Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 138

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:10:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh là một phản tư học hỏi, nếu khác vì bán nhiều chủng loại hơn nên việc kinh doanh , cũng thể bán, còn thể thêm nhiều thứ như chân thỏ chân vịt.

 

Thực những cái đây Uông Hải cũng từng qua, nhưng dễ bán, về liền thử nữa, thầm nghĩ lẽ bây giờ thời đại khác .

 

một ông lão :

 

“Nhà đó bán thịt đầu heo, chỉ vài thứ như chân gà chân vịt cánh gà chân gà."

 

Uông Hải “a" một tiếng, thể tin :

 

“Chỉ bán mấy thứ ?

 

đều tính là một món ăn!"

 

“Ai tính là món ăn?"

 

Chị Trương thấy lời đầu tiên chịu, “Bình Bình chính là vì chân gà nhà đó, buổi trưa đều ăn hai bát cơm!

 

Nước kho còn dư trong túi cũng nấu mì ăn một bát lớn!"

 

“Chị Trương, nhà chị đúng là sống, đều nghĩ đến nước kho còn thể ăn cùng mì!

 

Lần cũng thử xem."

 

Chị Trương hớn hở:

 

“Nước kho nhà khác bỏ cũng tiếc, nhà đó thể vứt, vứt đều thấy đau lòng!"

 

Uông Hải:

 

…………

 

Trong vô hình giẫm đạp một , vẻ trong mắt mấy ông lão bà thím , đồ kho đời hai loại, một loại là sạp đồ kho mới mở đó, một nhà là tất cả đồ kho còn .

 

Ban đầu Uông Hải cho rằng tiệm thịt kho mới mở việc kinh doanh , là vì nó là tiệm thịt kho đầu tiên trong trấn.

 

Bây giờ là vì mùi vị ngon, từ ông lão bà thím, đến đứa nhỏ bốn năm tuổi, ai thích.

 

“Ngày mai họp chợ , sớm một chút mua nhiều thêm một chút."

 

Bình Bình thấy câu vui vẻ vỗ tay lên:

 

“Mua nhiều chút mua nhiều chút!

 

Cháu thích ăn!"

 

Chị Trương xoa xoa đầu nó:

 

“Chỉ tại cái miệng tham ăn của con!"

 

Bình Bình vui:

 

“Mẹ cũng tham ăn, ăn ba cái chân gà, cháu mới ăn hai cái!"

 

Chị Trương :

 

“Mẹ con cũng tham ăn, đều lớn như thế ."

 

Một bà thím khác hì hì :

 

“Đồ ngon ai thèm, bình thường thôi."

 

Uông Hải họ chuyện náo nhiệt, trong lời ngoài lời đều cực kỳ sùng bái sạp đồ kho , trong lòng đều nhịn nghi ngờ, mấy cũng là của sạp đồ kho thuê ?

 

cũng là bán đồ kho, thuê đến lừa thì ý nghĩa gì.

 

Uông Hải quyết định, gặp sạp đồ kho mới mở một phen!

 

“Bà thím, sạp đồ kho bình thường mở ở ạ?"

 

Uông Hải hỏi.

 

câu hỏi ai trả lời, đ-ánh giá một cái:

 

“Cậu gì?"

 

Vừa họ đồ kho ngon, thể phản bác mười câu, giống , nhỡ lòng gì.

 

Uông Hải :

 

“Nghe con cũng mua, chuẩn ngày mai họp chợ ngó thử."

 

Ồ, hóa cũng là một thích ăn, nhưng nguồn cung đồ kho vốn hạn, còn xếp hàng mới mua , thêm một thêm một phần cạnh tranh ?

 

Vạn nhất đúng lúc mua mất phần của họ thì ?

 

Họ ăn gì?

 

Các ông lão bà thím ai trực tiếp cả.

 

“Ngày mai đến xem thì ."

 

Mọi đều là câu .

 

Uông Hải là thật sự cạn lời, chỉ là bán đồ kho thôi, như tổ chức ngầm gì , mánh lới gây náo nhiệt thật đủ, bên trong sợ là đồ mã.

 

Uông Hải phẫn nộ về nhà, vợ thấy hôm nay còn dư vài cân thịt kho, thở dài một :

 

“Ngày nào cũng dư thế thì , đều kiếm tiền ."

 

Uông Hải :

 

“Hôm nay hỏi , là sạp đồ kho mới mở ở cửa chợ cướp mất việc kinh doanh của chúng !"

 

Vợ “a" một tiếng, vô cùng chấn động:

 

“Còn thể cướp việc kinh doanh của chúng ?"

 

Họ từ khi đến trấn Lĩnh Đức luôn là giành việc kinh doanh của khác, vì thịt kho ngon, nước chấm cũng tệ, đến hai tháng liền thu hút ít , khách quen đều từng đống từng đống.

 

Uông Hải đem nỗi tức giận chịu ở quán xả hết :

 

“Chẳng !

 

Hơn nữa nhà đó còn bán thịt đầu heo, là bán thứ linh tinh như chân gà chân vịt !"

 

Nói khi Uông Hải trái tim đều đang rỉ m-áu, nghề tự nhiên cái gì kiếm tiền nhất, chính là mấy thứ linh tinh lợi nhuận cao đến đáng sợ.

 

Anh đây cũng thêm nhiều thứ như chân gà chân vịt, nhưng khách hàng căn bản mua, vẫn thích ăn thịt đầu heo.

 

Vậy tại thế ?

 

Không mua của , chỉ mua của nhà mới mở thôi ?

 

Cái còn thể đối xử khác biệt!

 

Vợ xong, lo lắng :

 

“Vậy bây giờ?

 

Nhà mùi vị ngon, đều mua ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-138.html.]

 

Mùi vị là thứ thần bí nhất, đặc biệt là bây giờ trong túi đều vài đồng, chỉ là theo đuổi no bụng, mà là theo đuổi ăn ngon.

 

Vợ cảm thấy mùi vị đồ kho nhà họ ngon , họ chính là dựa mùi vị đè bẹp các sạp khác, chẳng lẽ bây giờ cũng b-ia đỡ đ-ạn ?

 

Uông Hải hận hận :

 

“Ngày mai nhất định xem cái đồ kho là mùi vị gì, còn tin ngon như họ thổi phồng đến thế!"

 

Vợ ủng hộ, tuy nhiên…

 

“Những thịt kho còn dư đây, nhà chúng cũng ăn hết."

 

Uông Hải :

 

“Gửi cho chị họ , lúc đó chúng thể đến đây đều nhờ chị giúp đỡ."

 

Vợ oán trách hai câu:

 

“Luôn tặng luôn tặng, đều cảm kích..."

 

Ngày hôm sáng sớm Uông Hải liền đến cửa chợ, từ khi đến trấn Lĩnh Đức, vẫn từng dạo phố lúc .

 

Sáng ngày họp chợ đều là lúc bận rộn nhất, bận kiếm tiền, nào thời gian ngoài dạo, hôm nay tạm thời giao sạp cho vợ, đến xem sạp thịt kho mới mở là phương nào thần thánh.

 

Uông Hải vốn cho rằng tìm thêm một lúc mới thể thấy sạp đồ kho truyền thuyết đó, nào ngờ tìm thấy , nổi bật lắm.

 

Vừa bày sạp mấy vây lên, Uông Hải tận mắt thấy đến hai phút mà xếp hàng , mở to đôi mắt, suýt chút nữa nghi ngờ đang mơ, chính là lúc việc kinh doanh của nhất cũng cảnh tượng .

 

Uông Hải vội vàng chen , xếp ở phía .

 

Người xếp hàng khách quen khách mới, khách mới góp vui, thấy ở đây xếp hàng liền đến nhặt rẻ.

 

Khách quen , đó thật sự là nhặt món hời lớn , đồ kho nhà đặc biệt ngon, chỉ ngày họp chợ mới bán thôi.

 

Uông Hải chua lòm thầm nghĩ, nhặt món hời gì chứ, tự móc tiền còn thấy mỹ mãn, họ là chân gà thứ linh tinh như lợi nhuận cao thế nào!

 

đều là kinh doanh, Uông Hải đến mức bộc lộ tự lật sạp của .

 

Xếp hàng gần hơn, Uông Hải liền thấy :

 

“Ông chủ hôm nay hàng mới, chân giò kho ngon quá!

 

Mọi mua nhiều thêm chút!

 

từng ăn chân giò kho nào ngon như thế!"

 

Uông Hải đầu lập tức mọc một dấu hỏi thật lớn, còn loại quảng cáo ngớ ngẩn ?

 

Một món mới xứng đáng quá lên như thế ?

 

Chân giò kho gì hiếm lạ?

 

kỳ lạ là, hình như ăn kiểu , lập tức hỏi:

 

“Ông chủ, chân giò bán thế nào?"

 

Ông chủ là một phụ nữ trẻ, giọng mang theo nụ , đáng yêu:

 

“Chân giò tính theo miếng, một miếng chân giò hai đồng."

 

Uông Hải trong lòng nghĩ, đắt thế mà bán ?!

 

Chân giò kho cũng món hiếm, đây cũng từng qua, thường tính theo lượng, bán ba đồng một cái, nhưng doanh .

 

Anh kiễng chân một chút, miếng đại khái là một nửa cái chân giò, gần như bốn đồng một cái chân giò.

 

“Rẻ thế , ông chủ cho hai cái!"

 

Uông Hải:

 

……?

 

Rẻ ?

 

Khi bán chân giò, ít hỏi xong liền , còn chê bai một câu, đắt thế!

 

Uông Hải ông chủ đóng gói cho hai miếng chân giò, khách hàng cầm tay liền thể chờ đợi ăn ngay, tức thì tinh thần hình như đều phấn chấn hẳn lên:

 

“Chân giò ngon quá, từng ăn chân giò nào mềm như thế, nhà tự hầm đều hầm cái vị !"

 

Giọng điệu cường điệu, thần tình khoa trương, hành động cố ý.

 

Ông chủ chút thủ đoạn đấy, mà sắp xếp nhiều đến tung hô như .

 

“Thật sự ngon như ?"

 

nghi ngờ hỏi.

 

Uông Hải thầm nghĩ, thế giới quả nhiên vẫn thông minh.

 

Khách hàng khách khí:

 

“Ông trực tiếp mua ăn là ngay, dù tin luôn sai."

 

Khách hàng chỉ mua chân giò, còn mua chân gà chân vịt các thứ, tổng cộng tốn mười đồng.

 

Uông Hải tiền đều đỏ cả mắt, lợi nhuận phong phú , cũng !

 

Có đoạn nhạc đệm , khách hàng nghi ngờ phục cũng mua một miếng chân giò, mặt tràn đầy vẻ khiêu khích gây chuyện.

 

Uông Hải khi kinh doanh ghét nhất khách hàng kiểu , nhưng nếu đối phương gặp kiểu khách hàng , liền lưng trộm vui mừng.

 

Nhìn thấy khách hàng nghi ngờ cầm chân giò, đưa lên đầu mũi ngửi ngửi, chân mày nhíu c.h.ặ.t.

 

Sau đó há miệng, c.ắ.n một miếng thật to.

 

Lúc Uông Hải cảm thấy đúng , chân giò gì mà thể c.ắ.n thế , chân giò kho đều là gặm để ăn, càng gặm càng thơm, chân giò hầm kho đều cứng, đây là tính chất chân giò quyết định.

 

Sau khi c.ắ.n một miếng, má khách hàng động đậy, yết hầu chuyển động nuốt xuống, cả tinh thần đều đổi mới :

 

“Chân giò ngon!

 

Vừa thơm dẻo!"

 

Câu của con sâu tham ăn của những khách hàng phía còn mua chân giò đều móc lên, nối đuôi chen về phía , xem chân giò còn bao nhiêu.

 

Uông Hải cũng một chút, cái mắt liền mở to.

 

Chân giò đó là màu đỏ tương cực kỳ quyến rũ, mang theo độ bóng bẩy dầu mỡ, là đơn giản thêm nước tương là kho , chắc chắn thắng màu đường, hơn nữa màu đường thắng vặn, hòa quyện hảo với nước sốt, một chút sơ hở bao bọc lấy chân giò.

 

Chân giò càng là mềm nhừ, kẹp inox kẹp lên, phần da heo dày dặn bóng dầu đều run rẩy, phần giữa chân giò cắt đều thể thấy sợi gân bán trong suốt, nếp gấp ở phần cẳng chân chứa đầy nước kho đậm đà, khó tưởng tượng c.ắ.n một miếng xuống sẽ sung túc b-éo ngậy đến thế nào.

 

Uông Hải một mang theo mục đích gây chuyện thấy chân giò đều tránh khỏi nuốt nước miếng, nhưng cảm thấy con thể mất nhuệ khí của khác mà hạ thấp uy phong của chính .

 

Chân giò chỉ mắt, vạn nhất ngon thì ?

 

Loại món ăn mã dẻ cùi đó từng ăn qua!

 

Cuối cùng đến lượt , Uông Hải còn chuyện liền ngửi thấy một mùi thơm đồ kho, rõ ràng những thứ đều là kho tại chỗ, mới mùi thơm đậm đà như , mùi thịt chân giò thơm đậm đà cực kỳ, căn cơ mùi kho thâm sâu.

 

 

Loading...