Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 150
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:11:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô giáo Cố là giáo viên chuyên dạy hoạt động múa hát cho các bé, lớp khá nghiêm khắc, nếu phát hiện bạn nhỏ nghiêm túc học mà còn chuyện, bất kể là ai cô Cố đều phê bình.
Lớp Mẫu giáo Nhỡ 1 chỉ Tống Dư là bao giờ phê bình, những , mà còn thường xuyên cô Cố khen ngợi.
Tống Tân Nhiễm xoa xoa đầu bé, nụ dịu dàng:
“Sao Dư Dư nhà giỏi thế chứ, đúng là cục cưng ngoan ngoãn của ."
Tống Dư mặt đỏ bừng lên, ngượng ngùng hai tiếng, đòi biểu diễn tại chỗ:
“Mẹ ơi, con múa cho xem, con còn hát bài “Đếm vịt" nữa ạ."
Trẻ con đều chịu nổi khen, Tống Dư liền dậy, chạy giữa phòng khách, miệng bi bô hát:
“Trước cửa sông lớn một đàn vịt..."
Cậu bé hát múa, thể là dốc sức.
Tuy nhiên đối với một đứa trẻ mới học mấy ngày thì việc vẫn khó, cuối cùng cả hát và múa đều ăn khớp lắm, nhưng bé vẫn mặt đỏ bừng kiên trì biểu diễn hết bài.
Tống Tân Nhiễm vô cùng hưởng ứng, nhiệt tình vỗ tay, tiếc lời khen ngợi:
“Dư Dư múa quá, hát cũng nữa, chắc là bình thường học nghiêm túc , chắc là lớn đầu tiên xem Dư Dư múa buổi biểu diễn nhỉ, thật may mắn quá !"
Tống Dư chớp chớp đôi mắt long lanh, ngại ngùng:
“Trước lúc cô Cố dạy chúng con múa, loa sẽ phát nhạc, cần tự hát ạ."
Cậu bé giải thích, rằng múa , mà là vì giờ từng hát múa như thế .
Tống Tân Nhiễm mặc kệ điều đó, cứ khen là :
“Oa, hóa đây là đầu tiên Dư Dư hát múa, đầu mà biểu diễn đỉnh thế , đúng là một đứa trẻ giỏi đấy!"
Tống Dư thì thầm:
“Mẹ là lớn đầu tiên xem ạ, cô Cố mới là, nhưng ngoài cô Cố thì chỉ thôi ạ."
Tống Tân Nhiễm phát hiện gì đó đúng, cô đến câu mà Tống Dư vẫn trả lời câu .
Trí nhớ thật là .
Cô nhịn bẹo cái má mềm mại của cục cưng:
“Dù Dư Dư múa điệu gì cũng thích xem hết."
Tống Dư ngượng ngùng mím môi , quyết định ngày mai biểu diễn thật , cho xem dáng vẻ múa nhất của .
Ngày khi nghỉ đông, cũng là ngày Tống Dư biểu diễn, Tống Tân Nhiễm cầm thiệp mời đến trường mẫu giáo, kịp đưa thiệp, chị bảo vệ nhận cô:
“Là của Tống Dư , hôm nay đặc biệt đến xem con trẻ biểu diễn ?"
Tống Tân Nhiễm đáp:
“Vâng ạ chị, ngờ chị vẫn còn nhớ em."
Trước đây cô gửi Tống Dư đến trường mẫu giáo, đến mấy , cũng quen với chị bảo vệ, nhưng từ khi Tống Dư học, sáng nào cũng học cùng Viên Viên, chiều tự về nhà, cô gần như từng đón đưa, cũng lâu gặp chị bảo vệ.
Chị bảo vệ :
“Tất nhiên là nhớ chứ, con nhà cô ngoan nhất đấy, sáng nào đến học, chiều tan học cũng đều chào hỏi , lớn các cô dạy dỗ thật !"
Nụ của Tống Tân Nhiễm càng rạng rỡ:
“Đó là vì Dư Dư quý chị đấy ạ, thằng bé về nhà đều bảo với em là cô bảo vệ đặc biệt bụng và trách nhiệm, ngày nào cũng canh gác ở cổng trường cho ạ."
Hai câu khiến chị bảo vệ tươi như hoa, còn đặc biệt chỉ đường cho cô.
Buổi biểu diễn tổ chức ở sân vận động trong nhà, lúc Tống Tân Nhiễm đến nơi liền thấy bố của Viên Viên, đối phương thấy cô liền chào hỏi:
“Chào Tống Dư."
Đợi Tống Tân Nhiễm xuống, bố của Viên Viên :
“Món thịt kho cô cho mang đến đồn, đều thích, nhất định nhờ lời cảm ơn với cô."
Tống Tân Nhiễm :
“Không chi, thích là ."
Vừa chuyện, các phụ khác của lớp Mẫu giáo Nhỡ 1 cũng đến, vặn cạnh Tống Tân Nhiễm, một giọng nữ lớn tuổi vang lên:
“Đây là đầu Hiên Hiên biểu diễn, bố nó đúng là phúc, ở tận nơi xa về ."
Giọng nam lớn tuổi :
“Sắp tết , bộ phận bên đó bận lắm, chúng chụp thêm mấy tấm ảnh mang về, cho bọn họ từ từ xem."
“Vẫn là bố Hiên Hiên chu đáo, chuyển trường cho Hiên Hiên đúng là sai, xem bây giờ còn lên sân khấu biểu diễn , còn mang thiệp mời về cho chúng nữa, đúng là quá."
Giọng cụ già vô cùng mãn nguyện.
Tống Tân Nhiễm nghiêng đầu qua, bên cạnh hai cụ già chừng năm sáu mươi tuổi, ông cụ mặc chiếc áo khoác ngắn bằng vải len màu xanh thẫm, bên trong mặc đồ giữ nhiệt, ngoài khoác áo len, chân mang đôi giày da.
Bà cụ mặc chiếc áo bông kiểu Trung Quốc màu xanh lục đậm, những chiếc cúc tết thủ công tay áo đặc sắc, bên trong là chiếc áo len bó sát cùng tông màu, còn quàng khăn lụa.
Hai ăn mặc chính thức và nổi bật, thoáng qua còn tưởng là tham gia hội nghị gì đó.
Tống Tân Nhiễm vốn tưởng ăn mặc đủ chỉn chu , dù cũng là đầu đến tham gia hoạt động của trường, cô lấy bộ quần áo mới mặc, một chiếc áo bông màu vàng gừng, tôn da trông tươi tắn, ngờ so với hai cụ già , cao thấp rõ ràng.
Bố Viên Viên chiếc áo bông màu xám tiện tay cầm theo lúc khỏi nhà, cũng lặng lẽ ngậm miệng nữa, ông mới là xuề xòa nhất.
Hai cụ già thấy ánh mắt của Tống Tân Nhiễm, chào hỏi cô:
“Chào cháu, chúng là ông bà của Ngô Diệu Hiên."
Tống Tân Nhiễm cũng :
“Cháu là Tống Dư ạ."
Bố Viên Viên cũng :
“ là bố của Hứa Thù Nguyên."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-150.html.]
Hai cụ già bắt từ khóa nào, mắt bỗng sáng rực lên, nụ mặt càng chân thành rạng rỡ:
“Cháu chính là Tống Dư hả, đúng là trăm bằng một thấy."
Tống Tân Nhiễm nghi hoặc, chẳng lẽ nổi tiếng đến thế ?
Chắc là tên từ miệng bọn trẻ.
Cô , khách sáo :
“Ông bà Ngô Diệu Hiên, hai cụ khách sáo quá, cháu cũng thường Dư Dư nhắc đến Ngô Diệu Hiên ạ."
Chính câu kích thích tinh thần của ông bà Ngô Diệu Hiên:
“Tống Dư nhắc đến nhà Hiên Hiên nhà thế nào?"
Bà cụ :
“Hiên Hiên ở nhà cũng nhắc đến Tống Dư lắm, bảo Tống Dư là bạn nhất của nó, mời Tống Dư đến nhà chơi."
Ông cụ bảo:
“Hiên Hiên còn chơi trò chơi cùng Tống Dư là vui nhất, tết cũng chơi cùng thằng bé."
Bà cụ :
“Không ngờ trùng hợp thế, ở đây gặp Tống Dư, đây cũng là cái duyên, Tống Dư hôm nay rảnh , đến nhà chúng chơi , ở nhà chỉ hai ông bà thôi, tự do thoải mái, còn thể ăn cơm chuyện phiếm, bọn trẻ chơi với vui thế , chúng lớn trong lòng cũng thấy an ủi."
Ông bà Ngô Diệu Hiên câu câu , nhiệt tình quá mức, khiến Tống Tân Nhiễm từ chối mà thấy ngại:
“Ngại quá hai bác ạ, cháu còn việc bận, hôm nay đến trường mẫu giáo cũng là tranh thủ thời gian ạ.
Hai đứa chơi còn nhiều cơ hội gặp mặt, đến lúc đó mời hai bác đến nhà cháu chơi ạ."
Bố Viên Viên bên cạnh mà thấy yên, đôi khi nhiệt tình quá cũng gây khó xử, đây chính là nỗi phiền muộn khi con cái nhân duyên quá ở lớp ?
May mà Viên Viên mang đến cho ông phiền não .
Ông bà Ngô Diệu Hiên cũng miễn cưỡng, chỉ rảnh rỗi nhất định qua nhiều hơn, dắt con trẻ đến là hoan nghênh nhất.
Tống Tân Nhiễm cảm thấy mặt sắp cứng đờ , may mà lúc đến giờ, các bé ở trường bắt đầu xếp hàng .
Phụ hai bên lớp, giáo viên cuối lớp, các bé ở giữa.
Cô giáo chủ nhiệm dẫn các em , lúc phụ đương nhiên tiện chuyện nữa, tấm gương cho trẻ.
Tống Tân Nhiễm nhiều về học sinh lớp Mẫu giáo Nhỡ 1, những đứa trẻ chơi với Tống Dư hôm nay đều mặt, chắc là đều chọn biểu diễn, bây giờ đang đợi ở hậu trường.
Tuy nhiên vẫn quen, Tống Tân Nhiễm nhớ mang máng đứa trẻ tên Chu Quả, đầu cô bày sạp bán thịt kho, Chu Quả còn nài nỉ mua ít.
Chu Quả rõ ràng cũng nhận cô, đứa trẻ vốn dĩ nắm tay phố trấn, nài nỉ phóng túng, hoạt bát nhảy nhót, lúc ở trường mẫu giáo như đổi , gò bó thẹn thùng.
Chú ý đến ánh mắt của cô, bé lướt qua một cái rụt đầu ngay.
Trùng hợp , Chu Quả vặn cạnh cô.
Đứa trẻ trông vẻ yên, cúi đầu cũng chẳng đang nghĩ gì, bỗng nhiên ngẩng đầu cô một cái, Tống Tân Nhiễm thiện mỉm với bé, điều dường như xua tan chút thẹn thùng của đứa trẻ, bé chủ động với cô:
“Chào Tống Dư ạ."
Giọng bé cũng thấp nhẹ.
Khóe môi Tống Tân Nhiễm cong lên, dùng giọng điệu hạ thấp tương tự dịu dàng đáp:
“Chào bé Chu Quả nhé."
Chu Quả mắt sáng lên, dường như ngạc nhiên khi Tống Tân Nhiễm vẫn nhớ , bé thẹn thùng, gì nữa.
Chỉ là đứa trẻ phía thấy, lập tức đầu về phía Tống Tân Nhiễm, đôi mắt mở to tròn xoe, chớp cũng chớp.
Tống Tân Nhiễm nghi hoặc, nhưng đối diện với ánh mắt của đứa trẻ, vẫn mỉm .
Điều dường như giống một tín hiệu, đứa trẻ lập tức hỏi:
“Cô ơi, cô chính là Tống Dư ạ?"
Giọng bé trong trẻo, cao thấp, đủ để cả nhóm xung quanh thấy.
Tống Tân Nhiễm gật đầu:
“ , bé tên gì nhỉ?"
“Con tên Chu Manh."
Tống Tân Nhiễm :
“Chào bé Chu Manh nhé."
Chưa hai câu, đứa trẻ hỏi:
“Cô ơi, cô thực sự là Tống Dư ạ?"
Tống Tân Nhiễm dù cảm thấy khó hiểu, nhưng vẫn gật đầu.
Lập tức, càng nhiều ánh mắt về phía cô hơn.
Đám nhỏ lớp Mẫu giáo Nhỡ 1 thì thầm to nhỏ, đang bàn tán gì, đầy nửa phút , từng đôi mắt sáng lấp lánh Tống Tân Nhiễm, tò mò cực độ.
Bọn trẻ kiểu ngụy trang lịch sự của lớn, dù tò mò cũng sẽ che đậy ánh mắt quan sát của , nhưng bọn trẻ thì khác, là , còn chằm chằm, một chút cũng giả vờ.
Tống Tân Nhiễm lập tức cảm giác trong bóng tối, chỉ một luồng đèn sân khấu chiếu thẳng lên đỉnh đầu cô, nên tất cả ánh mắt đều tụ cô.
Cô thầm nghĩ, đây là thế ?
Đám trẻ giống như những con kiến nhỏ, một tin, chẳng bao lâu ai cũng đều hết, còn cúi đầu thảo luận gì đó.
Tuy nhiên sự bất thường nhanh cô giáo An phát hiện, nghiêm túc :
“Miệng nhỏ xinh –"
Học sinh đồng thanh đáp:
“Ngậm c.h.ặ.t thôi!"