Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 127

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:09:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lúc còn tưởng nhà Tống Dư nghề gì…”

 

Bố Chu tự lẩm bẩm hai câu, chuyện xảy ở mẫu giáo, trẻ con về nhà chắc chắn đều kể với lớn, chuyện lớp bạn học mới, phụ lớp 1-1 cũng .

 

Tuy nhiên bạn học mới lên lớp nghiêm túc, giúp vui, cô giáo bạn học đều thích, phụ cũng yên tâm.

 

Hóa bố Chu lúc còn đoán gia cảnh bạn học mới, dù đến mẫu giáo Hưng Miêu học đều là điều kiện gia đình cứng, bao giờ nghĩ là hộ kinh doanh cá thể.

 

Ông đối với việc nhà khác cũng ý tò mò quá lớn, chỉ hỏi:

 

“Chỉ vì là phụ của bạn học, con liền mua ?”

 

Tính cách vợ, bố Chu rõ, chút bệnh sạch sẽ.

 

Mẹ Chu :

 

“Anh thấy biểu hiện của con trai lúc đó , nếu mua cho nó, nó thể lăn lộn tại chỗ.

 

Ăn chút , dù cũng là phụ học sinh, thế thì vệ sinh chắc khá .”

 

Chu Quả giờ chẳng còn tâm trí chuyện với bố , một trái tim rơi món thịt kho, hai bàn tay linh hoạt cởi túi đóng gói, tiếp đó lấy đùi gà , cúi đầu c.ắ.n một miếng lớn.

 

“A!

 

Ngon quá !”

 

Đứa trẻ phát cảm thán vô cùng, “Đùi gà ngon nhất thế giới!

 

Đùi gà mơ cũng ăn!

 

Ồ hú hú——”

 

Bố Chu trêu:

 

“Quả Quả lớn lên thể thi sĩ, loại phong cách khoa trương phóng khoáng .”

 

Mẹ Chu đảo mắt, thầm nghĩ chồng cô đúng là mơ, bà nhắc nhở:

 

“Quả Quả con đừng ăn nhiều quá, lát nữa còn ăn trưa đấy.”

 

Chu Quả thấy lời bố ,一心 (nhất tâm) đắm chìm trong đùi gà kho thơm ngon, nghĩ đến gì, ha ha ha lớn thành tiếng.

 

Bố Chu và Chu liếc , thầm nghĩ đứa trẻ hôm nay thế ?

 

Chu Quả giơ cao đùi gà, đến mắt híp thành một đường:

 

“Nếu các bạn trong lớp con ăn đồ ăn vặt của Tống Dư, chắc chắn ghen tị ch-ết mất, ha ha!”

 

Chu Quả miệng nhai bò lên ghế bàn ăn, bắt đầu đếm thịt kho còn trong túi:

 

“Cho Tiểu Giai một cái, cho Thông Thông một cái, cho…”

 

Đã bắt đầu phân phối quyền sở hữu thịt kho còn , là những bạn nhất của .

 

Nghĩ nghĩ Chu Quả lớn thành tiếng, xoay đầu liền với bố :

 

“Con ngày mai mang thịt kho đến lớp, cho bọn họ xem ha ha, chỉ ăn!

 

Thèm bọn họ!”

 

Chu Quả thông minh:

 

“Con mời bọn họ đến nhà, để bọn họ xem thịt kho con mua, ha ha ha!”

 

Mẹ Chu nhịn nổi nữa, giơ cao tay:

 

“Con ăn món măng xào thịt (đòn roi) đấy ?”

 

Chu Quả mỗi mang bạn về nhà đều nhà cửa loạn cả lên, Chu dọn dẹp vệ sinh đều tâm trạng bực bội, nhưng con kết bạn dễ, Chu nhịn nhịn, nhưng cách Chu Quả mang bạn về nhà mới qua một tuần!

 

Chu Quả rụt cổ , nhưng vẫn còn chút cam tâm, đồ kho ngon thế để ăn một , cho khác ngửi mùi, thật là đáng tiếc.

 

“Thế con mang ngoài cho bọn họ ạ?”

 

Chu Quả nhỏ, “Con cho bọn họ ăn, chỉ để bọn họ ngửi mùi thôi, ăn thì vẫn là nhà ăn.”

 

Bố Chu thấy đều bất lực , còn con hư vinh thế .

 

đối tượng hư vinh khiến dở dở , món đồ kho tùy tiện mua gì đáng khoe khoang?

 

Vừa hư vinh keo kiệt, còn chỉ cho khác ngửi mùi, ăn thì cả nhà ăn, sống y hệt như món báu vật giá trị ngàn vàng gì đó.

 

“Có ngon thế , Quả Quả?”

 

Bố Chu hỏi.

 

Chu Quả mắt sáng rực, gật đầu mạnh:

 

“Ngon đến nổ tung!”

 

Tướng ăn của văn nhã, miệng đều lem nhem một vòng bóng dầu.

 

Vì quá kích động, lao qua, chạy đến bên cạnh bố, xé một miếng thịt gà cái đùi gà gặm, liền nhét miệng bố.

 

Bố Chu căn bản phản ứng kịp, hành động của con trai nhanh như đang lén, đợi miếng gà nhét đến bên miệng, bố Chu mới đồng t.ử chấn động.

 

Phải bao nhiêu , đừng nhét thức ăn con ăn hết cho bố !

 

Bố Chu giận , nhưng kịp giận, lưỡi nếm mùi vị của thịt kho.

 

Đôi lông mày nhíu nhẹ cứng đờ , đợi đợi, mùi vị chút gì đó!

 

Bố Chu từng ăn ít món ngon ở nhà hàng, tay nghề của vợ cũng khá, ông vẫn luôn cảm thấy yêu cầu cao với thức ăn, dù cũng từng ăn đồ ngon, cũng từng ăn đồ bình thường, cảm thấy sẽ gì ngon hơn, cũng sẽ gì dở hơn.

 

hôm nay đùi gà kho , mùi vị quả thực tồi, nước kho thấm đẫm thịt gà vị đậm đà, thịt càng non, chỉ một dúm thịt trong miệng, hương kho vô cùng đậm đà, xâm chiếm lấy đầu lưỡi, miệng quyến rũ đến mức bắt đầu tiết nước bọt.

 

Chu Quả ăn vô cùng hạnh phúc, đắc ý dào dạt :

 

“Bố ơi, ngon chứ ạ!”

 

Bố Chu cảm thấy là trách nhầm con trai , Chu Quả nhét thức ăn ăn hết cho ông, rõ ràng là đang chi-a s-ẻ món ngon cho ông.

 

Bố Chu cảm thấy con vẫn khá, dậy về phía bàn ăn:

 

“Bố cũng nếm thử.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-127.html.]

Bố Chu khá điềm đạm, ăn đồ vội vàng hấp tấp như Chu Quả, tuy nhiên ăn chân gà các loại thì dù văn nhã thế nào cũng văn nhã nổi, đặc biệt là đầu lưỡi khi tiếp xúc với thức ăn ngon, luôn sẽ tự chủ tăng tốc độ ăn.

 

Mẹ Chu bếp rót cốc nước, thì thấy hai bố con xếp hàng bàn ăn, Chu Quả một tay cầm đùi gà, một tay cầm cánh gà, bố Chu một tay cầm chân gà, hai ăn đến khoái trá.

 

Mẹ Chu tò mò, bà nãy còn thấy bố Chu đang huấn luyện con, một loáng ăn cùng một chỗ .

 

“Vợ ơi em mau đây.”

 

Bố Chu kích động vẫy tay với bà, “Thịt kho mùi vị thực sự .”

 

Hơn nữa là càng ăn càng vị, nhưng vị đó dựa muối và gia vị đắp lên, mà là càng ăn càng thấy thơm, như nghiện .

 

Bố Chu một miếng liền ăn giống với những loại dùng nhiều mì chính ở những nhà hàng lớn trong thành phố, những món ăn đó ăn thấy , nhưng đó khát nước cực kỳ.

 

Mẹ Chu thần sắc nghi hoặc:

 

“Có ngon thế ?”

 

“Em nếm thử là ngay.”

 

Mẹ Chu bán tin bán nghi, sự khuyên nhủ hết của hai bố con, vẫn cầm lấy cái cánh gà nhỏ nhất, do dự bỏ miệng.

 

Chỉ là khi ăn một cái Chu liền do dự nữa, bệnh sạch sẽ trong khoảnh khắc như đ-ánh bại, sự thèm ăn thỏa mãn xong cả giống như ngâm trong nước ối, thoải mái vô cùng.

 

Mẹ Chu khi ăn một cánh gà, một cái đùi gà, hai cái chân vịt cuối cùng phát cảm thán:

 

“Tay nghề bạn Chu Quả thật, ngon hơn cả mùi vị đầu bếp nhà hàng lớn .”

 

“Đâu chỉ thế!”

 

Bố Chu , “Anh từng ăn cơm bao nhiêu ở nhà hàng, từng ăn món nào mùi vị hơn món !”

 

Ông gặm xương :

 

“Thảo nào Quả Quả mấy hôm về , đồ ăn vặt Tống Dư mang đến là thứ ngon nhất.”

 

Lúc đó bố Chu còn cảm thấy là trẻ con khoa trương, gặp gì cũng thích là thế giới nhất nhất nọ.

 

giờ chính ông ăn mới Chu Quả hề quá, dù bọn họ sống hai ba mươi năm, hương vị thịt kho cũng thể xếp hàng top ba những thứ từng ăn.

 

Còn top một, hai, ai mà chẳng món ăn từng ăn trong những lúc hạnh phúc nhất trong ký ức, tương tự như mùi vị , bát cháo nóng lúc đói rét, đó là hương vị đặc biệt mà ký ức ban tặng, thể chỉ dùng ngon để đo lường.

 

Mẹ Chu gật đầu, bỗng nhiên hiểu điều gì:

 

“Hôm nay Quả Quả thấy thứ liền nổi, hóa là thế…”

 

“Ê!”

 

Mẹ Chu bỗng về phía bố Chu, khẽ quở trách, “Anh cứ gặm xương gì thế?

 

Trong túi vẫn còn thịt kho đấy!”

 

Bố Chu ngượng ngùng, ném xương thùng r-ác, cầm cái chân gà gặm tiếp.

 

Thông thường, bố Chu bao giờ gặm xương, nhà bọn họ cũng thiếu chút đồ ăn , nhưng cánh vịt vị đậm đà quá, ngay cả xương cũng thơm phức.

 

Sau khi hai vợ chồng ăn đến nửa no, thịt kho trong túi cũng còn bao nhiêu.

 

Mẹ Chu :

 

“May mà hôm nay mua nhiều.”

 

Bố Chu cũng tò mò:

 

“Trước Quả Quả đòi, em mua chút nếm mùi vị, hôm nay mua nhiều thế?”

 

Mẹ Chu nhớ cảnh lúc đó liền nhịn rộ lên:

 

“Anh đấy thôi, bạn học Tống Dư của Quả Quả, là một tay tiếp thị giỏi.”

 

Nghe Chu xong, bố Chu đều kinh ngạc:

 

“Đứa nhỏ đó mới ba bốn tuổi thôi ?”

 

“Phải đấy.”

 

Mẹ Chu , “Người đúng là hiểu chuyện hào phóng, năng rõ ràng, như lớn , bộ dạng còn ngoan!”

 

Bố Chu gật đầu trầm tư :

 

“Chắc là rèn luyện , theo bán hàng, thấy nhiều, chuyện cũng nhiều.

 

Sắp nghỉ đông , đến lúc đó về thành phố dẫn Quả Quả cũng bày sạp bán chút đồ.”

 

Chu Quả đang chăm chú gặm chân gà bắt chữ nào, mạnh mẽ ngẩng đầu :

 

“Bọn con cũng bày sạp bán gà kho!”

 

Bố Chu :

 

“Nhà tay nghề của bạn con, nhà chỉ bán bóng bay thôi…”

 

Năm ngoái đón Tết, ở quảng trường thành phố ít bày sạp bán bóng bay.

 

Chu Quả nảy ý :

 

“Bọn con thể mua nhiều thịt kho của Tống Dư, đến thành phố bán!”

 

Bố Chu “ô hơ” một tiếng, :

 

“Quả Quả thông minh thế, còn nghĩ ý định nhập hàng đấy.”

 

Ông con trai bằng con mắt khác , cảm thấy đần độn, ở ngoài quá sợ việc sợ hãi, gọi là hèn với nhà, hôm nay , phân minh di truyền chỉ thông minh của nhà !

 

Chu Quả thúc giục:

 

“Bố mau mua ạ, mua thêm chút thịt kho về.”

 

Bố Chu nghĩ cũng đúng, nhưng vì để nhập hàng mang bán, mà là để dành nhà ăn, bỏ tủ lạnh thể để mấy ngày, lúc ăn hấp nóng lên, chắc chắn càng ngon.

 

“Vợ ơi, mua thêm chút ?”

 

Lần cũng chẳng hề lo Chu từ chối, đối với sự theo đuổi món ngon đại khái là giống .

 

Quả nhiên Chu gật đầu:

 

“Được.”

Loading...