Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 156
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:11:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thằng bé từng trải qua mùa đông ở nhà dì, dù ký ức chút mơ hồ, nhưng trong thôn chẳng đứa trẻ nào mũ khăn quàng cổ cả.
Thế mà những ngày mưa phùn gió bấc, bọn chúng vẫn thể chạy nhảy khắp nơi, chẳng hề sợ lạnh chút nào.
Tống Tân Nhiễm :
“Nhà dì lạnh, Tiểu Dư đừng để cảm đấy.”
Thực cô còn những suy tính khác.
Trước đây, Tống Dư sống ở trong thôn.
Hồi đó khi cô đưa thằng bé rời cãi gay gắt với Thái Vĩnh Đức, nên dù lúc gặp mặt Tống Tân Văn gì, cô cũng trong thôn bàn tán về con cô như thế nào.
Đây là đầu tiên cô trở về, về chuyện ăn mặc trang điểm đương nhiên chú trọng hơn một chút.
Người thường bảo “trông mặt bắt hình dong, quần áo mà đoán ”, điều ở trong làng thể hiện rõ nhất.
Họ chịu khó chăm chút cho vẻ ngoài một chút thể bớt nhiều phiền phức.
Tống Tân Nhiễm cũng một bộ quần áo mới, mang theo cả đồ khô và hạt rang mua từ trong thành phố về, cả loại bán lẻ lẫn loại đóng hộp quà.
Thời buổi , ở nông thôn thăm họ hàng cơ bản chỉ xách theo một túi đường trắng là cùng.
Thế mà tay cô cầm hộp quà, phong cách khác biệt.
Tống Dư còn mang theo quả bóng da và dây nhảy mới mua, là về thôn thể chơi cùng Thái Dương.
Xách nhiều đồ đạc như , xe máy tiện, Tống Tân Nhiễm gọi một chiếc xe ba bánh.
Giá thuê xe đắt hơn xe máy ba tệ.
Ngồi trong thùng xe ba bánh, Tống Dư tựa sát Tống Tân Nhiễm.
Thằng bé tháo găng tay , bàn tay ấm áp chui trong lòng bàn tay cô, nhẹ nhàng nắm lấy.
Khóe môi thằng bé nở nụ nhàn nhạt, đôi mắt sáng lấp lánh:
“Mẹ, tay con ấm, con sưởi ấm cho ạ.”
Tống Tân Nhiễm chỉ cảm thấy lòng mềm nhũn.
Cô gọi điện báo cho Tống Tân Văn tin sẽ về.
Trong điện thoại, giọng Tống Tân Văn vô cùng vui mừng, rằng đợi cô lâu như cuối cùng cũng đợi cô về nhà.
Lúc , Tống Tân Văn đang đợi bên lề đường, mặt nở nụ rạng rỡ.
Thái Dương cạnh chị, sụt sịt mũi, nhón chân về phía con đường, vẻ mặt như đang mong ngóng:
“Mẹ ơi, dì sắp đến ạ?”
Tống Tân Văn gắt gỏng:
“Sắp đến , con cứ giục mãi gì?
Về nhà cũng chẳng việc gì , ở nhà chán ch-ết , chi bằng đây hóng gió còn hơn.”
Thái Dương vui bĩu môi.
Thằng bé còn về nhà xem phim hoạt hình, nhưng dám .
Vì thằng bé một khi sẽ ăn đòn.
Từ khi từ trấn về, trở nên dữ dằn hơn nhiều, đến cả bố cũng dám cãi .
cũng mặt , lúc mua sắm rộng rãi hơn, tần suất ăn thịt trong nhà cũng nhiều hơn .
Chị Dương hàng xóm thấy Tống Tân Văn và Thái Dương bên đường, bèn chào hỏi một câu:
“Trời lạnh thế , hai con cô đây gì đấy?”
Tống Tân Văn :
“Chị Dương, em đợi em gái Tân Nhiễm của em mà.”
Chị Dương :
“Có gì mà đợi, Tân Nhiễm đây từng ở nhà cô cả năm trời, còn gả cho Xuân Quân cùng đội với chúng , đường lối nó còn lạ gì nữa.”
Tống Tân Văn bảo:
“Tân Nhiễm khó khăn lắm mới về một chuyến, đường trong thôn thì , em phụ nó xách đồ.”
Chị Dương liếc xung quanh, bất chợt hạ thấp giọng hỏi:
“ Tân Nhiễm ăn trấn, buôn bán phát đạt lắm hả?
Cô chị như cũng coi như nhờ .”
Tống Tân Văn chị Dương với vẻ , cố tình :
“Chẳng , Tân Nhiễm chỉ một chị ruột là em thôi, cũng là do em may mắn.”
Trước đây Tống Tân Văn bao giờ những lời như .
Ở nông thôn, thị phi miệng lưỡi nhiều nhất, chỉ cần để lộ điều gì, lưng sẽ bàn tán đủ kiểu.
Tống Tân Văn trở thành chủ đề cho những lời đàm tiếu nhàm chán của họ.
từ khi từ trấn về, suy nghĩ của chị đổi.
Chị thấu bộ mặt thật của những trong thôn, bản tính bắt nạt kẻ yếu của bọn họ.
Chỉ cần nhà tiền, mặt ai cũng tươi hớn hở, năng việc gì cũng tâng bốc bạn, bao giờ tìm cách chiếm tiện nghi của bạn nữa.
Quả nhiên, chị Dương Tống Tân Văn , ánh mắt liền đổi:
“Cô đúng là phúc.”
Đang chuyện, một chiếc xe ba bánh đỗ bên đường.
Tấm rèm chắn gió vén lên, hai bước xuống xe.
“Dì!”
Giọng đứa trẻ non nớt trong trẻo, xuống xe chạy ùa tới, còn gọi thêm một tiếng, “Em Thái Dương.”
Nụ mặt Tống Tân Văn rạng rỡ hẳn lên:
“Tiểu Dư, Tân Nhiễm, cuối cùng hai đứa cũng về !”
Tống Tân Nhiễm trả tiền xe, xách đồ bước tới.
Tống Tân Văn vội vàng đón lấy đồ trong tay cô, trách cứ:
“Về nhà chị mà mua nhiều đồ thế gì, lãng phí tiền của!”
Tống Tân Nhiễm :
“Sáng nay tiện đường ghé qua Vĩnh Yển nên mua bừa mấy thứ thôi ạ.”
Chị Dương bên cạnh, thấy hai liền sững sờ.
Trước lúc Tống Tân Nhiễm còn ở trong thôn, ngày nào cũng gặp .
Ấn tượng của chị về Tống Tân Nhiễm là kiểu ít , tính tình văn tĩnh, việc chăm chỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-156.html.]
Chị còn từng nghĩ đến việc giới thiệu Tống Tân Nhiễm cho nhà đằng , cảm thấy Tống Tân Nhiễm bố đều còn, dễ quản lý và lời hơn.
Không ngờ Tống Tân Văn giới thiệu cho Xuân Quân trong đội, Xuân Quân cưới hai năm mất.
Khi đó trong thôn lời đồn đại, Tống Tân Nhiễm bát tự cứng, khắc .
Chị Dương còn từng cảm thấy may mắn vì giới thiệu cho nhà.
Nhìn Tống Tân Nhiễm ngày càng g-ầy gò, c-ơ th-ể cũng suy sụp nhiều, cả chẳng còn chút thần thái nào, đều tránh xa cô.
Lần Tống Tân Nhiễm mang theo Tống Dư rời khỏi nhà họ Thái còn cãi một trận to, các cụ ông cụ bà trong thôn đều , một phụ nữ dắt theo đứa con thì khó mà sống nổi.
Chỉ là ngờ Tống Tân Nhiễm sống sót, còn ăn buôn bán, phát đạt, hình như là đang bán món thịt kho gì đó.
Chị Dương lên trấn, cũng từng chạm mặt Tống Tân Nhiễm.
Trong lòng chị đối với những lời đồn vẫn còn bán tín bán nghi.
Không ngờ hôm nay Tống Tân Nhiễm về, cả khác hẳn với , chị suýt chút nữa nhận .
Trước đây da dẻ Tống Tân Nhiễm vàng vọt, lúc nào cũng mặc bộ đồng phục công nhân của nhà máy thủy tinh, giọng lí nhí, cả g-ầy như que củi, chẳng chút sức sống nào.
hôm nay Tống Tân Nhiễm mặc một chiếc áo bông màu kem, cổ áo lộ chiếc áo len cao cổ màu nâu, mái tóc b.úi gọn thành đuôi ngựa, mặt mang theo nụ nhàn nhạt, làn da hồng hào sáng bóng.
Lúc chuyện giọng điệu vui vẻ, cử chỉ đều toát lên vẻ tràn đầy sức sống và tươi mới.
Nếu Tống Tân Văn gọi , chị Dương thầm nghĩ dù chạm mặt phố, chị cũng nhận đây là Tống Tân Nhiễm.
Nhìn kỹ , dung mạo cũng đổi nhiều, nhiều lắm là c-ơ th-ể mập chút ít, da trắng hơn, màu da khỏe mạnh hơn, nhưng thần thái cả khác hẳn, cứ như thành phố .
Tống Tân Nhiễm liếc chị Dương một cái, môi treo nụ nhạt, gì.
Chị Dương ánh mắt đó qua, lập tức cảm thấy tự nhiên, thầm nghĩ chỉ khí chất đổi mà ánh mắt cũng đổi.
Chỉ vài tháng ngắn ngủi, một thể đổi nhiều như ?
Tống Tân Văn :
“Tân Nhiễm, đây là chị Dương.”
Rồi bảo với Tống Dư:
“Tiểu Dư gọi dì Dương là .”
Lúc Tống Tân Nhiễm mới mở lời, giọng thanh tao sạch sẽ:
“Hóa là chị Dương, lâu quá gặp, chị đổi nhiều quá, suýt chút nữa em nhận .”
Chị Dương cũng nở nụ , khóe miệng kéo độ cong phần nịnh nọt:
“Đâu , Tân Nhiễm, cô mới là đổi nhiều nhất đấy, ăn phát đạt, giờ thành thành phố !”
Tống Tân Nhiễm gì.
Tống Dư cũng gọi lanh lảnh:
“Dì Dương.”
Chị Dương cúi đầu đứa nhỏ, trong lòng cũng chấn động một phen.
Chị quen Tống Dư còn hơn cả Tống Tân Nhiễm.
Đứa nhỏ gần như lớn lên ở nhà Tống Tân Văn, vốn cũng là đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, thường xuyên thấy giúp việc nhà, thỉnh thoảng ngoài mua đồ giúp gia đình, quần áo mặc cũng vặn, g-ầy nhom.
Trẻ con ở nông thôn quần áo đa phần đều là nhặt đồ cũ của khác, vặn như ý thì chắc chắn là .
bây giờ nhà nào cũng thiếu cơm ăn, Tống Dư g-ầy như , tay chân khẳng khiu như cành củi, dường như để ý là thể gãy ngay, trong thôn còn từng bảo đứa trẻ trông như nuôi lớn nổi.
Nhà nào thế hệ mà chẳng đứa trẻ mất sớm, về chuyện họ cũng chẳng lấy lạ.
Chỉ là giờ , cứ như đổi một khác !
Tống Tân Nhiễm là lớn còn nét cũ khuôn mặt, còn trẻ con lớn nhanh, đổi cũng lớn.
Làn da trắng trẻo, tóc đen mềm mại, chiếc mũ màu vàng nhạt lông xù xù, trông giống như đứa trẻ tivi .
Chị Dương trợn tròn mắt:
“Đây, đây là Tống Dư ?”
Tống Dư vẫn còn nhớ chị :
“Dì Dương, là cháu đây ạ, con ch.ó nhà dì tìm thấy ạ?”
Thằng bé nhớ khi cùng rời khỏi thôn, dì Dương suốt ngày tìm ch.ó, c.h.ử.i bới khắp nơi, nhà nào độc ác bỏ thu-ốc ch-ết con ch.ó của chị, đến cả xác cũng tìm thấy.
Chị Dương ấp úng :
“Không tìm thấy, nhà chị nuôi một con ch.ó con khác .”
Tống Dư gật đầu:
“Thế ạ.”
Chị Dương bất giác chút bàng hoàng, trong lòng nghĩ chắc là Tống Dư, nghĩ Tống Dư như thế , chuyện phiếm với lớn cơ chứ.
“Chị Dương, bọn em về đây, chị việc .”
Tống Tân Văn xách đồ, chào chị Dương một tiếng.
Chị Dương phản ứng chậm một nhịp:
“Được, , các cô về .”
Chị bóng lưng mấy rời , ánh mắt dừng những túi lớn túi nhỏ trong tay Tống Tân Văn, trong lòng lập tức tin chắc rằng những lời đồn chắc chắn là thật.
Tống Tân Nhiễm ăn lớn trấn, kiếm nhiều tiền, chỉ tiền mới khiến một đổi nhiều như .
Chị Dương lúc cảm thấy vô cùng tiếc nuối.
Sớm Tống Tân Nhiễm còn thành tựu ngày hôm nay, lúc đáng lẽ giới thiệu cô cho nhà đằng , cô phát đạt chắc chắn sẽ quên mai như chị.
Tống Dư con đường chân, cẩn thận bước , cố gắng để giày bẩn.
Thằng bé bỗng nhiên Thái Dương một cách lạ lùng:
“Em Thái Dương, em cứ mãi thế?”
Thái Dương nghiêng đầu sang một bên, cứng miệng :
“Em mới thèm !”
Tống Dư em rõ ràng là mà, nhưng trong đầu lóe lên một tia sáng:
“Có em chơi bóng cùng ?”
Thằng bé lắc lắc quả bóng da mới trong tay:
“Đây là mua cho hôm nay, thể chơi cùng em.”
Tống Dư Thái Dương thích chơi bóng da.
Trước nó một quả, vô tình hỏng nên nằng nặc đòi bố mua cho quả khác, kết quả từ chối thẳng thừng, Thái Dương còn nữa cơ.
Mặc dù lúc Thái Dương bóng da cho nó chơi cùng, nhưng Tống Dư là đứa trẻ nhỏ nhen, vẫn chi-a s-ẻ quả bóng nhỏ ngũ sắc xinh của .