XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 80: THÔN PHỤ LÀM GIÀU TỰ THÂN - CHƯƠNG 18

Cập nhật lúc: 2026-01-13 16:52:59
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau cuộc đối thoại căng thẳng ngày , một cách vô hình nhưng áp lực hữu hình xuất hiện giữa Lâm Hiểu và Hàn Thiết. Anh vẫn quan tâm cô, vẫn gửi bảo vệ và quà cáp cho lũ trẻ, nhưng còn tự tiện bước gian riêng của cô như . Sự tôn trọng của dành cho sự tự trọng của cô là sự an ủi, là một nỗi buồn man mác mỗi đêm khi Lâm Hiểu sang chiếc ghế sofa trống trải trong phòng khách.

 

Lâm Hiểu hiểu rằng, cách duy nhất để xóa nhòa cách về địa vị và dập tắt những lời xì xào chính là trở nên rực rỡ đến mức ai thể xem nhẹ cô. lúc đó, Hội Thương nghiệp gửi đến một bản thông báo về cuộc thi "Tinh Hoa Kim Hoàn Quốc Gia" thứ nhất do nghị viện và Bộ Văn hóa phối hợp tổ chức. Đây là cơ hội vàng để các nghệ nhân tư nhân khẳng định tài năng quốc.

 

Lâm Hiểu quyết định dồn bộ vốn liếng và tâm huyết cuộc thi . Cô đóng cửa tiệm Kim Hiểu Các trong mười ngày, từ chối đơn hàng từ các phu nhân quyền quý để giam trong phòng việc.

 

"Mẹ ơi, thức đêm ?" - Đại Bảo bưng một ly sữa ấm phòng, gương mặt gầy của mà xót xa.

 

Lâm Hiểu mỉm , vuốt tóc con: "Mẹ đang chiến đấu cho tương lai của các con. Đại Bảo ngoan, giúp trông em nhé."

 

Tác phẩm cô chọn là những bộ trang sức vàng ròng nặng nề, mà là một sự kết hợp táo bạo: "Thép và Ngọc". Cô dùng những sợi thép mảnh luyện đặc biệt để tạo thành khung xương của một đóa hoa sen, bên trong ôm lấy những viên ngọc bích xanh mướt mài giũa tinh xảo. Đó là sự ẩn dụ cho sự cứng rắn bảo vệ cho sự mềm mại, sự thô ráp tôn vinh nét kiêu sa.

 

Ngày chung kết diễn tại khán đài lớn của thành phố. Khán giả đông nghẹt, trong đó cả các quan chức cao cấp của Tổng đốc, nghị viện và giới báo chí. Hàn Thiết ở hàng ghế danh dự, mặc một bộ vest xám tro, gương mặt bình thản nhưng đôi mắt rời khỏi bóng dáng mảnh mai của Lâm Hiểu sân khấu.

 

Phùng Ngọc Yên cũng mặt, cô diện đồ sang trọng, cạnh cha với vẻ mặt mấy đắc ý. Cô vẫn tin rằng Lâm Hiểu chỉ là một thợ thủ công chút may mắn.

 

Khi tác phẩm của Lâm Hiểu trưng bày ánh đèn sân khấu, cả hội trường im phăng phắc, đó là những tiếng trầm trồ vang dội. Sự kết hợp giữa thép, vật liệu của công nghiệp, của sức mạnh và ngọc, biểu tượng của vẻ thuần khiết, là điều từng tiền lệ.

 

"Thưa ban giám khảo," - Lâm Hiểu micro, giọng trong trẻo nhưng đầy uy lực. "Tác phẩm đại diện cho tinh thần của thời đại mới. Chúng chỉ cần sự giàu sang của vàng ngọc, mà cần cả sự kiên cường của thép. Một phụ nữ, dù trải qua bao nhiêu giông bão, nếu ý chí sắc đá như thép và tâm hồn trong sáng như ngọc, đó sẽ luôn xứng đáng với sự công bằng của xã hội."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-80-thon-phu-lam-giau-tu-than/chuong-18.html.]

Lời thuyết minh của cô chạm đến trái tim của nhiều , đặc biệt là những phụ nữ đang nỗ lực vươn lên trong thời kỳ đổi mới. Ban giám khảo ngần ngại trao giải Đặc biệt cho Kim Hiểu Các.

 

Giây phút tên Lâm Hiểu vang lên, Hàn Thiết là đầu tiên dậy vỗ tay. Ánh mắt hai giao giữa đám đông. Trong mắt là niềm tự hào thể giấu giếm, còn trong mắt cô là niềm vui khi tài năng công nhận.

 

Buổi tối lễ trao giải, Lâm Hiểu đang thu dọn đồ đạc tại hậu trường thì một bóng cao lớn chắn cửa.

 

"Chúc mừng em, nghệ nhân quốc gia." - Hàn Thiết bước tới, tay là một bó hoa hồng đỏ thẫm.

 

Lâm Hiểu nhận hoa, ấm từ bàn tay khi chạm nhẹ tay cô khiến cô khẽ run. "Cảm ơn . Nếu những khối thép mẫu gửi cho nghiên cứu, thể thành tác phẩm ."

 

Hàn Thiết cô, giọng trầm xuống, đầy chân thành: "Lâm Hiểu, hôm nay em chứng minh cho cả thành phố thấy giá trị của . với , em luôn là báu vật dù em giải thưởng ."

 

Lâm Hiểu cúi đầu đóa sen bằng thép và ngọc tay: "Hàn Thiết, cần thêm một chút thời gian nữa để thiện bản . hôm nay, nhận một điều: Thép đau Ngọc, thép chỉ bảo vệ Ngọc thôi."

 

Một nụ rạng rỡ hiện môi Hàn Thiết. Anh hiểu rằng bức tường ngăn cách giữa họ bắt đầu nứt vỡ. Tuy nhiên, đúng lúc đó, một thuộc hạ của Hàn Thiết hớt hải chạy , ghé tai điều gì đó. Sắc mặt Hàn Thiết lập tức trở nên lạnh lẽo.

 

"Có chuyện gì ?" - Lâm Hiểu lo lắng hỏi.

 

"Gia đình chồng cũ của em... họ tìm đến thành phố. Có vẻ như họ thấy em xuất hiện báo chí nên định đến đây gây chuyện." - Hàn Thiết siết c.h.ặ.t nắm tay.

 

Lâm Hiểu lặng . Quá khứ tối tăm mà cô rũ bỏ, cuối cùng vẫn tìm đến lúc cô rực rỡ nhất.

Loading...