Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 117

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:09:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Biết .”

 

Giọng Phạm Dũng Bình vẫn còn vẻ phiền muộn vì thấu hiểu:

 

“Ngủ sớm .”

 

Ngày hôm Trần Tĩnh Phương gặp Tống Tân Nhiễm liền hỏi:

 

“Tân Nhiễm ơi, thứ Bảy bán đồ kho cô định chuẩn bao nhiêu nguyên liệu ?”

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Khoảng hơn một trăm đồng là , đầu bày hàng, chuẩn nguyên liệu ít một chút.”

 

Trần Tĩnh Phương thầm nghĩ, cũng ít .

 

Vẫn khuyên tiếp:

 

“Chúng mới bán đồ kho, khách hàng cũng quen thuộc, vả trong chợ còn mấy nhà lâu năm …”

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Ít hơn nữa thì lãi , tiền nhân công tiền ga cũng tính chứ.

 

tính , nguyên liệu hơn một trăm đồng là tầm.”

 

Trần Tĩnh Phương liền khuyên nữa, tuy cô cảm thấy cách của Tống Tân Nhiễm mạo hiểm, nhưng cô càng hiểu rõ đạo lý mất hứng.

 

Hơn một trăm đồng chính là lợi nhuận một ngày của Tống Tân Nhiễm, lỗ !

 

Vào thứ Sáu, Lâm Hòa Hương đến tìm Tống Tân Nhiễm, đưa cô gặp chị Phương chủ quán mì ở cổng chợ, sáng ngày họp chợ cô sẽ bày hàng bán đồ kho cửa quán chị .

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Cảm ơn chị dâu, nhà chị Phương mấy ạ, để em xem mua chút quà gì đến thăm chị .”

 

Lâm Hòa Hương trách móc:

 

“Chẳng cần mua gì cả, chị với chị Phương là chị đồng ý ngay, còn bảo mong cửa bày hàng cho khí thêm náo nhiệt, phí bày hàng thì đừng nhắc tới, tổn thương tình cảm!

 

Chị Phương lắm, quê gửi rau lên mang cho chị một ít.”

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Vậy cảm ơn chị dâu nhé, tìm giúp em một chủ tiệm bụng như .”

 

Chỉ là Lâm Hòa Hương tuy , Tống Tân Nhiễm cũng tay đến.

 

Mọi chuyện đều , nhưng nhờ giúp đỡ, nếu thực sự cho chút lợi ích nào, mặt gì, nhưng lưng sẽ bàn tán xôn xao, cũng đừng mong nhận sự giúp đỡ nữa.

 

Chị Phương cả nhà ba sống trấn, đàn ông trong nhà hút thu-ốc, Tống Tân Nhiễm bèn xách vài cân táo, mua thêm một bao thu-ốc l-á đến.

 

Cô còn đặc biệt chọn loại táo chất lượng nhất, một cân ba đồng, một bao thu-ốc l-á mười đồng, cũng coi như khá tươm tất.

 

Chị Phương g-ầy, dáng trung bình, thấy Lâm Hòa Hương liền hớn hở đón , hai gò má nhô cao, cho đôi mắt lõm xuống:

 

“Hòa Hương, chị ở nhà chờ em mãi, đây chính là Tân Nhiễm mà em !”

 

Giọng chị chuyện chút lanh lảnh, lúc lên thì càng rõ ràng hơn.

 

Tống Tân Nhiễm đưa quà lên, :

 

“Chị Phương, ngày mai phiền chị nhiều ạ.”

 

“Phiền gì mà phiền!”

 

Chị Phương đón lấy quà, ánh mắt liếc trong, ngoài miệng từ chối:

 

“Cô xem cô đến thì cứ đến, còn mua quà gì cho tốn tiền, chị với Hòa Hương là bạn bao nhiêu năm , cầm đồ của cô thấy khách sáo quá.”

 

Lâm Hòa Hương hì hì:

 

“Em cũng với Tân Nhiễm y như đấy, cô lén em mua thôi.”

 

Tống Tân Nhiễm:

 

“Cũng gì đáng giá cả, thấy táo quá, nên mang cho chị Phương nếm thử.”

 

Chị Phương nụ càng rạng rỡ hơn:

 

“Chẳng trách Hòa Hương cô em tay nghề giỏi, ăn cũng dễ , đúng là ăn giỏi!”

 

“Quán mì nhà chị cái vị trí , ngay cổng chợ, ngày họp chợ đến ăn mì đông lắm, lúc đó ai đến chị sẽ quảng cáo giúp cô!”

 

Tống Tân Nhiễm:

 

“Cảm ơn chị Phương ạ.”

 

“Hôm đó cô đến sớm một chút, quán chị đông khách nhất là lúc ăn sáng, tám giờ là lúc đông nhất đấy.”

 

Vừa , chị Phương dẫn bọn họ xem cửa tiệm, bảo Tống Tân Nhiễm cứ bày hàng cái sân nhỏ cửa nhà :

 

“Cô đừng lề đường bày, lúc đông chen chúc lắm!”

 

Lâm Hòa Hương thấy cực kỳ hài lòng, với Tống Tân Nhiễm:

 

“Chị Phương của em cân nhắc chuyện thật chu đáo, ngày mai em khai trương chắc chắn buôn bán sẽ !”

 

Chị Phương mặt mày hớn hở:

 

“Chắc chắn , quán cơm nhà Hòa Hương ăn phát đạt, chắc chắn cũng kém .”

 

Lâm Hòa Hương vội :

 

“Đâu em út gì, Tân Nhiễm tay nghề còn giỏi hơn Lôi Hồng nhiều, ai ăn cũng nhớ mãi!

 

Nếu đến đồ , Lôi Hồng mới là đồ của cô đấy!”

 

Tống Tân Nhiễm khen đến mức chút ngượng ngùng:

 

“Chị dâu Hòa Hương, chị đề cao em quá ạ!”

 

Giao tiếp ứng xử chính là như , là một hiện trường tung hứng lẫn ở quy mô lớn, Tống Tân Nhiễm lúc rời cảm thấy mặt đến mức mỏi nhừ cả .

 

Tuy nhiên chị Phương vẻ quá nhiệt tình, còn trực tiếp cho cô bày hàng ngay cửa tiệm, sạp hàng của cô cũng nhỏ, chắc chắn sẽ chắn mất một góc cửa, Tống Tân Nhiễm quyết định ngày mai bày hàng vẫn nên bày ở lề đường, nể mặt , cũng thể ảnh hưởng đến việc kinh doanh của .

 

Sau khi Tống Tân Nhiễm , chồng chị Phương liền từ lầu xuống:

 

“Đây chính là mà bà bày hàng cửa nhà ?”

 

Đi đến cạnh bàn, thấy một túi táo, cùng với một bao thu-ốc l-á bên trong, đàn ông mặt mới chút vui vẻ:

 

“Lại còn là thu-ốc l-á Ngọc Khê, bày hàng cũng đấy.”

 

Chị Phương :

 

“Cô gái trẻ măng thế , tay nghề chắc cũng chẳng giỏi giang đến .”

 

Động tác đàn ông khựng :

 

“Chẳng là đồ của Lôi Hồng , tay nghề giỏi, đồ dạy chắc chắn tệ.”

 

“Đâu đồ gì, chỉ là bạn bè thôi.”

 

Chị Phương bực bội .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-117.html.]

Người đàn ông xé bao thu-ốc, lấy một điếu ngậm trong miệng, mò bật lửa trong túi :

 

“Nếu tay nghề giỏi, bày cửa quán ảnh hưởng đến việc ăn thì tính ?”

 

“Tính ?”

 

Chị Phương :

 

“Hòa Hương mở lời , chẳng lẽ đồng ý, đến lúc đó tính .”

 

Người đàn ông gật đầu, phả một làn khói thu-ốc:

 

là bao thu-ốc mười đồng hút khác hẳn, xem cũng là hạng thiếu tiền.”

 

“Không thiếu tiền mà còn bày hàng, chắc là chơi bời thôi.”

 

Chị Phương lẩm bẩm.

 

Đã quyết định bày hàng bán đồ kho thì phương diện đều chuẩn cho , nguyên liệu chỉ là một phần, để thu hút khách là một phần khác.

 

Trần Tĩnh Phương :

 

“Lần đầu chúng , khách hàng cũng quen, là chuẩn một cái đĩa để ít đồ kho cho ăn thử mi-ễn ph-í, họ thấy ngon chắc chắn sẽ mua thôi.”

 

Tống Tân Nhiễm lắc đầu:

 

“Không cần ăn thử mi-ễn ph-í .”

 

Bọn họ bày hàng ở chợ thực phẩm, đối tượng khách hàng là lớn, đa dân nông thôn đến trấn mua sắm, nếu cho ăn thử, e là một chậu cũng đủ chia, đến muộn, ăn thử hết , khéo trong lòng vui.

 

“Vậy họ đồ của ngon ?”

 

Trần Tĩnh Phương hiểu, cô thấy ưu thế lớn nhất của đồ kho nhà chính là hương vị, hương vị dĩ nhiên ăn mới chứ.

 

Tống Tân Nhiễm mỉm :

 

“Ai bảo ăn mới ngon?

 

Chị phố ăn cơm chẳng lẽ đều nếm thử từng nhà một ?”

 

“Dĩ nhiên là .”

 

Trần Tĩnh Phương cũng ít khi ăn cơm ngoài phố, nhưng nếu ăn thì hoặc là giới thiệu, hoặc là bản thấy đói bụng, tìm chỗ nào đông ăn.

 

Tống Tân Nhiễm an ủi:

 

“Chị đừng lo lắng, ngày mai cứ đến sớm một chút là .”

 

Trần Tĩnh Phương mang theo đầy bụng lo âu về, Tống Tân Nhiễm thì đến nhà Hoàng Vân, cô vẫn còn nhớ lúc mới đến trấn tìm nhà tình cờ gặp Hoàng Vân, lúc đó chị đang tán gẫu ở quán .

 

Hoàng Vân cô định mở một sạp đồ kho, vô cùng tán thành:

 

“Em tay nghề , sinh là để kiếm tiền , ngày họp chợ đông nhất, bán thịt nhiều gấp mấy ngày thường đấy!”

 

Tống Tân Nhiễm chút ngại ngùng mỉm :

 

“Chị Vân, em cũng lo, đầu em chợ bày hàng, cũng là đầu bán đồ kho, nhỡ bán thì .”

 

Hoàng Vân vỗ vai cô, khẳng định chắc nịch:

 

“Em đừng lo, chị bán thịt là chị rõ nhất, trong túi vẫn tiền đấy, nào sườn non đắt nhất cũng hết , đến sớm chọn thịt ngon thôi.”

 

Tống Tân Nhiễm mỉm :

 

“Chị Vân, lời của chị em thấy yên tâm hẳn.

 

Chị ở trấn nhiều năm như , quen cũng rộng, xem ngày mai chị thể tìm mấy bạn thiết đến ủng hộ em một tay , lúc đó tiền nong em sẽ tính đầy đủ cho họ.”

 

“Tất nhiên là chứ!”

 

Hoàng Vân nhận lời ngay lập tức:

 

“Đều là bạn bè cả, ủng hộ là chuyện nên .”

 

Hoàng Vân đổi giọng, vẻ mặt chút nghiêm nghị:

 

“Chỉ là Tân Nhiễm …”

 

Tống Tân Nhiễm ngạc nhiên:

 

“Sao chị?”

 

“Em con chính là quá khách sáo , chuyện gì cũng mở miệng là nhắc đến tiền.

 

Người khác tặng em cái gì là em nhất định tặng ngay.

 

Chỉ là đến ủng hộ một tay thôi mà, chuyện nhỏ xíu, vốn dĩ cũng rảnh rỗi việc gì , coi như g-iết thời gian thôi.”

 

Hoàng Vân .

 

Tống Tân Nhiễm ngẩn một tiếng, thầm nghĩ cô là do thói quen ở kiếp , ít cửa hàng mới khai trương, bỏ tiền thuê đến xếp hàng để tạo khí náo nhiệt.

 

“Chị Vân, em với chị khách sáo , đây chẳng là đang cần tìm giúp đỡ .”

 

Hoàng Vân :

 

“Chuyện cứ để chị lo!”

 

Mọi thứ chuẩn sẵn sàng, sáng sớm thứ Bảy trời còn mờ mờ sáng, Tống Tân Nhiễm cùng Trần Tĩnh Phương lên đường bày hàng.

 

Tống Dư yên tâm, cũng lon ton chạy theo lớn, bình thường tầm bé cũng chuẩn thức dậy học, hôm nay dậy sớm hơn nửa tiếng, vẫn còn buồn ngủ, dụi dụi mắt, tay ngoan ngoãn vịn xe đẩy.

 

Xe đẩy lẩu xiên que một xe đa năng, phủ lên một tấm inox liền biến thành sạp đồ kho nhỏ, giá chứa đồ bên để nguyên liệu.

 

Trên trấn lác đác vài , đều là những đeo gùi đến họp chợ, còn một mang rau nhà trồng ăn hết trấn bán, giá cả cực kỳ rẻ.

 

Hai đẩy xe mười phút mới đến chợ thực phẩm, Trần Tĩnh Phương ngẩng đầu :

 

“Ở cửa tiệm nào ?”

 

Tống Tân Nhiễm chỉ phía xa:

 

“Quán mì Tam Muội.”

 

Đến gần một chút, Trần Tĩnh Phương rõ cửa tiệm, chút kinh ngạc:

 

“Cái bày ở chứ, cửa còn đang để đầy rau kìa.”

 

Trước cái sân nhỏ của quán mì hiện rõ hai bao tải lớn đựng rau xanh, chính là chỗ mà hôm qua chị Phương bảo Tống Tân Nhiễm bày hàng.

 

Tống Tân Nhiễm qua một cái, trong lòng phán đoán, chỉ thản nhiên lên tiếng:

 

“Cứ đỗ ở lề đường là .”

 

Trần Tĩnh Phương hôm qua đến, chi tiết bọn họ chuyện gì, thấy các sạp khác cũng cứ thế ngay lề đường, liền :

 

“Vị trí , chợ thực phẩm đều qua đây.”

 

Hai cùng bày đồ kho , Trần Tĩnh Phương định bày hết sạch ngoài, tạo một khí hoành tráng, Tống Tân Nhiễm ngăn :

 

“Chỉ bày đến một nửa thôi, còn để trong xe, đợi mua thì hãy lấy , như sẽ sạch sẽ hơn.”

 

Trần Tĩnh Phương nghĩ cũng đúng, lúc lấy đồ còn ngó xung quanh, là an ủi là tự giải tỏa tâm lý:

 

“Bây giờ vẫn còn sớm, là chuyện bình thường, thường đến khi trời sáng hẳn, tám giờ mới đông lên.”

 

 

Loading...