XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 80: THÔN PHỤ LÀM GIÀU TỰ THÂN - CHƯƠNG 19

Cập nhật lúc: 2026-01-13 17:11:03
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tin tức Lâm Hiểu đoạt giải Đặc biệt cấp quốc gia kèm theo tấm ảnh cô rực rỡ trang nhất báo Thành Thị như một mồi lửa châm lòng tham của gia đình họ Lý ở quê.

 

Sáng hôm , khi Lâm Hiểu đưa các con đến trường trở về, cô sững sờ thấy một nhóm lếch thếch, mặt mày cau đang lỳ cửa biệt thự. Dẫn đầu là mụ chồng cũ với gương mặt đầy nếp nhăn cay nghiệt và gã chồng cũ Lý Đại Trụ, kẻ khi Hàn Thiết đuổi khỏi thành phố nay dám , tay cầm theo một xấp giấy tờ nát bấy.

 

"A! Con dâu quý hóa về !" – Mụ già họ Lý nhảy dựng lên, định nhào tới nắm lấy áo Lâm Hiểu nhưng hai bảo vệ mà cô thuê chặn . Mụ bắt đầu gào ăn vạ: "Mọi mà xem! Con dâu giàu sang bỏ mặc chồng già yếu, bỏ mặc chồng con ở quê chịu khổ! Nó dùng tiền của nhà họ Lý để bà chủ!"

 

Lâm Hiểu những gương mặt tham lam , cảm giác ghê tởm xen lẫn nỗi sợ hãi từ sâu trong ký ức của nguyên chủ trào dâng. Cô run rẩy, đôi môi mím c.h.ặ.t: "Lý Đại Trụ, chúng ly hôn. và các còn liên quan gì nữa!"

 

"Ly hôn cái gì? Đó là do cô lừa ký lúc tỉnh táo!" - Lý Đại Trụ trơ trẽn hét lớn. "Ba đứa nhỏ là m.á.u mủ nhà họ Lý, cô đưa tiền đây, sẽ đem chúng về quê bán cho nhà con nuôi!"

 

Lời đe dọa chạm giới hạn cuối cùng của Lâm Hiểu. Cô loạng choạng lùi , đôi mắt nhòe vì uất ức. Chính lúc bóng tối của quá khứ sắp nuốt chửng lấy cô, một chiếc xe con màu đen phanh gấp ngay sát lề đường.

 

Hàn Thiết bước xuống, khí thế lạnh lẽo bao trùm cả con phố. Anh một lời, lướt qua đám đông như một cơn lốc và chắn ngay mặt Lâm Hiểu. Một bàn tay to lớn, ấm nóng của nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đang run rẩy của cô, truyền sang một luồng sức mạnh vững chãi.

 

"Hàn... Hàn Thiết..." - Lâm Hiểu lí nhí, cảm giác như tìm thấy một phao cứu sinh giữa biển động.

 

Hàn Thiết xoáy Lý Đại Trụ, ánh mắt sắc như d.a.o khiến gã chồng cũ rùng lùi .

 

" cảnh cáo một , nhưng dường như trí nhớ ." Giọng Hàn Thiết trầm đục, chứa đựng một sự phẫn nộ kìm nén. "Những đứa trẻ đó mang họ Lý từ lâu . Chúng mang họ Lâm, và chúng là nhà của ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-80-thon-phu-lam-giau-tu-than/chuong-19.html.]

"Anh là cái thá gì mà quản chuyện nhà ?" - Mụ già họ Lý định tru tréo tiếp, nhưng Hàn Thiết hiệu cho thuộc hạ đưa một xấp tài liệu.

 

"Đây là bằng chứng về việc Lý Đại Trụ nhận tiền của tiệm vàng Đại Phát để vu khống cô Lâm . Và đây là chứng cứ về việc các bạo hành trẻ em và chiếm đoạt tài sản nhà ngoại của Lâm Hiểu ở quê." - Hàn Thiết bước lên một bước, áp sát Lý Đại Trụ. " thể tống các tù ngay lập tức. các hiểu một điều: Lâm Hiểu của bây giờ còn là phụ nữ thấp cổ bé họng để các bắt nạt. Cô là vàng ròng, còn các chỉ là rác rưởi ven đường."

 

Anh sang Lâm Hiểu, thấy cô vẫn đang cúi đầu, nước mắt rơi lã chã. Hàn Thiết dùng quyền lực để dọa nạt thêm nữa, đặt tay lên bờ vai đang run lên của cô. Trước mặt bao nhiêu qua đường và đám họ Lý, dõng dạc :

 

"Quá khứ của cô là một vết sẹo, nhưng nó là minh chứng cho sự kiên cường. Ai dám đụng nỗi đau của cô , chính là đang đ.â.m tim . Lý Đại Trụ, cút ngay khi mất kiên nhẫn."

 

Nhìn thấy sự dứt khoát và đáng sợ của Hàn Thiết, gia đình họ Lý thể kiếm chác gì, vội vàng dắt díu chạy trốn như chuột nhắt.

 

Đám đông giải tán, gian trở yên tĩnh. Lâm Hiểu vùi đầu n.g.ự.c Hàn Thiết, nức nở như để trút bỏ hết bao nhiêu ấm ức của cả hai kiếp . Hàn Thiết gì, chỉ lặng lẽ vỗ về lưng cô, để mặc cho nước mắt cô thấm ướt bộ vest đắt tiền.

 

"Đừng nữa, họ ." - Anh khẽ thì thầm bên tai cô. "Từ nay về , sẽ ai thể dùng quá khứ để tổn thương em nữa. Có ở đây, sẽ ngăn mũi dùi."

 

Lâm Hiểu ngước , khuôn mặt vẫn còn vương nước mắt nhưng đôi mắt bớt phần u tối. Lần đầu tiên, cô thấy chỗ dựa vững chắc thì còn đáng khó chịu như .

 

"Cảm ơn ... Hàn Thiết."

 

Anh khẽ lau nước mắt má cô, ngón tay dừng ở vết sẹo nhỏ mờ hẳn từ vụ trộm . "Lâm Hiểu, em bảo vệ các con . Bây giờ, hãy để bảo vệ em."

 

Sự rung động giữa họ lúc vượt xa mức mập mờ. Đó là sự cứu rỗi. Lâm Hiểu nhận rằng, dù cô mạnh mẽ đến , cô vẫn cần một bờ vai để dựa khi giông bão quá khứ ập đến.

Loading...