Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:08:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Tĩnh Phương giúp cô đặt thùng giữ nhiệt lên xe đẩy, hai cùng đẩy xe, bánh xe lăn qua mặt đường, thỉnh thoảng vấp vài viên sỏi nhỏ, xóc nảy, Trần Tĩnh Phương liền vội vàng ấn c.h.ặ.t t.a.y cầm để giảm bớt độ xóc:

 

“Cái xe đẩy tiện thật, đống đồ nặng thế mà đẩy chẳng thấy mệt chút nào.”

 

Tay bà nắm tay cầm, cảm nhận độ chắc chắn của chất liệu inox, cần nghĩ cũng cái xe đẩy giá hề rẻ, Tống Tân Nhiễm mới nghỉ việc ở xưởng thủy tinh hai tháng mà mua bao nhiêu thứ .

 

Trước tiên là cái nhà thuê trông hề rẻ chút nào, huống hồ trong nhà còn cả tủ đông và xe đẩy nữa.

 

Một cái tủ đông ít nhất cũng vài trăm đến cả nghìn tệ, tiền lương hơn một tháng ở xưởng thủy tinh mới đủ, xem quán Oden của Tống Tân Nhiễm đúng là kiếm tiền thật.

 

kiếm bao nhiêu tiền, mua đồ hết bao nhiêu, Trần Tĩnh Phương tuyệt đối hé môi hỏi, những chuyện liên quan đến tiền nong đều là sự riêng tư của mỗi , bà xưa nay bao giờ chạm tới.

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Tớ đặt riêng ở xưởng inox đấy, chọn loại vật liệu nhất, tốn tận một nghìn tệ cơ.”

 

hỏi, nhưng Tống Tân Nhiễm chủ động .

 

nỗi lo lắng của Trần Tĩnh Phương, cũng đến lúc phô trương một chút tiềm lực tài chính của cho đối phương thấy, để chứng minh rằng việc thuê hợp lý.

 

Lượng khách hôm nay cũng xấp xỉ hôm qua, cứ tan học là náo nhiệt hẳn lên.

 

Trần Tĩnh Phương giúp đỡ nên nguyên liệu Tống Tân Nhiễm chuẩn nhiều hơn hôm qua một chút, buổi chiều bốn nồi, buổi tối ba nồi.

 

Như buổi chiều bán hết thì thể để dành buổi tối bán tiếp.

 

ngờ, hôm nay cũng bán hết sạch, tiếng chuông lớp vang lên, học sinh đều trường, Trần Tĩnh Phương bốn cái nồi sạch bong kin kít, thầm nghĩ việc ăn của Tống Tân Nhiễm quả là quá mức tưởng tượng.

 

lúc , bà cụ hôm qua dắt bé gái tới, bé gái hớn hở reo lên:

 

“Bà ơi chính là quán đấy, cháu ăn!”

 

Trần Tĩnh Phương thiện cảm gì với hai , nhưng cũng chẳng ác cảm, tuy lời lọt tai cho lắm nhưng dù cũng là khách hàng bỏ tiền mua.

 

Hôm nay bà cụ hào phóng hơn hẳn, trực tiếp lấy năm tệ:

 

“Mua một suất hai tệ, , ba tệ .”

 

Bé gái vui mừng nhảy cẫng lên:

 

“Bà là nhất, cháu nhiều củ cải, bà cũng thích ăn củ cải mà!”

 

Bà cụ lập tức chút căng thẳng, vội vàng xoa mặt bé gái ngắt lời cháu:

 

“Bà chẳng thích ăn cái , cháu ăn !”

 

Bé gái ú ớ hai tiếng, định rõ ràng hôm qua bà ăn ngon lành lắm mà.

 

Trần Tĩnh Phương :

 

“Thật xin bà, chiều nay bán hết ạ.”

 

“Cái gì?”

 

Bà cụ ngạc nhiên, “Tận bốn nồi ở đây mà bán hết sạch ?”

 

Trần Tĩnh Phương :

 

“Vâng, học sinh trường 3 thích lắm, cứ tranh mua thôi, bà mua thì buổi tối nhé.”

 

Bà cụ cất tiền , sa sầm mặt hỏi:

 

“Buổi tối mấy giờ thì ?”

 

Trần Tĩnh Phương rõ chuyện , Tống Tân Nhiễm lên tiếng:

 

“Tám giờ rưỡi tối mới ạ.”

 

“Muộn thế cơ .”

 

Bà cụ lầm bầm vài câu dắt cháu .

 

Đứa cháu vẫn còn mè nheo hỏi:

 

“Bà ơi, chúng mua Oden nữa ạ?

 

Cháu ăn, cháu đói .”

 

“Người bán hết còn !”

 

Đứa cháu nũng:

 

cháu ăn mà, bà mua cho cháu , bà cũng ăn nữa…”

 

Thấy hai xa, Trần Tĩnh Phương đầu với Tống Tân Nhiễm:

 

“Khách quen ở đây nhiều thật đấy, hôm qua đến mua còn kén cá chọn canh, hôm nay chẳng chẳng rằng đưa tiền ngay .”

 

“Vẫn là nhờ hôm qua đấy!”

 

Tống Tân Nhiễm khen ngợi.

 

Bán xong, Trần Tĩnh Phương định về.

 

Tống Tân Nhiễm lấy từ trong túi đeo hai mươi tệ nhét tay Trần Tĩnh Phương:

 

“Cậu cầm lấy , tiền công hôm nay đấy.”

 

Trần Tĩnh Phương vội vàng từ chối:

 

“Đã bảo là đến giúp một tay mà, tiền công gì chứ, thế mai tớ dám đến nữa .”

 

Sau một hồi giằng co từ chối, Trần Tĩnh Phương ôm lấy túi áo chạy biến mất.

 

Khi về đến nhà, chồng bà cũng tan về, đang dỗ con, thấy Trần Tĩnh Phương về thì :

 

“Em về còn muộn hơn cả đấy.”

 

Trần Tĩnh Phương :

 

“Em bộ về, nhờ xe , đương nhiên là đến .”

 

“Hôm nay thế nào?”

 

Người chồng hỏi.

 

“Tốt, cực kỳ .”

 

Trần Tĩnh Phương kể sơ qua những việc hôm nay, là việc nhà nhẹ nhàng mệt , bận nhất là lúc dọn hàng một tiếng buổi chiều thôi, nhưng đám học sinh đó cũng dễ chuyện, so với hồi ở xưởng thủy tinh thì thoải mái hơn nhiều, quan trọng nhất là buổi trưa còn về nhà thăm con.

 

“Lúc nãy lúc em về, Tân Nhiễm còn nhất quyết đòi đưa tiền công cho em, em lấy.”

 

Nghe bà , chồng cũng thấy kinh ngạc:

 

“Xem trong chuyện thực sự chẳng cái bẫy nào cả ?”

 

Trần Tĩnh Phương:

 

“Tất nhiên là , em ngay từ đầu là Tân Nhiễm tin tưởng mà!”

 

Người chồng suy nghĩ một lát, cũng chẳng gì thêm:

 

“Mai em vẫn chứ?”

 

Trần Tĩnh Phương :

 

“Đi chứ, mấy việc đó trông thì mệt nhưng một cũng tốn công lắm, dạo em cũng chẳng việc gì.”

 

“Vậy tiền lương…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-102.html.]

Trần Tĩnh Phương nghiêm giọng ngắt lời:

 

“Đừng nhắc đến tiền lương gì ở đây cả, em chỉ mấy việc chân tay vặt vãnh thì đáng bao nhiêu tiền, nếu nhờ Tân Nhiễm báo tin đó thì tiền lương nợ cũng chẳng lấy !”

 

“Anh ý đó.”

 

Người chồng , “Anh chỉ nhắc em là, nếu bạn em nhắc đến tiền lương thì em cũng đừng hỏi, vì chuyện bẫy nên giúp việc lớn, cũng nên giúp nhiều hơn.”

 

Trần Tĩnh Phương:

 

“Cái đó còn cần .”

 

“Mẹ ơi.”

 

Trần Tĩnh Phương , Tống Dư từ trong phòng chạy , tò mò cửa, “Hôm nay cô mới đến nhà ạ?”

 

Mặc dù bây giờ tính cách hoạt bát hơn một chút nhưng Tống Dư vẫn gặp lớn lạ mặt cho lắm, nếu là bạn nhỏ lạ mặt thì sẽ hoan nghênh hơn nhiều.

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Là bạn của , ngày mai cô còn đến nhà nữa.”

 

tính cách của con trai nên cố ý hỏi:

 

“Tiểu Dư ngày mai cũng gặp cô lạ mặt ?”

 

Tống Dư lắc đầu:

 

“Ngày mai gặp ạ, cô chỉ đến một thì gặp, đều gặp hết.”

 

Tống Tân Nhiễm lập tức hiểu ý trong lời của bé, nếu là chỉ gặp một thôi thì sớm muộn gì cũng gặp, thì gặp sớm luôn .

 

Trước đây thợ đến nhà giao tủ đông, lắp bình nóng lạnh, Tống Dư còn thể trốn , đều sẽ ngoan ngoãn chào hỏi ở phòng khách, bồn chồn lo lắng nhưng dám bỏ , rõ ràng là rụt rè khi đối mặt với lớn lạ mặt.

 

quen thì sẽ thôi, bây giờ thấy Hoàng Vân và bố Viên Viên, Tống Dư đều nhiệt tình.

 

Cậu bé học mẫu giáo, thông minh hơn một chút, cũng những gặp thì thể trốn .

 

“Mẹ ơi.”

 

Tống Dư kiễng chân, vui sướng nhoẻn miệng với cô, lớn tiếng :

 

“Cô giáo An tìm bạn học vỡ chậu hoa của con ạ!”

 

Chuyện là như thế .

 

Hôm nay Tống Dư đến lớp đặt chậu hoa mới lên ban công, nhiều bạn học thấy, tan học là chạy hỏi :

 

“Tống Dư, cây mạch môn của bạn còn sống ?”

 

“Tống Dư, chậu hoa mới của bạn quá, là vỡ đền cho bạn ?”

 

Tống Dư trả lời từng một, sống , nhất định sống .

 

Không đền , là Viên Viên tặng cho đấy, còn cho cả đất dinh dưỡng nữa.

 

“Tống Dư tớ bảo bạn nhé!”

 

Có bạn nhỏ ghé sát tai Tống Dư, thầm thì mách lẻo, “Chậu hoa của bạn chắc chắn là Ngô Diệu Hiên vỡ đấy, nghịch nhất mà.”

 

Tống Dư lắc đầu, nhớ lời Viên Viên hôm qua, nhưng kịp miệng thì bạn hét lên:

 

“Tống Dư, cô giáo An bảo bạn lên văn phòng kìa!”

 

Tống Dư chút căng thẳng, vì giáo viên gọi lên văn phòng cơ bản đều là do học sinh sai chuyện gì đó, dám chậm trễ, chạy một mạch lên, dọc đường cứ nghĩ mãi xem hình như sai chuyện gì .

 

“Thưa cô An.”

 

Cô giáo An thấy Tống Dư còn vẻ buồn bã như hôm qua, trong lòng nhẹ nhõm hơn nhiều, vỗ vỗ vai bé:

 

“Tống Dư, con là một đứa trẻ kiên cường, mạch môn cũng sẽ , cô thấy con chậu hoa mới .”

 

Tống Dư gật đầu, kể rõ lai lịch của chậu hoa.

 

Cô giáo An xoa đầu , ôn tồn :

 

“Cô sẽ điều tra rõ chuyện , tìm bạn nhỏ vỡ chậu hoa để bạn xin con.”

 

Lời giáo viên lời nào giả dối, mắt Tống Dư sáng bừng lên:

 

“Cảm ơn cô An ạ!”

 

khi vui mừng, chút thấp thỏm:

 

“Cô An gọi con lên chuyện gì ạ?”

 

Cô giáo An một tiếng, trêu :

 

“Cô xem xem Tống Dư còn nhè thôi mà.”

 

Mặt Tống Dư đỏ:

 

“Con, con là đứa trẻ lớn , con, con .”

 

Nụ của cô giáo An càng sâu hơn, dịu dàng :

 

“Đi xuống , gọi Ngô Diệu Hiên lên đây giúp cô.”

 

Tống Dư ngơ ngẩn xuống, thật kỳ diệu nha, hóa cô giáo An gọi lên văn phòng sai chuyện mà là để quan tâm .

 

Tống Dư với tất cả các bạn trong lớp rằng cô giáo An chỉ phê bình khác !

 

Về đến lớp, Tống Dư liền gọi:

 

“Ngô Diệu Hiên, cô An gọi kìa.”

 

Ngô Diệu Hiên như thể đang chờ câu , bật dậy, hùng hổ chạy đến bên cạnh Tống Dư, mắt đỏ chất vấn:

 

“Có cũng nghĩ là tớ ?”

 

Tống Dư hiểu lắm nhưng tâm trạng từ văn phòng vẫn còn đọng đến giờ, giọng cũng ngọt ngào mềm mại:

 

“Cái gì là cơ?”

 

“Tớ vỡ chậu hoa của , các bạn và cả cô An đều bảo là tớ!”

 

Ngô Diệu Hiên lao hành lang, để một câu:

 

“Tớ ghét các !”

 

Giọng chứa chan nỗi uất ức vô hạn.

 

Giống như rõ ràng là họ hái hoa nhưng đều bảo là .

 

Rõ ràng vỡ chậu hoa nhưng các bạn trong lớp đều ám chỉ là , Ngô Diệu Hiên cảm thấy giống như một quả bóng bay đang thổi căng, sắp nổ tung đến nơi !

 

Cậu lên văn phòng để nổ tung, nổ bay tất cả những tin tưởng !

 

Tống Dư chớp chớp mắt, gọi Ngô Diệu Hiên để chuyện nhưng chạy nhanh quá, Tống Dư chỉ đành ở cửa lớp chờ đợi.

 

Cũng may lâu Ngô Diệu Hiên , mắt vẫn còn đỏ, phớt lờ Tống Dư đang ở cửa mà hét thẳng trong:

 

“Tôn Phàn, cô An gọi lên văn phòng!”

 

Tống Dư cuối cùng cũng chộp cánh tay Ngô Diệu Hiên.

 

Đối phương quăng một ánh mắt sắc như d.a.o, khó chịu hỏi:

 

“Làm gì?”

 

 

Loading...