm, mà còn là một nỗi sợ hãi tột độ. Tình cảm nửa vời bỗng chốc vỡ tan. Nó chuyển hóa thành một thứ gì đó mạnh mẽ hơn, mãnh liệt hơn nhiều.

 

Tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ phía xa. Hàn Thiết siết c.h.ặ.t bàn tay cô, ánh mắt thẳng vết thương má cô, đôi mắt cô. Giữa giông bão, một lời thề im lặng hình thành.

 

Loading...