Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:11:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô giáo An:

 

“Tay nhỏ xinh –"

 

Học sinh đồng thanh đáp:

 

“Để lưng!"

 

Chỉ trong vài câu ngắn ngủi, các bé ngay ngắn chuyện nữa, cũng đầu Tống Tân Nhiễm đặc biệt nữa.

 

Tống Tân Nhiễm trong lòng còn chút cảm khái, cô kiếp xem trường mẫu giáo cũng là như thế , hóa khẩu hiệu huấn luyện kỷ luật từ sớm thế .

 

Tuy nhiên, việc chấn chỉnh kỷ luật thường duy trì lâu, điều cần cô giáo An lúc nào cũng quan sát, một khi phát hiện liền chỉ ngay từ đầu.

 

Cứ như , cuối cùng cũng duy trì đến tiết mục biểu diễn đầu tiên lên sân khấu, sự chú ý của các bạn nhỏ chuyển hướng, dồn hết sân khấu, lượt vỗ tay.

 

Tống Tân Nhiễm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng cảm thấy những ánh mắt như camera dời khỏi .

 

Thứ tự biểu diễn theo lớp, tiết mục đầu tiên là tiết mục múa của các chị lớp lớn, trẻ lớn hơn đúng là khác biệt, múa dáng hình, trật tự tổng thể cũng tương đối chỉnh tề.

 

Tiết mục thứ hai là của lớp nhỏ, tiếc là lớp Mẫu giáo Nhỡ 1 mà Tống Dư đang học, so với lớp lớn, các bé lớp nhỏ trông nhỏ hơn nhiều, nhảy múa, ai nấy vui vẻ cực kỳ, chỉ là múa loạn, cô giáo chủ nhiệm ở bên cạnh sức chỉ huy, dù cũng xảy vấn đề gì lớn.

 

hảo, nhưng vẫn kết thúc buổi biểu diễn thành công.

 

Bọn trẻ đặc biệt hưởng ứng kiểu biểu diễn như thế , ai nấy xem xong đều hưng phấn cực kỳ, vỗ đôi bàn tay nhỏ đến đỏ ửng.

 

Cuối cùng cũng đến lượt biểu diễn của lớp Mẫu giáo Nhỡ 1, Tống Tân Nhiễm tập trung tinh thần lên sân khấu, ông bà của Ngô Diệu Hiên bên cạnh lấy máy ảnh , đó là một chiếc máy ảnh phim cầm tay nhỏ gọn, hai ông bà vô cùng phấn khích, thấy Ngô Diệu Hiên liền “tách tách" chụp liên tục.

 

Các bé trong lớp cũng nhận bạn học, những khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ kích động, thì thầm to nhỏ thảo luận gì đó, mắt lên sân khấu, tay cũng múa máy.

 

Nhạc nền của bài “Đếm vịt" vang lên, mười bạn nhỏ liền thành một hàng bắt đầu múa.

 

Tống Tân Nhiễm dễ dàng thấy Tống Dư, thằng bé ở điểm trung tâm, mặt thằng bé tô má hồng như lúc biểu diễn ngày quốc tế thiếu nhi, khuôn mặt ai nấy đều trắng trẻo sạch sẽ, chỉ là bộ quần áo màu vàng nhạt, trông đúng thật giống như một đàn vịt con.

 

Có lẽ do sự dặn dò của giáo viên, mặt Tống Dư giữ một nụ kỳ lạ, há miệng lộ hàm răng trắng bóng, khóe miệng nhếch lên, nhưng rõ ràng thể thấy cục cưng đang căng thẳng, đôi mắt chớp cũng chớp.

 

Khóe môi Tống Tân Nhiễm kìm nhếch lên.

 

Ông bà Ngô Diệu Hiên bên cạnh đang chụp hăng say, còn tự với :

 

“Hiên Hiên nhà múa quá, đáng yêu quá!"

 

Khen nhiều quá, dường như cũng nhớ đến Tống Tân Nhiễm ở bên cạnh, ông cụ thêm với Tống Tân Nhiễm một câu:

 

“Tống Dư múa cũng !"

 

Bà cụ tán thưởng:

 

“Cậu bé ở giữa múa đấy, từng động tác đều thực hiện chuẩn, múa hoạt bát!"

 

Tống Tân Nhiễm cố gắng dùng giọng bình tĩnh :

 

“Đó là Tống Dư ạ."

 

Không nào khác khen con vui, trong giọng bình tĩnh của cô cũng dễ dàng nhận cảm xúc vui vẻ.

 

Bà cụ Ngô Diệu Hiên :

 

“À, hèn gì!

 

Hiên Hiên về nhà lúc nào cũng Tống Dư múa nhất, thường xuyên cô giáo khen ngợi."

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Đâu , Hiên Hiên nhà bác cũng tồi mà."

 

Lại với bố Viên Viên:

 

“Viên Viên cũng đáng yêu, vui vẻ quá."

 

Khóe miệng bố Viên Viên nhếch lên , nụ phức tạp cực kỳ, cũng giống như tâm trạng lúc của bố Viên Viên, ông cũng là nên buồn nên vui.

 

Vui thì vui, nhưng Viên Viên múa thật sự đúng chuẩn tí nào, nổi bật hẳn trong đám trẻ.

 

Buồn thì buồn, nhưng Viên Viên bản cảm thấy, nụ mặt rạng rỡ cực kỳ, thực lòng vui vẻ.

 

Bố Viên Viên nghĩ là thôi, dù múa thế nào, con cái vui là .

 

Sự căng thẳng của Tống Dư cũng kéo dài bao lâu, nhạc bật lên, thằng bé cũng tìm thấy nhịp điệu khi luyện tập, nụ khuôn mặt nhỏ còn gượng ép nữa, nhẹ nhàng vui vẻ hơn nhiều.

 

Tống Tân Nhiễm âm thanh chụp ảnh bên cạnh ngớt, trong lòng cũng thấy tiếc, cô cũng nên mua một cái máy ảnh mới .

 

Đời con trẻ chỉ hai ba năm ở trường mẫu giáo, hai ba năm cũng chắc biểu diễn hai ba , mỗi đều quý giá, nên ghi cẩn thận mới đúng.

 

Thời lượng biểu diễn của bài “Đếm vịt" chỉ hai phút, nhạc tắt, trật tự rời sân khấu.

 

Ngô Diệu Hiên lưng Tống Dư, thần sắc mặt sinh động cực kỳ, còn đang xếp hàng rời sân khấu ghé sát tai Tống Dư gì đó, Tống Dư chẳng thèm để ý đến .

 

Viên Viên vươn cái bàn tay tội , đẩy Ngô Diệu Hiên một cái, nhưng may là dùng lực, Ngô Diệu Hiên chẳng hề lay chuyển, nhưng cũng gì nữa, chẳng bao lâu liền xếp hàng rời sân khấu.

 

Khoảng vài phút , các bạn nhỏ liền chạy đến chỗ lớp , cởi bỏ bộ quần áo màu vàng nhạt dùng để biểu diễn, mặc trang phục của chính , Tống Dư kéo khóa kéo lên đến tận cổ áo, rìa mũ lông xù vây quanh cằm thằng bé, trông ấm áp vô cùng.

 

Thằng bé liếc mắt cái thấy ngay Tống Tân Nhiễm, vui vẻ chạy về phía cô:

 

“Mẹ!"

 

Thằng bé giấu nổi tâm trạng kích động của , đôi mắt sáng lấp lánh cô:

 

“Mẹ ơi xem con múa ạ?"

 

Tống Tân Nhiễm gật đầu:

 

“Xem , Dư Dư múa đặc biệt , là một vũ công nhí đấy, giỏi quá!"

 

Tống Dư vui vẻ, cảm thấy trong lòng giống như ăn một bát canh Oden lớn, mỹ mãn, ấm áp.

 

Các bạn nhỏ khác cũng cạnh phụ của , kích động kể tâm trạng của khi biểu diễn.

 

“Dì Tống ạ."

 

Viên Viên với bố xong, ghé đầu hỏi Tống Tân Nhiễm, “Dì xem con múa ạ?

 

Con múa ạ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-151.html.]

Tống Tân Nhiễm giơ ngón tay cái lên:

 

“Viên Viên đặc biệt giỏi, giống như một chú chim nhỏ vui vẻ, đặc biệt ngọt ngào, dì mà trong lòng cũng ngọt lịm."

 

Viên Viên vui đến khanh khách, cảm thấy dì Tống khen cô bé vui quá, một chút cũng giống bố, chỉ , giỏi lắm, lợi hại thật, quá...

 

Những lời đó Viên Viên đều thể thuộc lòng , nhưng những lời khen của dì Tống, cô bé từng qua nhiều .

 

Cô bé đợi nữa, chủ động xin xỏ:

 

“Dì Tống con thể đến nhà dì múa riêng cho dì xem ạ!"

 

Bố Viên Viên cảm thấy ngại sự nhiệt tình dâng trào của con gái, thầm nghĩ Tống Dư múa hơn con nhiều, chủ động :

 

“Viên Viên, con múa ở nhà cho bố xem là , bố thích điệu múa con múa."

 

Viên Viên hề ngẩng đầu:

 

“Bố xếp thứ hai."

 

Bố Viên Viên:

 

...

 

Ông là bố đẻ mà chỉ xếp thứ hai xem biểu diễn riêng ?

 

Phía bên , Ngô Diệu Hiên cũng chào hỏi Tống Tân Nhiễm, đứa trẻ chuyện càng ngày càng văn vẻ:

 

“Dì Tống, chào dì ạ, hôm nay gặp dì ở đây thật vui, con mới biểu diễn xong, dì thấy con thế nào ạ?"

 

Nghe thấy lời lẽ mang tính chính thức , Tống Tân Nhiễm cảm thấy cánh tay nổi da gà, nhịn cũng dùng ngôn ngữ khá chính thức trả lời:

 

“Ngô Diệu Hiên con múa , nhịp điệu bắt chuẩn, cánh tay duỗi thẳng tắp, giống như một chú thiên nga nhỏ , dáng múa đặc biệt tao nhã."

 

Ngô Diệu Hiên thấy lời , khó kiểm soát khóe môi nhếch lên, mặc dù trong lòng vui đến sắp nhảy cẫng lên , nhưng vẫn dùng ngôn ngữ lịch sự văn vẻ :

 

“Cảm ơn dì Tống, con sẽ càng nỗ lực hơn ạ."

 

Tống Tân Nhiễm vắt óc suy nghĩ khen thêm hai câu nữa.

 

Ông bà Ngô Diệu Hiên bên cạnh mà ch-ết lặng, đây, đây vẫn là cháu trai ma vương quậy phá của bọn họ ?

 

Sao bỗng chốc trở nên lịch sự thế ?

 

Mở miệng là “dì", chuyện còn thế , giống như đang báo cáo với lãnh đạo gì đó.

 

Ông cụ sờ sờ trán Ngô Diệu Hiên:

 

“Hiên Hiên con chứ?"

 

Ngô Diệu Hiên lúc đó chỉ , đương nhiên , lắm chứ!

 

kiêng dè cả Tống Dư và Tống Tân Nhiễm ở đó, lịch sự :

 

“Cảm ơn ông quan tâm, con ạ."

 

Ông cụ suýt tưởng đang mơ.

 

Bố Viên Viên thấy nhịn một tiếng, thầm nghĩ Ngô Diệu Hiên căn bản hề thích quậy phá như Viên Viên , còn đầu thêm một câu:

 

“Con nhà chị dạy dỗ thật lịch sự."

 

Cô giáo An lúc cuối cùng nhịn nữa, ho khẽ một tiếng:

 

“Các bạn nhỏ chuyện nữa, nghiêm túc xem biểu diễn, mặc dù lớp chúng biểu diễn xong , nhưng chúng cũng dùng sự yên lặng văn minh để đón chào tiết mục biểu diễn của các lớp khác."

 

Bố Viên Viên lập tức ngậm miệng, bỗng thấy hổ, ông cô giáo An bề ngoài là bọn trẻ, thực là nhắc nhở lớn.

 

Ông ba mươi mấy tuổi đầu , còn giáo viên trường mẫu giáo phê bình.

 

Đợi đến khi tất cả các tiết mục biểu diễn đều kết thúc, cô giáo An dẫn các bé về lớp, và thông báo cho phụ đến đón, bảo họ chỉ cần đợi ở cổng mười phút là , giáo viên dặn dò vài điều chú ý về kỳ nghỉ đông ở lớp là nghỉ, các bé thể theo phụ về nhà.

 

Tống Tân Nhiễm liền cùng vô phụ khác đợi ở cổng trường, xem biểu diễn xong, tâm trạng vui vẻ, gặp ai cũng thể vài câu.

 

Cô giáo An quả nhiên sai, thậm chí còn đợi đến mười phút, cô dẫn học sinh lớp Mẫu giáo Nhỡ 1 .

 

Tống Dư liếc mắt thấy cô, đôi mắt đang sáng rực lên, nhanh ch.óng lời tạm biệt với cô An, liền giống như một chú chim nhỏ nhào về phía Tống Tân Nhiễm, ngẩng khuôn mặt nhỏ cô, khóe môi cong cong:

 

“Mẹ ơi!

 

Mẹ đến đón con về nhà hôm nay ạ?"

 

“Mẹ ơi, cô giáo An chúng con bài tập về nhà bằng văn bản, ở nhà học cách tự mặc quần áo, dọn dẹp đồ chơi sách vở, việc của chính là bài tập về nhà ạ.

 

Những cái con đều ạ!"

 

Tống Dư vui mừng khôn xiết.

 

Tống Tân Nhiễm nắm tay thằng bé, nhếch khóe môi:

 

“Vậy Dư Dư kỳ nghỉ đông cứ chơi cho thoải mái nhé."

 

“Dì Tống ạ!"

 

Giọng Viên Viên trong trẻo vang lên bên cạnh, “Có thể cho Tống Dư đến nhà con chơi ạ?

 

Chúng con ghép hình cùng !"

 

Tống Tân Nhiễm về phía Tống Dư, cô tôn trọng ý kiến của cục cưng.

 

Tống Dư còn kịp mở miệng, một giọng khác vang lên:

 

“Dì Tống, thể cho Tống Dư đến nhà con chơi ạ?"

 

Ngô Diệu Hiên cũng chạy , lịch sự văn vẻ :

 

“Con dọn dẹp đồ chơi sách vở, Tống Dư dạy con, thể cho Tống Dư về nhà cùng con ạ?

 

Hy vọng dì phê chuẩn."

 

Viên Viên đầu qua, siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm nhỏ.

 

Tống Dư nhíu đôi lông mày nhỏ, thằng bé thấy khó xử , bởi vì hai việc thằng bé đều đồng ý , chỉ là đồng ý những thời điểm khác thôi.

 

 

Loading...