Sau đêm kinh hoàng , căn biệt thự vốn tràn ngập tiếng nay bao trùm một bầu khí trầm mặc. Vết thương má Lâm Hiểu khép miệng, nhưng vết sẹo tâm lý và những suy tính về tương lai bắt đầu mưng mủ trong lòng cô.
Sáng sớm, Hàn Thiết mặt. Anh đ.á.n.h xe sang từ sớm, tay xách theo cặp l.ồ.ng cháo cá hồi nóng hổi, món ăn bổ dưỡng mà đích dặn đầu bếp riêng cho cô. Nhìn đàn ông quyền lực bậc nhất thành phố, vốn chỉ quen với việc lệnh cho hàng nghìn công nhân và đối mặt với những bản trát kinh tế khô khốc, nay lúng túng mở nắp cặp l.ồ.ng, Lâm Hiểu thấy lòng ấm áp xót xa.
"Ăn chút , bác sĩ cô cần bồi bổ để vết thương nhanh lành, để sẹo." - Hàn Thiết đẩy bát cháo về phía cô, ánh mắt vẫn còn vương chút tơ m.á.u vì thiếu ngủ.
Lâm Hiểu cầm thìa, nhưng cô ăn. Cô ngước , giọng khàn khàn: "Hàn Thiết, tối qua... cấp của dọn dẹp xong cửa hậu chứ?"
"Xong . cũng tăng cường thêm ba tuần tra quanh khu 24/24." - Anh dừng một chút, lấy từ trong túi áo một chiếc chìa khóa khác, đặt lên bàn. "Lâm Hiểu, . Căn biệt thự dù nhưng ở khu phố tuy nhiều cửa hàng nhưng ít nhà dân ở, ban đêm quá thưa thớt dân cư, khó bảo vệ tuyệt đối. Cô và các con... hãy dời sang dinh thự của . Ở đó hệ thống an ninh nhất, , các cháu cũng gian rộng hơn để chơi đùa."
Lâm Hiểu lặng . Chiếc chìa khóa bằng đồng sáng loáng như một sự cám dỗ ngọt ngào, nhưng cũng là một gánh nặng ngàn cân. Cô khẽ đẩy chiếc chìa khóa phía , lắc đầu:
" thể."
Hàn Thiết nhíu mày, giọng trầm xuống vì khó chịu khi từ chối xen lẫn hiểu: "Tại ? Cô vẫn còn sợ tên trộm đó ? Hay cô tin khả năng bảo vệ của ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-80-thon-phu-lam-giau-tu-than/chuong-17.html.]
" tin , Hàn Thiết. nghĩ đến việc sẽ bước dinh thự đó với tư cách gì ?" - Lâm Hiểu thẳng mắt , đôi mắt cô lấp lánh sự kiên định xen lẫn đau xót. " là một phụ nữ chủ một hiệu buôn nhỏ, qua một đò, dắt theo ba đứa con nhỏ. Còn là chủ tịch của một tập đoàn lớn, là mà nghị viện và giới thượng lưu luôn để mắt tới. Chúng ... hiện tại chỉ là bạn bè bình thường, hơn kém. Mà cũng chẳng đủ tư cách để dọn đó.”
Hàn Thiết định lên tiếng giải thích, nhưng Lâm Hiểu cắt ngang: "Nếu dời sang đó, thiên hạ sẽ gì? Họ sẽ là kẻ đào mỏ, là dùng con cái để bám víu sự giàu sang của . Và quan trọng nhất, sợ thành kiến của xã hội sẽ tổn thương Đại Bảo, Nhị Bảo và bé Mễ. các con tự hào về chúng, một phụ nữ tự vững bằng đôi tay của , chứ một sống trong sự bao bọc rõ ràng của một đàn ông."
Căn phòng rơi im lặng đến đáng sợ. Hàn Thiết siết c.h.ặ.t nắm tay bàn. Anh rằng quan tâm đến miệng lưỡi thiên gian, rằng dù là tư cách bạn bè thì Lâm Hiểu cũng quyền đến ở nhà . cũng hiểu tính cách của Lâm Hiểu. Cô là dây leo, cô là một cây tùng bách. Sự tự trọng của cô chính là thứ khiến nể phục, khiến rung động. lúc , nó là bức tường ngăn cách lớn nhất giữa hai .
"Lâm Hiểu, cô thực sự nghĩ lời bàn tán bên ngoài quan trọng hơn sự an của cô ?" - Anh hỏi, giọng chứa đựng sự kìm nén.
"Với , đó chính là sự tự trọng. Và danh dự của một là tấm lá chắn nhất cho các con." - Lâm Hiểu dậy, lưng về phía để giấu giọt nước mắt sắp rơi. "Cảm ơn bát cháo của . chuyện dời nhà, xin đừng nhắc nữa. sẽ tự thuê thêm bảo vệ cho tiệm vàng."
Hàn Thiết dậy, bóng đổ dài nền gạch. Anh ép cô thêm nữa, vì lúc càng ép, cô sẽ càng lùi xa. Anh chỉ khẽ một câu khi rời :
"Được, tôn trọng quyết định của cô. cô hãy nhớ một điều, đối với , mối quan hệ của chúng vốn dĩ sâu sắc hơn cô nghĩ ngay từ khi bắt đầu. Chỉ là... sẽ đợi đến khi em thấy thực sự sẵn sàng để bàn tính chuyện tương lai."
Hàn Thiết rời , tiếng bước chân nặng nề xa dần. Lâm Hiểu phịch xuống ghế, tay chạm vết thương má. Sự mập mờ bấy lâu nay bắt đầu gây những nỗi đau thật sự. Cô thích , điều đó cô còn thể phủ nhận. giữa tình cảm và thực tế là một vực thẳm của những định kiến thời đại thập niên 80. Cô là vàng, nhưng là thứ vàng qua lửa, đầy sẹo và thận trọng. Còn là thép, nhưng thép quá nóng đôi khi khiến lo sợ bỏng.