Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:09:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phạm Dũng Bình cũng nghĩ như , thị trấn của họ lớn, cái gì mà xếp hàng mới mua .

 

Bỗng nhiên bả vai vỗ nhẹ một cái, :

 

“Các bác xem, đây chẳng là mua ở hàng đồ kho đó ?

 

Chỉ hàng đó mới bán đùi gà kho cánh gà kho thôi, hương vị thế nào hả?”

 

Phạm Dũng Bình nhất thời phản ứng kịp, vô thức đáp:

 

“Vị ngon.”

 

“Thật sự ngon thế ?”

 

Lần cần Phạm Dũng Bình trả lời, tự nhiên trả lời :

 

“Cứ để miệng nếm là rõ nhất, nếu ngon xếp hàng, đến mua còn chẳng mà mua kìa!”

 

Trên xe bàn tán về chủ đề vô cùng náo nhiệt, bỗng vỗ vỗ vai Phạm Dũng Bình:

 

“Cậu thanh niên , mua nhiều thế ăn hết ?

 

Chia cho một ít , mua của .”

 

Phạm Dũng Bình:

 

“Hả?”

 

Anh vẫn kịp phản ứng.

 

Lại :

 

“Cậu thanh niên chia cho hai cái đùi gà , mang về cho con.”

 

Phạm Dũng Bình lúc đúng là sắp choáng váng thật , nhấn mạnh:

 

mua ở cái hàng xếp hàng dài đó .”

 

“Trên trấn chỉ mỗi hàng đó bán đùi gà kho chân vịt thôi, chẳng lẽ mua ở cổng chợ thực phẩm ?”

 

Phạm Dũng Bình :

 

, nhưng thực sự hàng đó…”

 

, bên đó chỉ mỗi hàng thôi!”

 

Phạm Dũng Bình còn giải thích, liền thấy :

 

“Cậu thanh niên thế chẳng lẽ là chia , xem mua nhiều thế cũng ăn hết !”

 

Phạm Dũng Bình:

 

……

 

Anh thế.

 

Thôi , chia thì chia!

 

cái hàng xếp hàng dài đó thực sự là sạp của bà chủ Trần Tĩnh Phương ?

 

Phạm Dũng Bình cứ thấy chuyện nó huyền huyễn thế nào .

 

Khi Lâm Hòa Hương đến nơi, sạp đồ kho trống trơn, Tống Tân Nhiễm đang cùng Trần Tĩnh Phương thu dọn đồ đạc chuẩn về nhà.

 

Lâm Hòa Hương sải bước tới, vẻ mặt thể tin nổi:

 

“Tân Nhiễm, đồ kho của em bán hết sạch ?”

 

Tống Tân Nhiễm ngẩng đầu , mỉm :

 

“Chị dâu Hòa Hương đến đây, nếu chị ăn thì ở nhà em để một ít cho nhà dùng, để em về nhà lấy cho chị.”

 

Lâm Hòa Hương vẫn dám tin, quanh sạp đồ kho một vòng, thấy quả thực chẳng còn thứ gì, vẻ mặt kinh ngạc đến mức chút ngỡ ngàng:

 

“Cái , cái cũng nhanh quá mất, giờ mới đến mười giờ mà!

 

hôm nay em chuẩn ít hàng quá ?”

 

Lâm Hòa Hương cũng là ăn, quán cơm của họ buôn bán vẫn luôn , nhưng cũng bao giờ chuyện chỉ hai ba tiếng đồng hồ mà đồ ăn bán sạch sành sanh như thế.

 

Huống hồ, đây là đầu tiên Tống Tân Nhiễm hàng bán đồ kho, cho dù hương vị ngon đến thì cũng cần thời gian để tạo danh tiếng thì mới đến mua chứ.

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Cũng chuẩn nhiều lắm, em nghĩ đầu bày hàng nên chỉ chuẩn một trăm hai mươi, một trăm ba mươi đồng tiền hàng thôi.”

 

Lâm Hòa Hương khỏi tặc lưỡi, một trăm hai mươi, một trăm ba mươi đồng mà còn bảo nhiều !

 

Cô cũng trong ngành ăn uống nên rõ chi phí thịt sống các loại.

 

Trần Tĩnh Phương thấy hai trò chuyện qua , đoán chừng là bạn bè thiết, liền :

 

“Hôm nay buôn bán lắm, khách hàng cứ xếp hàng dài đến mua, thế nên bán chẳng bao lâu hết sạch .”

 

Lâm Hòa Hương “Á” lên một tiếng:

 

“Hóa cái hàng đồ kho buôn bán rầm rộ xếp hàng mua mà đang đồn chính là do Tân Nhiễm !”

 

“Chị thầm nghĩ hôm nay em hàng buổi đầu nên định qua thăm em chút, kết quả trong quán bận quá dứt , giờ mới rảnh tay đây.”

 

Lâm Hòa Hương nụ dứt môi:

 

“Trong quán cơm cũng đang bàn tán, bảo cổng chợ thực phẩm mới một hàng đồ kho, buôn bán đến mức xếp hàng dài!

 

Chị xong còn lo lắng mãi, em bày hàng, mở tiệm, còn cùng bán đồ kho, chẳng đụng hàng ảnh hưởng đến việc ăn ?”

 

Kết quả giờ Lâm Hòa Hương mới lo hão.

 

Tống Tân Nhiễm mỉm , đầu tiên giới thiệu Trần Tĩnh Phương, đó :

 

“Chuyện cũng nhờ chị dâu cả đấy ạ, nếu chị giới thiệu cho em mảnh đất lành thì em cũng chẳng bày hàng ở , việc buôn bán thế cũng công của chị một phần!”

 

Lâm Hòa Hương thì hì hì, thầm nghĩ Tân Nhiễm ăn thật dễ , nhân phẩm , đúng là ơn, cô chẳng qua chỉ giúp một việc mọn.

 

cô cũng dám nhận công:

 

“Vẫn là do tay nghề em nấu ngon thôi, món ăn quan trọng nhất chính là hương vị mà!”

 

mà…”

 

Lâm Hòa Hương cái xe đẩy, đang đặt ở lề đường:

 

“Hôm qua chị Phương chẳng bảo em bày ở cái sân nhỏ cửa cho đỡ chen lấn ?”

 

Trần Tĩnh Phương chủ động lên tiếng:

 

“Chúng đến sớm, cái sân nhỏ đó để đầy đồ, bảo là rau đưa đến buổi sáng.

 

Tân Nhiễm cứ bày ở lề đường, khách đến mua cũng tiện.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-120.html.]

hì hì, giọng điệu chẳng giống như đang mách lẻo gì cả, cô Tống Tân Nhiễm với Lâm Hòa Hương thiết, giọng cũng là quen chị Phương, Tống Tân Nhiễm sẽ ngại lời , thì để cô .

 

Tống Tân Nhiễm tiếp lời:

 

“Ngay từ đầu em định bày ở lề đường , chị xem cả con phố ai cũng , cũng coi như là một cái quy củ .”

 

Lâm Hòa Hương mặt vẫn , nhưng trong lòng bắt đầu chút suy nghĩ, cô cũng kẻ ngốc, nếu thực sự cho Tân Nhiễm bày hàng ở cái sân nhỏ cửa, thì tuyệt đối sẽ để đồ ở đó, cho dù đưa rau đến cũng sẽ né , rõ ràng là cho bày.

 

Lâm Hòa Hương cũng hiểu, chắc chị Phương sợ ảnh hưởng đến việc ăn, nhưng nếu sợ ảnh hưởng thì ngay từ đầu đừng mấy lời đó chứ.

 

:

 

“Tân Nhiễm em bày ở thì buôn bán cũng vẫn thôi.”

 

Phía bỗng vang lên một giọng :

 

“Hòa Hương, giờ em đến đây, quán cơm bận nữa ?”

 

Chính là chị Phương, chị cứ nhất quyết kéo họ trong chơi, thái độ nhiệt tình đến cực điểm:

 

“Hòa Hương em thấy đấy thôi, cô em của em đúng là ăn thật đấy, khách quen của quán chị đến ăn mì đều chạy mua đùi gà kho!

 

Phía thì xếp hàng dài dằng dặc, khách khứa vây kín cả cửa quán, mà chị cũng mua ít về ăn thử.”

 

Quay sang với Tống Tân Nhiễm:

 

“Tân Nhiễm buổi chợ tới cô vẫn đến chứ, buôn bán thế còn hơn cả mở tiệm chứ.”

 

Lúc lời trong miệng chị Phương cứ tuôn ngớt, cứ một mực khen Tống Tân Nhiễm buôn bán thế nào, mang bao nhiêu nhân khí cho quán mì, khen cô lên tận mây xanh, dường như là độc nhất vô nhị .

 

Trần Tĩnh Phương gì, trong lòng thì trợn trắng mắt bao nhiêu , khen họ thế, chẳng thấy lúc mới vắng khách ủng hộ một tay, cũng chẳng thấy quảng cáo đồ kho cho khách ăn mì một câu nào.

 

“Muội cái sân cửa quán mì chị cứ để dành cho cô, cô đến lúc nào cũng .”

 

Chị Phương mặt mày hớn hở.

 

Tống Tân Nhiễm mỉm :

 

“Dạ , buổi chợ tới em đến.”

 

Lúc về chị Phương còn tiễn họ tận lề đường phố, sắp đến trưa , Lâm Hòa Hương cũng thể ở ngoài lâu, nếu quán cơm sẽ bận xuể, chỉ là khi , Lâm Hòa Hương trong lòng cứ thấy gì đó đúng.

 

Trước đây khi tiếp xúc với chị Phương, chị Phương cũng là sẵn lòng giúp đỡ, nhiệt tình hào phóng mà.

 

Chị Phương tiễn xong liền trong nhà, lúc giữa buổi trưa, trong quán mì khách, đàn ông đang ở phía nheo mắt ngủ bù, thấy vợ liền :

 

“Bà nhiều lời ý thế gì?

 

Cái hàng đồ kho đó nếu bày cửa nhà thì chắc chắn buôn bán thế , theo lý thì cô đến cảm ơn nhà mới đúng!”

 

Chị Phương khinh khỉnh:

 

“Ông thấy Hòa Hương cũng đến , dù cũng là giới thiệu, bình thường ông bảo năng qua với Hòa Hương, chút chuyện ông cũng hiểu thế?”

 

Nhà Lâm Hòa Hương mở quán cơm, buôn bán kiếm tiền, chị Phương từ khi quen Lâm Hòa Hương là thỉnh thoảng gửi quà cáp qua .

 

Người đàn ông rít một thu-ốc:

 

“Cái bán đồ kho đó cũng thật điều, bày hàng cửa quán mì nhà mà chẳng mang chút quà gì đến biếu xén một câu.”

 

Chị Phương giọng điệu oán trách:

 

đấy chứ, khách quán mì nhà hôm nay đông hơn hẳn khi, chẳng kéo thêm bao nhiêu khách cho cô , thế mà cô cũng chẳng ý kiến gì.

 

Vẫn còn trẻ quá.”

 

Trần Tĩnh Phương đẩy xe về đến nhà, hỏi:

 

“Lần tới thực sự vẫn cửa quán mì đó bày hàng ?”

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Đi chứ, giờ chúng coi như tạo danh tiếng , buổi chợ tới cần rao bán nữa.

 

Bà chủ quán mì chị cũng cần quan tâm, chúng với bà cũng chẳng tiếp xúc bao nhiêu.”

 

Trần Tĩnh Phương nghĩ cũng đúng, thị trấn Lĩnh Đức cứ ngày mùng 3, 5, 9 âm lịch hàng tháng là họp chợ, chủ yếu tập trung buổi sáng, cần giao thiệp gì nhiều với quán mì, quan trọng nhất là buôn bán kiếm tiền!

 

Từ bảy giờ bận rộn đến giờ, mấy cũng đói , Tống Tân Nhiễm nhóm lửa đun nước nấu mì.

 

Lấy nửa miếng thịt kho cuối cùng, thái thành những lát mỏng đều , múc một thìa lớn nước kho cho nước để hấp nóng.

 

Nước kho mấy kho thịt trở nên sền sệt màu cánh gián, hấp nóng lên là hương vị đồ kho đậm đà bốc lên, theo mũi mà len lỏi trong, đ-ánh thức lũ sâu háu ăn dậy.

 

Sợi mì trắng tinh thả nồi, thêm chút rau xanh mướt, nấu chín là vớt cho hai cái bát lớn một cái bát nhỏ, múc chút nước mì, hương lúa mì hương rau tươi thanh mát.

 

Cuối cùng rưới nước kho nóng hổi lên , phủ thêm vài lát thịt kho, một bát mì thịt kho đơn giản thành.

 

Trần Tĩnh Phương ngửi thấy mùi hương chỉ cảm thấy hình như bao giờ thèm ăn như thế, cầm đũa trộn đều mì, từng sợi mì đều thấm đẫm nước kho màu cánh gián, vội vàng đưa miệng, vị mặn ngọt tươi ngon tức khắc tràn ngập khoang miệng, mì nấu xong vẫn còn nóng, Trần Tĩnh Phương nuốt chửng , chỉ cảm thấy trong miệng vẫn còn dư vị.

 

“Tân Nhiễm, tay nghề nấu mì của cô cũng giỏi thế !”

 

Tống Tân Nhiễm một tiếng:

 

“Nấu mì thì cần tay nghề gì chứ, ai chẳng .”

 

Trần Tĩnh Phương lắc đầu:

 

“Mì ăn ngoài phố chẳng bát nào vị thế , cô mà mở quán mì cũng đắt khách lắm đấy!”

 

ăn thêm miếng nữa, liên tục tán thưởng:

 

“Sợi mì nấu quá mềm quá cứng, chẳng dính tí nào.”

 

Tống Tân Nhiễm những lời nhịn thấy đỏ mặt, cái mà cũng cần tay nghề ?

 

Trần Tĩnh Phương thật là quá khen , bình thường trông cũng là chín chắn cơ mà.

 

Ăn no xong thì bắt tay việc, chuẩn nguyên liệu lẩu xiên que cho buổi chiều.

 

Tống Tân Nhiễm tranh thủ lúc ngủ trưa để đếm xem hôm nay bán bao nhiêu tiền.

 

Tống Dư vốn dĩ đang giường để dỗ giấc ngủ, lật thấy lấy cái túi đeo vai màu đen quen thuộc, lập tức từ giường bật dậy, đôi mắt tròn xoe sáng rực:

 

“Mẹ sắp đếm tiền ạ?”

 

Tống Tân Nhiễm vẻ hào hứng của nhịn , vẫy vẫy tay gọi:

 

“Tiểu Dư đây giúp đếm cùng nào.”

 

“Dạ!”

 

Nhóc con mắt sáng như đèn pha.

 

Cậu bé thích nhất là đếm tiền!

 

từ khi học nhà trẻ, chẳng còn thời gian để cùng đếm tiền nữa.

 

“Mẹ ơi, con đếm đến một trăm đấy ạ!”

 

Giọng trẻ con non nớt, nhưng ngữ khí vô cùng vui vẻ, mang theo chút kiêu hãnh của một đứa trẻ đang chờ khen thưởng.

Loading...