Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 166

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:29:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cậu chơi pháo quẹt coi là lợi hại , ngờ Tống Dư còn thể đ-ánh bại , thì hai bọn họ hợp sức, chẳng sẽ đ-ánh cho đám tan tác, còn mảnh giáp !

 

Nghĩ đến cảnh tượng đó, Thái Dương nhịn lớn.

 

Tống Dư:

 

“Anh ."

 

Nói xong liền về hướng nhà , Thái Dương bám theo m-ông , một mực hỏi tại , năn nỉ cùng ném .

 

Tống Dư còn về đến nhà thấy mấy bạn nhỏ đến tìm chơi , Tống Dư lập tức :

 

“Mọi tản , Thái Dương ném kìa!"

 

Vừa dứt lời, cả đám liền giải tán, miệng còn hô to cẩn thận Thái Dương.

 

Thái Dương thấy âm mưu đ-ánh úp của bại lộ, cũng thèm che giấu nữa, lập tức lấy pháo quẹt , bắt đầu ném lung tung, chỉ là chỉ pháo quẹt, những đứa trẻ khác cũng đầy.

 

Thái Dương chẳng những thắng lợi mà còn ném cho chạy trốn khắp nơi, đám trẻ khi đ-ánh bại Thái Dương liền vui vẻ cùng nhảy dây, chỉ là tay vẫn còn ngứa ngáy, ném pháo.

 

Tống Dư cũng nhịn , dùng hết cả một hộp pháo quẹt.

 

Chơi mãi đến tận chập tối, Tống Dư sắc trời mới :

 

“Tớ về nhà , tớ sủi cảo cho ăn."

 

Mọi cũng đều về nhà ăn cơm, bèn hẹn ngày mai chơi tiếp, ngày mai là mùng một Tết, là lúc vui nhất, trẻ con ngày dường như quyền miễn trừ, dù gì cũng ăn đòn.

 

Tống Dư cũng nhận lời, cầm dây nhảy, nhanh chân chạy về nhà, Thái Dương chạy theo lưng , bảo chậm đợi .

 

Hai đứa nhỏ về đến nhà thì sủi cảo gói xong , từng cái một đặt trong đĩa sứ, xếp ngay ngắn, cái nào cái nấy căng tròn.

 

Thái Dương hét lên:

 

“Mẹ ơi khi nào mới ăn cơm tối, con đói quá !"

 

Mặc dù buổi trưa ăn no, nhưng chạy nhảy bên ngoài cả buổi chiều nên cũng đói.

 

Tống Tân Nhiễm hỏi:

 

“Tiểu Dư đói con?"

 

Tống Dư gật gật đầu, với là hôm nay chơi hết cả một hộp pháo quẹt, đây chỉ khác chơi, hôm nay chơi mới thú vị nhường nào.

 

dì ở đây, nếu Thái Dương ném chắc chắn sẽ tức giận mắng mỏ, ngày Tết mắng .

 

Tống Dư quyết định khi về thị trấn mới với .

 

Nghe thấy hai đứa nhỏ đều đói, Tống Tân Văn bèn bắt đầu nhóm lửa, đợi nước sôi thì thả sủi cảo nồi, sủi cảo tự gói nên nhân đầy đặn, nhân sủi cảo do chính tay Tống Tân Nhiễm , chỉ màu sắc thôi là hương vị tệ .

 

Đợi sủi cảo trong nồi nước nóng bốc nổi lên là chín, Tống Tân Nhiễm vớt một cái chậu men lớn, sủi cảo gói trắng mập như những thỏi vàng nhỏ, lớp vỏ mỏng tang màu trắng sữa nhạt, thấp thoáng thấy lớp nhân căng mọng bên trong.

 

Có nhân thịt lợn hành lá, nhân thịt lợn dưa chua, nhân thịt lợn nấm hương, thôi thấy thèm .

 

Ghé sát ngửi một cái, mùi thơm của bột quyện với nóng ập tới, ấm áp ẩm ướt và tươi ngon, khiến dày cồn cào.

 

Thái Dương kích động :

 

“Con ăn con ăn!"

 

Tống Tân Nhiễm bưng chậu men lên bàn, mặt mỗi một cái bát sứ, ăn bao nhiêu sủi cảo thì tự múc.

 

Tống Dư múc năm cái, nếu đủ thể lấy tiếp, nhưng lãng phí.

 

Sủi cảo nấu xong bốc khói nghi ngút, mép bánh nặn thành nếp nhăn như một bông hoa nhỏ tinh xảo, đến mức nỡ c.ắ.n xuống.

 

Tống Tân Văn một cái liền :

 

“Sủi cảo trong thìa của Tiểu Dư là Tân Nhiễm gói , dáng vẻ là ngay."

 

Họ gói thì cũng dáng sủi cảo đấy, nhưng như thế .

 

Thái Dương liếc thấy, lập tức :

 

“Con cũng ăn sủi cảo dì út gói!"

 

Tống Tân Văn đặt một cái bát mặt , bên trong là một ít ngọn đậu, khoai tây lát và thịt viên:

 

“Con ăn cái , ăn hết cơm thừa buổi trưa là ăn sủi cảo !"

 

Lúc Tống Dư thổi cho sủi cảo nguội bớt , há to miệng đưa , c.ắ.n một miếng, nước dùng nóng ấm tan trong miệng, nhân thịt săn chắc dai giòn, dưa chua thái nhỏ thanh mát, thịt lợn tươi ngon.

 

Tống Dư phát một tiếng kêu khẽ như mèo con, kìm :

 

“Sủi cảo ngon quá ạ."

 

Thái Dương sủi cảo của nhịn nuốt nước miếng, nài nỉ:

 

“Mẹ ơi cho con ăn sủi cảo ăn lẩu ."

 

Tống Tân Văn lạnh lùng vô tình:

 

“Ăn lẩu , ăn hết cơm thừa thì ăn sủi cảo."

 

Cái nồi lẩu thừa chính là do Thái Dương tự đòi ăn đòi nấu, cô nhắc nhở mà , tự gây thì tự chịu, nếu sẽ chẳng bao giờ rút bài học.

 

Thái Dương thút thít một tiếng, cầm bát lẩu nén đau mà ăn, cái nồi lẩu buổi trưa ngon khi hâm thì cảm giác ăn kém , hương vị cũng chút đổi, mặc dù vẫn ngon nhưng hiện tại đều đang ăn sủi cảo, còn ăn uống rôm rả, Thái Dương cũng ăn cùng.

 

Cậu chằm chằm Tống Dư đang ăn uống vui vẻ, hai má phồng lên, nuốt nước miếng ừng ực, thật hận thể thế vị trí của .

 

Tống Dư đương nhiên cũng cảm nhận ánh mắt của Thái Dương, chẳng thèm Thái Dương lấy một cái, chỉ chuyên tâm ăn sủi cảo của .

 

Nấm hương ngon, hành lá cay nồng tươi mới, từng cái sủi cảo nhân thịt đều đầy đặn.

 

Tống Dư ngoạm một miếng, chỉ thấy tâm trạng vui vẻ như pháo ném xuống nước, sủi bọt ùng ục, niềm vui nhiều đếm xuể.

 

Cuối cùng Thái Dương vẫn ăn sủi cảo, nhưng bụng một bát lẩu đầy ắp lèn cho nửa no, chỉ miễn cưỡng ăn ba cái sủi cảo là ăn nổi nữa.

 

Cậu trải qua chuyện cũng ngoan hơn một chút, ăn hết thì đừng gắp bát , nếu bữa thứ hai sẽ ăn đồ mới .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-166.html.]

Sau khi Tống Dư về đến thị trấn, lấy pháo quẹt của cho Tống Tân Nhiễm xem, hăng hái hỏi:

 

“Mẹ ơi đây là cái gì ?"

 

Tống Tân Nhiễm đương nhiên , lúc nhỏ cô cũng từng chơi , nhưng dáng vẻ vui mừng của nhóc con, cô cố ý lắc đầu:

 

“Đây là cái gì thế nhỉ?"

 

“Đây là pháo đấy ạ!"

 

Tống Dư hớn hở, lộ mấy cái răng trắng tinh, lấy pháo quẹt , biểu diễn tại chỗ, “Cứ quẹt một cái thế là châm lửa , bùm!

 

Nổ tung!"

 

con cẩn thận sẽ nổ tay ."

 

Tống Dư vội vàng , “Em Tiểu Dương cũng chơi , em suýt nữa nổ chân đấy."

 

Tống Tân Nhiễm loại pháo quẹt chỉ tiếng vang thôi, chứ uy lực lớn, bèn ngăn cản, chỉ dặn dò:

 

“Tiểu Dư chơi thì cẩn thận một chút là ."

 

Tống Dư vui vẻ gật gật đầu, sập, hai bàn tay nhỏ chống bên sườn, nhẹ nhàng đung đưa chân, ngẩng đầu lên, khóe môi nhếch lên, giọng non nớt khe khẽ:

 

“Mẹ ơi, đây là đầu tiên con chơi pháo, vui thật đấy."

 

Tống Tân Nhiễm bên cạnh :

 

“Vậy đây ngày Tết Tiểu Dư chơi thế nào?"

 

Tống Dư nhớ rõ lắm, chỉ là năm nào Tết đến cũng sẽ về, nghiêng , ôm lấy cánh tay Tống Tân Nhiễm, giọng mềm mại:

 

“Chơi cùng với ạ."

 

Trong lòng Tống Tân Nhiễm cũng một mảnh mềm mại:

 

“Nếu Tiểu Dư thích thì ngày mai chúng mua ít pháo hoa về nhà chơi nhé."

 

Lúc thành phố vẫn cấm pháo hoa, thị trấn cũng đốt pháo nổ pháo hoa, nhưng dù cũng ở đường phố, hai bên đều cửa hàng và nhà dân, xa náo nhiệt bằng nông thôn, thị trấn ít cửa hàng cũng đóng cửa , ngày đều nghỉ ngơi thật .

 

Sáng sớm hôm Tống Tân Nhiễm dẫn Tống Dư về , xe máy liên hệ , vì ngày Tết nên còn tăng thêm ba đồng tiền.

 

Tống Dư mặc bộ quần áo lông vũ màu xanh nước biển quý giá của , đội mũ và quàng khăn len, khuôn mặt tròn trịa nở nụ đáng yêu, đến nhà Tống Tân Văn, thấy dì và dượng là bắt đầu vái chào, giọng non nớt bảo:

 

“Dì, dượng năm mới vui vẻ, vạn sự như ý tâm tưởng sự thành!"

 

Khóe miệng Tống Tân Văn ngoác tận mang tai, đuôi mắt chân mày đều tràn đầy hỉ khí, từ trong túi lấy một cái bao lì xì đưa cho Tống Dư:

 

“Tiểu Dư năm mới vui vẻ!"

 

Tống Dư còn kịp Tống Tân Nhiễm dùng hai tay nhận lấy bao lì xì, đến híp cả mắt, bao lì xì ngày Tết dù ai cho cũng nhận thật nhanh, đây là điềm báo cho cả hai bên trong một năm.

 

Thái Vĩnh Đức cũng hớn hở, lấy một cái bao lì xì cho Tống Dư:

 

“Tiểu Dư năm mới vui vẻ."

 

Mắt Tống Dư trợn tròn, tay khựng hai giây mới nhận lấy:

 

“Cháu cảm ơn dượng."

 

Chỉ là tay cầm bao lì xì mà vẫn còn dám tin, năm nay Tết dượng cho bao lì xì, đây là đầu tiên trong ký ức của Tống Dư nhận bao lì xì của dượng, trịnh trọng cất bao lì xì túi , cảm thấy cái túi cũng trở nên nặng trịch.

 

Thái Dương thấy tiếng động bên ngoài, nhanh chân chạy , hét lớn:

 

“Dì út năm mới vui vẻ!"

 

Tống Tân Nhiễm đương nhiên cũng chuẩn bao lì xì cho , lúc đưa cho Thái Dương, Thái Dương đến mức mặt nát luôn, nhét bao lì xì túi, chạy biến ngoài, từ xa còn thấy giọng dõng dạc của đứa trẻ:

 

“Ngũ nương ngũ bá năm mới vui vẻ, bao lì xì đưa đây!"

 

Rõ ràng là sang nhà khác đòi tiền mừng tuổi .

 

Những nơi Thái Dương đều là nhà em ruột của Thái Vĩnh Đức, bên phía bố Tống Dư chị em ruột, đương nhiên nơi nào khác để chúc Tết, nhưng Tống Dư vui , năm nay nhận bao lì xì của dượng!

 

Tay Tống Dư thò túi áo sờ tới sờ lui, bàn tay nhỏ sờ khắp cái bao lì xì.

 

Ăn sáng xong, lớn quán đối diện đ-ánh mạt chược, trẻ con tụ tập thành một đống, tự chơi của , ngay cả chăm chỉ nhất trong ngày mùng một Tết cũng sẽ dừng nghỉ ngơi.

 

Tống Tân Văn đ-ánh mạt chược, Tống Tân Nhiễm tuy nhưng cũng , ở nhà trò chuyện xem tivi với cô.

 

Thái Vĩnh Đức ăn sáng xong là quán .

 

Tống Dư mang theo pháo nổ và pháo thăng thiên của tìm bạn chơi, Thái Dương bên cạnh , tò mò hâm mộ:

 

“Sao nhiều pháo thế?"

 

Tống Dư hếch cằm lên:

 

“Mẹ mua cho đấy."

 

Thái Dương kinh ngạc cực kỳ:

 

“Dì út mua pháo cho cơ á?!"

 

Lúc hỏi xin mua, bảo chơi mấy thứ tốn tiền nguy hiểm.

 

Thái Dương thực sợ Tống Tân Nhiễm, trẻ con nhạy cảm với sự yêu ghét của khác, dì út thích lắm, dường như cũng thích những đứa trẻ khác, nhưng ngờ dì út mua mấy thứ cho Tống Dư.

 

Tống Dư gật gật đầu:

 

“Mẹ bảo ngày Tết chơi cho thật vui."

 

Thái Dương trong lòng thầm hâm mộ, bộ quần áo của Tống Dư, dùng tay chọc một cái, phát hiện đặc biệt mềm:

 

“Bộ của cũng là quần áo mới ?"

 

Tống Dư bảo:

 

thế, ngày Tết nhất định mặc quần áo mới mà."

 

 

Loading...