Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 161
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:11:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nó đến phía giọng thấp, vốn dĩ đồ của Tống Dư, nó sắp mua mũ mới cho nó , nhưng thấy quả cầu thật sự thích, lau tay một cái, nhanh ch.óng đưa tay cướp lấy quả cầu lông, đặt trong lòng bàn tay vò vò.
“Được , tớ kể cho một chuyện.”
Thái Dương , “Bà Phương tối qua lúc đường ruộng ngã .”
Vừa Thái Dương nhịn ha hả.
Bà Phương ăn trộm đồ còn dối, đáng đời!
Nó độc ác :
“Đây chính là báo ứng, ha ha.”
Nó tưởng Tống Dư cũng sẽ vui, nhưng Tống Dư chỉ nhíu mày:
“Thế ngã nặng ?
Có ch-ết ?”
Thái Dương :
“Tớ dẫn xem.”
Nói đoạn liền chạy ngoài.
Tống Dư do dự, nhưng đây là đầu tiên Thái Dương mời nó chơi, nó thấy từ chối cũng , bèn bảo với Tống Tân Nhiễm một tiếng đuổi theo Thái Dương chạy .
Hai đứa trẻ nhanh chạy đến nhà Phương Thúy Mai.
Tống Dư thấy chỗ liền nhớ đến đầu tiên tới phân gà đầy sân, chỗ đặt chân, hôm nay cũng thế, nhưng Thái Dương hề bận tâm đến phân gà, một chân giẫm lên, bẹp một cái giẫm dẹt, chạy nhanh như bay.
Tống Dư theo nó, bẩn giày, nhón chân bước , vất vả.
Thái Dương đến liền gọi:
“Bà Phương, con đến thăm bà đây!”
Không gọi Phương Thúy Mai , ngược gọi đứa cháu ngoại khỏi cửa.
Đứa bé thấy mũ của Tống Dư liền mở to mắt, đưa tay đòi cướp:
“Mũ của tớ!”
Thái Dương bắt nạt trẻ con quả thực đạt đến trình độ thuần thục, đẩy ngã đứa cháu ngoại, đứa bé phịch xuống phân gà, tại chỗ oa oa lớn.
Tống Dư sững sờ, đỡ đứa bé dậy, nhưng thấy tay đứa bé cẩn thận ấn phân gà đất, liền kìm lùi hai bước, giấu c.h.ặ.t t.a.y lưng.
Đứa cháu ngoại vốn tưởng sẽ kéo dậy, ngờ nhận lấy sự từ chối, lập tức bùng nổ tiếng kinh thiên động địa.
Tiếng trực tiếp gọi cả Phương Thúy Mai đang dưỡng thương trong phòng và con gái bà khỏi cửa.
Phương Thúy Mai khập khiễng bước , đứa cháu ngoại đất , hai đứa trẻ khác bên cạnh xem, lập tức tức đến mức m-áu dồn lên não:
“Thái Dương gan lớn quá nhỉ, đến nhà tao bắt nạt nhà tao!”
Phương Thúy Mai giơ tay bắt Thái Dương, nhưng Thái Dương linh hoạt, né sang một bên, gào lên:
“Nó đ-ánh bọn con , bọn con đến thăm bà!”
Tống Dư cũng vội mở lời:
“Bọn con đ-ánh nó.”
Phương Thúy Mai lúc mới về phía Tống Dư, thấy ngay chiếc mũ đầu nó, lập tức trợn tròn mắt:
“Mũ, mũ...!”
Mũ chẳng ch.ó tha ngoài ?!
Phương Thúy Mai chiều hôm qua cắt cỏ lợn về nhà liền thấy cháu ngoại , hỏi mới mũ thấy nữa.
Phương Thúy Mai lập tức c.h.ử.i bới:
“Con ch.ó ch-ết tiệt, mấy chủ nhà chỉ nuôi dạy, tha đồ lung tung!
Bị trúng độc ch-ết cũng đáng đời!”
Chó ở nông thôn thích ăn vụng và tha đồ, lúc lớn nhà còn bắt nạt trẻ con.
Phương Thúy Mai từng gặp .
Đứa cháu ngoại lóc:
“Bà ngoại, con mũ.”
Phương Thúy Mai lập tức dỗ dành :
“Được , bà ngoại tìm cho.”
Bà cầm gậy ngoài tìm mũ, kết quả trời dần tối, một bước cẩn thận liền ngã nhào xuống ruộng, ối giời ơi nửa ngày trời, cuối cùng vẫn là con trai đưa bà đến trạm xá trong thôn, chỉ là trật khớp thôi, nghỉ ngơi vài ngày là .
Phương Thúy Mai hận giận, trong lòng còn canh cánh chiếc mũ , giờ bất ngờ đội đầu Tống Dư.
là chuyện lạ, chẳng lẽ chiếc mũ còn tìm chủ nhân?
Đứa cháu ngoại tiếng Phương Thúy Mai, lập tức chỉ :
“Đây là mũ của con, trả cho con!”
Thái Dương “phì” một tiếng:
“Đây là mũ của Tống Dư, mày thì bảo mày mua!”
“Lấy mũ của khác, hổ!”
Nói xong Thái Dương liền chạy ngoài, nó những việc vô cùng thuần thục, kiểu điển hình chỉ lo phóng hỏa lo dập lửa.
Phương Thúy Mai lập tức nổi giận, giơ tay bắt nó:
“Tao tố cáo với mày!”
Thái Dương chạy xa .
Phương Thúy Mai lùi chọn phương án hai túm lấy Tống Dư.
Tống Dư hoảng loạn vô cùng, tay chân luống cuống chạy theo Thái Dương.
Thằng bé từng những việc như , tim đ-ập thình thịch như nhảy ngoài, chạy nhanh như bay.
Phương Thúy Mai vốn trật chân, đến Thái Dương còn đuổi kịp, huống chi là đuổi theo Tống Dư.
Con gái tính nết của , khuyên:
“Mẹ, so đo với trẻ con gì, đây là nhà nào, con tố cáo trực tiếp với cha bọn chúng!”
thế, Phương Thúy Mai do dự.
Bà rõ hơn ai hết chiếc mũ lấy về thế nào, nếu tố cáo đến tận mặt cha thì dễ giải quyết như :
“Thôi thôi.”
Bà giơ tay dắt cháu ngoại, đứa bé đầu oa oa lớn, sống ch-ết đòi mũ của .
Con gái , hình như hiểu điều gì, thở dài một tiếng, gì nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-161.html.]
Thái Dương chạy xa mới dừng , chống tay lên đầu gối thở hổn hển, thở ha hả.
Tống Dư đuổi theo kịp, lo lắng:
“Nếu bà Phương tố cáo với tớ thì .”
Thái Dương :
“Thì đ-ánh chứ .”
Tống Dư kinh ngạc:
“Bị, đ-ánh?”
Thằng bé từ khi sống cùng Tống Tân Nhiễm, từng đ-ánh.
Bị đ-ánh chỉ nghĩa là m-ông sẽ đau, mà còn biểu thị sai chuyện gì đó.
Thằng bé vội lắc đầu:
“Con đ-ánh.”
Thái Dương khinh bỉ nó một cái:
“Đồ nhát gan, tớ thì sợ!”
Tống Dư :
“ hôm qua rõ ràng to.”
Thái Dương lập tức thẹn quá hóa giận:
“Cậu im miệng, tớ đ-ánh !”
Nó giơ nắm đ-ấm đe dọa, Tống Dư sợ, tự chạy , còn :
“Tớ về với và dì!”
Thái Dương thấy câu đều sững sờ, bà Phương còn tố cáo, gì ai tự vạch trần, nó chạy lên ngăn Tống Dư.
nó đuổi kịp Tống Dư, huống chi là bây giờ, mệt đến thở mà chỉ thể thấy bóng lưng Tống Dư.
Tống Dư chạy về nhà phát hiện và dì đang c.ắ.n hạt dưa trò chuyện.
Thằng bé liền nhanh:
“Em Thái Dương đến nhà bà Phương...”
Đương nhiên, Tống Dư cũng phủi sạch việc của , thằng bé cũng tham gia trong đó, cuối cùng giọng nhỏ :
“Con chủ động với , là tự thú, dì đừng đ-ánh em Thái Dương ạ.”
Tống Tân Văn liền ha hả ngay tại chỗ:
“Bà già Phương Thúy Mai đúng là đáng đời!
Đêm qua ngã ch-ết bà , già đầu còn ăn trộm đồ của trẻ con!”
Vừa nãy chị đang tán gẫu với Tống Tân Nhiễm về chuyện .
Chị với Phương Thúy Mai dù cũng là một thôn, đối phương lớn tuổi, chị thể vì chút chuyện mà ầm ĩ đến tận nhà , nhưng trẻ con thì khác, ba bốn tuổi hiểu cái gì.
Tống Tân Nhiễm bất đắc dĩ:
“Chị, trẻ con còn ở đây mà.”
Thái Dương cũng chạy về, lập tức chỉ trích Tống Dư:
“Đồ mách lẻo!”
Nó , chuẩn sẵn tâm lý đ-ánh, chỉ là đừng đ-ánh m-ông nữa thôi, vì m-ông hôm qua hôm nay vẫn còn đau.
Tống Tân Văn trừng nó một cái:
“Nói năng kiểu gì đấy?”
Lại :
“ hôm nay con tệ, mau qua đây lấy nắm hạt dưa lạc ăn.”
Thái Dương đều ngây , chuyện gì thế , hôm nay sai chuyện thế mà còn khen.
Tống Tân Văn :
“Phương Thúy Mai đáng đời, hai đứa bớt đến nhà bà , cũng phân gà, hôi rình.”
Thái Dương mơ màng, vội gật đầu, sợ đổi ý, tự chạy ngoài, nhưng lâu cùng đám bạn chạy về, chỉ là mặt mày nhăn nhó lời nào, chỉ Tiểu Lâm gọi:
“Tống Dư, bọn tớ nhảy dây đây.”
Tống Dư cầm dây nhảy vui vẻ một tiếng, thằng bé thích chơi trò chơi cùng nhất.
Ngày hai mươi chín tháng Chạp, Tống Tân Nhiễm chuẩn ba bốn trăm nguyên liệu thịt kho, nhét đầy ắp xe đẩy.
Có thể dọn dẹp sạch sẽ nhiều thứ thế là nhờ công giúp đỡ của Trần Tĩnh Phương và Tống Tân Văn.
Vì nghỉ đông cần bán oden, sắp Tết, Tống Tân Nhiễm liền cho Trần Tĩnh Phương nghỉ, nhưng Trần Tĩnh Phương ngày phiên chợ cô sẽ bán thịt kho, luôn đến sớm giúp cô.
Tống Tân Văn cô ngày Tết cũng nghỉ, trực tiếp đến trấn cùng cô, thêm thêm sức, cũng thể bán xong sớm về nhà nghỉ ngơi.
Có lẽ vì sắp Tết, bao nhiêu thịt kho đầy hai tiếng bán hết sạch.
Tống Tân Nhiễm đếm tiền, ngạc nhiên phát hiện lợi nhuận hôm nay vượt qua một nghìn, đây là một bước đột phá quan trọng, nhờ nhân lực đầy đủ và dịp tiết trời phố đông đúc.
Tống Tân Văn còn dẫn Thái Dương mua một chiếc mũ, Thái Dương thích lắm, về nhà liền khâu quả cầu lông Tống Dư tặng lên mũ, lập tức đội đầu, ngoài chơi oai phong lẫm liệt.
Buổi trưa là Thái Vĩnh Đức nấu cơm, một đĩa thịt xào một đĩa rau xanh một đĩa dưa muối một bát trứng chưng, vẻ ngoài bình thường, nếm thử càng bình thường.
Tống Tân Nhiễm từng ăn thịt nạc xào dai thế , cứ như sợ chín hẳn , thịt dai nhách, nhai dắt răng.
Tống Tân Nhiễm thầm nghĩ buổi tối vẫn là cô nấu cơm thôi, đừng vì hành hạ Thái Vĩnh Đức mà khó chính , cô cũng ở trong thôn lâu, mùng ba là chuẩn về trấn .
Kết quả ăn cơm xong lâu, Thái Vĩnh Đức liền trong thôn gọi ấn lợn.
Tống Tân Văn thần sắc vui mừng:
“Tân Nhiễm, tối nay ăn tiệc mổ lợn!”
Tiệc mổ lợn là truyền thống bên họ, gia đình nông thôn nuôi lợn thường mang bán, cũng một phần nhỏ sẽ giữ tự ăn.
Điều cần tìm mổ lợn đến giúp chia cắt thịt lợn, mời trong thôn quan hệ hoặc đàn ông khỏe mạnh đến giúp ấn lợn.
Cuối cùng nhân lúc thịt lợn mới mổ xong mời đến giúp cùng ăn.
Điều đối với nông thôn mà coi là việc lớn, thể đ-ánh một bữa tiệc tùng t.ử tế!
Thịt lợn mới mổ chẳng cần rửa nước, trực tiếp cắt xuống thả nồi nấu, hương vị tươi ngon , mỗi món ăn đều toát lên hương vị gốc của thịt lợn tươi, phát huy sự tươi, thơm của thịt đến mức cực hạn.
Có thể ăn một bữa tiệc mổ lợn chỉ là sự thỏa mãn đối với vị giác, mà còn đại diện cho việc mối quan hệ trong thôn.
Tiệc tùng như nhiều, thứ nhất là giờ chẳng tiền gì, đặc biệt là gia đình nông thôn, thu nhập cơ bản dựa nuôi lợn bán lợn , nhiều gia đình nỡ g-iết để tự ăn.
Thứ hai là tủ lạnh vẫn là một món đồ hiếm, trong thôn ai mua tủ lạnh, g-iết lợn xong thịt lợn khó bảo quản.
Nhà mổ lợn sẽ bán một phần thịt cho quen, một phần tự lạp xưởng thịt gác bếp, thể bảo quản lâu một chút.