Sau khi sự việc của Phùng Ngọc Yên phanh phui nghị viện và Hội Thương nghiệp, danh tiếng của Kim Hiểu Các những khôi phục mà còn đẩy lên một tầm cao mới. Người dân thành phố nể phục tài năng của Lâm Hiểu, nhưng càng nể sợ hơn bản lĩnh của phụ nữ dám đối đầu với một đại tiểu thư quyền thế để đòi sự công bằng.
Đơn đặt hàng từ các phu nhân cán bộ cao cấp và các đoàn ngoại giao đổ về như nước. Lâm Hiểu bận rộn đến mức thời gian để thở, nhưng cô nhận Hàn Thiết dạo vẻ lạ. Anh còn ghé qua biệt thự dùng bữa tối thường xuyên, mỗi xuất hiện cũng chỉ vội vàng hỏi han lũ trẻ rời . Sự "mất tích" đột ngột khiến Lâm Hiểu chút hụt hẫng, thậm chí là lo lắng.
Vào một buổi chiều thứ Bảy, thành phố nhuộm bởi sắc vàng của hoàng hôn. Lâm Hiểu tiễn một vị khách về thì một thuộc hạ của Hàn Thiết bước , trịnh trọng đưa một tờ trát mời, nhưng nó bọc trong vải nhung đỏ thắm.
"Cô Lâm, Chủ tịch Hàn mời cô và bốn đứa trẻ đến Nhà hát Thành phố tối nay. Có một buổi công diễn đặc biệt mà dành riêng cho gia đình."
Lâm Hiểu ngạc nhiên. Buổi công diễn đặc biệt? Cô tò mò cho các con những bộ quần áo nhất. Đại Bảo mặc vest nhỏ, bé Mễ mặc váy ren trắng, trông chúng rực rỡ như những thiên thần. Riêng Lâm Hiểu, cô chọn chiếc sườn xám màu xanh lục bảo, bộ đồ cùng cô qua đêm tiệc ngoại giao đầy sóng gió.
Khi chiếc xe dừng Nhà hát Thành phố, Lâm Hiểu sững sờ. Toàn bộ sảnh chính của nhà hát cổ kính trang hoàng bằng hàng ngàn đóa hoa sen trắng và những dải lụa màu tím thạch cũng là màu sắc mà cô yêu thích nhất. Không quan khách ồn ào, báo chí, chỉ ánh đèn vàng ấm áp và âm nhạc du dương.
Hàn Thiết giữa sảnh lớn, bên cạnh là bé Tuệ Tuệ. Anh mặc bộ đồ đại bàng phong trần thường ngày, mà diện một bộ vest đen cực kỳ trang trọng.
"Mẹ ơi, chú Hàn trai quá!" - Nhị Bảo reo lên.
Lâm Hiểu bước tới, nhịp tim cô đập nhanh đến mức tưởng như thể vỡ tung. Cô , giọng run run: "Hàn Thiết, chuyện là ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-80-thon-phu-lam-giau-tu-than/chuong-23.html.]
Hàn Thiết bước gần, quỳ xuống như cách cầu hôn hiện đại, mà thẳng tắp, đối diện cô với tất cả sự tôn trọng của một đàn ông trưởng thành. Anh lấy một hộp trang sức gỗ mun, bên trong là một bộ trang sức từ thép tinh luyện phối với những viên kim cương thô nhất, rực rỡ nhất.
"Lâm Hiểu, em từng danh phận chính là sự tự trọng của em. suy nghĩ nhiều." - Anh sâu mắt cô, giọng trầm khàn đầy cảm xúc. "Hôm nay, sự chứng kiến của bốn đứa trẻ, những quan trọng nhất cuộc đời chúng , mời em đối tác, cũng mời em bạn thầm lặng. mời em vợ của , của Tuệ Tuệ, và để chính thức cha của ba đứa nhỏ nhà họ Lâm."
Anh cầm lấy bàn tay cô, đặt đó chiếc chìa khóa của dinh thự họ Hàn cùng chiếc nhẫn thép kim cương: "Dinh thự lạnh lẽo vì thiếu ấm của em. Danh phận dành cho em để đối phó với thành kiến, mà để thế gian rằng, Lâm Hiểu là phụ nữ duy nhất mà Hàn Thiết đồng hành cùng trong suốt quãng đời còn ."
Lâm Hiểu bốn đứa trẻ đang vòng quanh, đàn ông dùng cả thế giới của để bao bọc cô. Sự tự ti về một thôn phụ nghèo, nỗi sợ về một cuộc hôn nhân đổ vỡ trong quá khứ bỗng chốc tan biến. Ở thời đại thập niên 80 đầy khắc nghiệt , cô tìm thấy một bến đỗ mà thép cũng thể nở hoa.
"Em đồng ý." - Lâm Hiểu nghẹn ngào, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài má.
Hàn Thiết kéo cô lòng, một cái ôm mãnh liệt giữa sảnh nhà hát vắng lặng nhưng đầy ấm tình yêu. Bốn đứa trẻ reo hò nhảy múa xung quanh, tạo nên một khung cảnh gia đình trọn vẹn mà bất cứ ai thấy cũng rung động.
Tuy nhiên, niềm vui bao lâu thì từ trong bóng tối của cánh gà nhà hát, một bóng xuất hiện. Đó là một luật sư từ thành phố lớn trở về, tay cầm một tập hồ sơ liên quan đến tài sản thừa kế khổng lồ của cha Lâm Hiểu mà cô từng đến.
Hóa , thế của nguyên chủ Lâm Hiểu chỉ đơn giản là con nhà gia giáo nghèo ở quê. Cuộc hôn nhân sắp sửa đối mặt với một thử thách mới: Sự tranh chấp quyền lực và tài sản từ những xa lạ ở nước ngoài trở về.