Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 178

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:32:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng sớm hôm Trần Tĩnh Phương tới, bà hôm nay Tống Tân Nhiễm việc nên tự dọn hàng, Tống Dư cũng đòi theo.

 

Tống Tân Nhiễm thấy thời gian cũng hòm hòm, liền tìm Lâm Hòa Hương , hai cùng đến tiệm tạp hóa.

 

Khi giao dịch, cả bên trung gian, bên mua và bên bán đều mặt.

 

Lâm Hòa Hương :

 

“Trương đại gia tìm soạn khế ước , là một giáo viên về hưu ở trường trung học ba cũ.

 

Lát nữa đến đó, khế ước xong thì giao tiền, hai bên ký tên điểm chỉ là căn nhà thuộc về em."

 

Tống Tân Nhiễm kìm nén tâm trạng kích động trong lòng, gật đầu.

 

Lúc họ đến, Trương đại gia và Trương đại nương đợi sẵn.

 

Có lẽ là hôm qua màn kịch của Tống Tân Nhiễm dọa hai ông bà, sợ cô đổi ý mua nữa.

 

Vừa thấy họ đến, hai ông bà liền dẫn họ trong.

 

Sau vài câu trao đổi đơn giản, hộ lớn tiếng bản khế ước sẵn, đại thể là thông tin nhân của bên mua bên bán, thông tin căn nhà và tiền giao dịch.

 

“Kể từ nay về , bất động sản thuộc sở hữu của bên mua Tống Tân Nhiễm, còn liên quan gì đến bên bán Trương Lâm Học, đặc biệt lập văn bản bằng chứng!"

 

Giọng già nua nhưng vang dội của hộ dứt, lòng Tống Tân Nhiễm lập tức an hơn nhiều.

 

Cô đem tiền mặt mười tám ngàn tệ còn đếm kỹ một lượt mặt , giao tận tay cho Trương đại gia.

 

Trương đại gia cũng lập tức cùng vợ kiểm tra cẩn thận mấy .

 

Cuối cùng, bên mua bên bán, trung gian và hộ đều ký tên và ấn dấu tay lên bản khế ước.

 

Trương đại gia giao sổ đỏ và chìa khóa chuẩn sẵn cho Tống Tân Nhiễm.

 

Cầm tất cả các giấy tờ chứng nhận, tảng đ-á trong lòng Tống Tân Nhiễm mới thực sự hạ xuống.

 

Đêm qua chỉ nhà Trương đại gia ngủ , Tống Tân Nhiễm cũng trằn trọc thao thức.

 

Tuy đặt cọc, nhưng nhà Trương đại gia cũng kiểu giữ chữ tín tuyệt đối, nếu đột nhiên trả giá cao hơn, họ chắc chắn sẽ hủy kèo bán cho khác.

 

Cũng may cả đêm qua chuyện gì xảy , sáng nay giao dịch cũng thuận lợi.

 

Lâm Hòa Hương rạng rỡ nụ :

 

“Chúc mừng em nhé Tân Nhiễm, từ nay về em cửa tiệm của riêng ."

 

Trên mặt Tống Tân Nhiễm cũng tự chủ mà lộ ý :

 

“Cảm ơn chị Hòa Hương nhiều lắm."

 

Lâm Hòa Hương kéo cô cửa, tươi lớn với hàng xóm láng giềng xung quanh:

 

“Cửa tiệm hôm nay Trương đại gia bán cho em gái là Tống Tân Nhiễm , mong quan tâm giúp đỡ."

 

Trương đại nương cũng thực hiện trách nhiệm của một bán, phụ họa theo Lâm Hòa Hương:

 

“Mọi nhớ ủng hộ việc buôn bán nhé, cô bé nhân phẩm , đồ bán chắc chắn chê !"

 

Đây gần như là một kiểu công khai hóa, nhằm tránh những tranh chấp , mua bán nhà ở thời điểm đều như .

 

Tuy nhiên Tống Tân Nhiễm còn một khâu quan trọng nhất:

 

Cửa tiệm tên Trương đại gia, nên cô yêu cầu Trương đại gia mang theo chứng minh thư cùng cô đến phòng quản lý đất đai thủ tục đăng ký biến động.

 

Lúc Trương đại gia còn lầm bầm:

 

“Cô em, chuyện cho rõ , mấy khoản thuế phí đó là cô chịu, lo đấy.

 

Vốn dĩ cần phiền phức thế , mà cô cứ nhất quyết đòi ."

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Bác cứ yên tâm, cháu chịu hết."

 

Trương đại gia bấy giờ mới an tâm.

 

Sau khi hai đến sàn giao dịch và nộp hồ sơ, Tống Tân Nhiễm nộp một lúc 845 tệ tiền thuế phí, bao gồm thuế bạ, thuế tem, phí thủ tục và phí đăng ký các loại.

 

Tống Tân Nhiễm thầm nghĩ, cũng may hôm qua Tống Tân Văn cho cô vay một ngàn hai, nếu hôm nay nộp thuế cũng chẳng còn đồng nào.

 

Giờ chỉ cần đợi một tháng nữa là thể lấy sổ đỏ mới sang tên.

 

Trương đại gia dừng lấy một giây, vội vàng về nhà, chuẩn mang tiền trả nợ cho con trai.

 

Tống Tân Nhiễm cũng thời gian để ngắm cửa tiệm thực sự thuộc về thêm nào nữa, cô vội vã về nhà chuẩn thái thịt bò kho mang tới nhà khách cho Chu Kiến Phong nếm thử.

 

Phần thịt bắp bò thái xong, thể thấy rõ những đường gân đan xen thớ thịt, thái theo hình dáng vuông vức, trình bày mắt.

 

Tống Tân Nhiễm xếp đĩa thịt hộp đựng thực phẩm xách tới nhà khách.

 

Nhân viên phục vụ ở nhà khách thấy cô :

 

“Chị chủ Tống, chị tới .

 

Sáng nay lúc Chủ nhiệm Chu tới còn hỏi thấy chị đấy, để dẫn chị qua đó!"

 

Chu Kiến Phong lúc cũng đang chờ đợi chút sốt ruột.

 

Hôm qua Tống Tân Nhiễm về khá sớm, xong sẽ mang qua ngay, ông đợi cả ngày trời mà vẫn thấy , chẳng lẽ đối phương khớp mà rút lui ?

 

Chu Kiến Phong cảm thấy nên như , hôm qua ông nếm thử đồ kho của chị chủ Tống, hương vị thực sự .

 

Đang suy nghĩ thì nhân viên phục vụ dẫn .

 

Tống Tân Nhiễm áy náy :

 

“Chủ nhiệm Chu, để bác đợi lâu .

 

Hôm qua cháu chút việc bận đột xuất, sáng nay lên phòng quản lý nhà đất, giờ mới mang tới ạ."

 

Vừa giải thích đơn giản, Tống Tân Nhiễm mở nắp hộp thực phẩm .

 

Tức thì, hương vị thịt kho nồng nàn thơm phức tỏa , hương kho trầm lắng tinh tế, hương thịt đậm đà, hai thứ hòa quyện khiến tổng thể mùi hương thêm phần ôn nhuận và tròn trịa.

 

Chu Kiến Phong vốn dĩ đang định cằn nhằn vài câu, còn chẳng buồn Tống Tân Nhiễm giải thích.

 

ngửi thấy mùi vị đó, những bực bội dường như tan biến ít.

 

Chu Kiến Phong sải bước tiến tới, thấy sắc màu của thịt bò kho đỏ rực bóng loáng đầy mời gọi, ông lập tức phấn chấn hẳn lên, cầm đũa:

 

“Để nếm thử xem."

 

Vừa cho miệng, Chu Kiến Phong lập tức im bặt, cơ hàm cử động, đôi mắt càng lúc càng sáng lên.

 

Lần chỉ cơn bực bội tan biến, mà sự vui mừng, kích động, hưng phấn ùa tới, cả ông dường như miếng thịt bò kho đ-ánh thức giác quan.

 

Đồ kho ăn lúc còn nóng ngon hơn lúc để nguội gấp mấy .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-178.html.]

Thịt bò kho hương vị đẳng cấp hơn hẳn chân gà kho các loại, đặc biệt là sự đan xen giữa những đường gân trong suốt và thịt nạc, độ dẻo mềm tươi non, cả hai hòa quyện vô cùng chuẩn xác.

 

Chu Kiến Phong lập tức khẳng định:

 

“Tốt!"

 

Ông gắp thêm một miếng thịt bò nữa cho miệng.

 

Nếu miếng lúc nãy là nếm vị, thì miếng là để thưởng thức, là hưởng thụ, là nuông chiều vị giác.

 

Ăn liền mấy miếng, cặp lông mày vốn đang nhíu của Chu Kiến Phong giãn , thần sắc tươi , giọng điệu vô cùng ôn hòa:

 

“Chị chủ Tống, món thịt bò kho đấy.

 

Bên chỗ cô còn bao nhiêu, nhà khách mua hết.

 

Đến lúc của Cục Văn hóa tới, cô nhất định món kho nóng như ngày hôm nay nhé!"

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Chủ nhiệm Chu cứ yên tâm, cháu đảm bảo hương vị vẫn sẽ như ạ."

 

Chu Kiến Phong gật đầu, vô cùng hài lòng với đĩa thịt bò kho , thầm nghĩ cô cháu gái tiến cử quả nhiên sai chút nào, xứng đáng khen ngợi nhiệt liệt.

 

Lúc dường như nhớ điều gì đó, ông híp mắt hỏi Tống Tân Nhiễm:

 

“Hôm nay chị chủ Tống việc gì mà trễ ?"

 

Tống Tân Nhiễm áy náy đáp:

 

“Cháu định mua một cửa tiệm, sáng nay lên phòng quản lý nhà đất để đăng ký biến động quyền sở hữu ạ."

 

Chu Kiến Phong thấy chút kinh ngạc.

 

Ông ở trấn Lĩnh Đức bao nhiêu năm nay, mua bán nhà cửa thường sẽ lên phòng quản lý đăng ký, cốt để trốn các khoản thuế phí.

 

của phòng quản lý kêu gọi thế nào thì hiệu quả cũng thấp.

 

Không ngờ Tống Tân Nhiễm là một tuân thủ pháp luật như , ông tán thành gật đầu:

 

“Mua bán nhà cửa là nên đăng ký, thực hiện đúng trình tự pháp lý.

 

Tuy nộp chút thuế, nhưng sẽ còn bất kỳ lo lắng gì nữa."

 

“Có điều quy trình ở phòng quản lý nhà đất khá phức tạp, nhiều quy định khắt khe.

 

việc chung với chủ nhiệm bên đó, để với ông một tiếng, giúp cô thúc giục một chút, cố gắng sớm phê duyệt sổ đỏ cho cô."

 

Lời gửi gắm của Chu Kiến Phong quả nhiên tác dụng, mới qua hơn một tuần, nhân viên phòng quản lý nhà đất thông báo Tống Tân Nhiễm đến lấy sổ đỏ mới.

 

Điện thoại gọi tới tiệm tạp hóa đối diện nhà Tống Tân Nhiễm.

 

Khi cô nhận điện thoại ngẩn mất vài giây, lập tức :

 

“Vâng , bây giờ cháu qua lấy ngay ạ, cảm ơn bác, cảm ơn bác nhiều!"

 

Cúp điện thoại, tim Tống Tân Nhiễm vẫn còn đ-ập thình thịch liên hồi, khóe môi tự chủ mà cong lên.

 

Cô đưa tiền điện thoại cho bà chủ tiệm tạp hóa.

 

Bà chủ :

 

“Xem chuyện vui , chúc mừng nhé!"

 

Nụ mặt Tống Tân Nhiễm càng thêm rạng rỡ, cảm xúc cũng lộ rõ ngoài:

 

“Dạ chuyện ạ, cảm ơn bà chủ nhiều!"

 

Cô vội vàng về phía phòng quản lý nhà đất, tâm trạng quá đỗi kích động và nóng lòng nên bước chân cứ thế chạy nhanh hơn.

 

Từ lúc giao tiền đến tận hôm nay, trong lòng Tống Tân Nhiễm luôn canh cánh chuyện .

 

Mặc dù trong mắt những xung quanh, cửa tiệm đó là của cô , Trương đại gia giao chìa khóa và khế ước cho cô, hồ sơ sang tên cũng nộp lên.

 

ngày nào cầm sổ đỏ mới tay, Tống Tân Nhiễm ngày đó vẫn thể yên tâm.

 

Không ngờ ngày đến nhanh như , cô hề chuẩn mà nhận một điều bất ngờ lớn.

 

Chạy đến phòng quản lý nhà đất mà thở còn chút dồn dập.

 

Nhân viên đối chiếu thông tin xong, đưa cho cô hai cuốn sổ:

 

“Tống Tân Nhiễm, giấy tờ của chị xong đây."

 

Khi đón lấy hai cuốn sổ nặng trịch, mới cứng, thở của Tống Tân Nhiễm khẽ nín trong thoáng chốc.

 

Một cuốn sổ màu đỏ sẫm chứng nhận quyền sở hữu nhà ở, một cuốn màu vàng chứng nhận quyền sử dụng đất quốc gia.

 

Tay cô vuốt ve hình quốc huy nổi mặt sổ, ngón tay kìm mà khẽ run rẩy.

 

Lật cuốn sổ đỏ , thấy tên - Tống Tân Nhiễm ở dòng chủ sở hữu, hốc mắt cô kìm mà nóng lên.

 

Cuối cùng cũng căn nhà của riêng .

 

Cho dù chủ nhà việc thu hồi căn nhà cô đang ở hiện tại, cô cũng sẽ còn hoang mang lo sợ, chạy vạy khắp nơi tìm tìm nhà nữa.

 

thể dọn về chính nhà , tuy nó hề xa hoa rộng rãi, nhưng đó là nơi thuộc về riêng cô, ai thể đuổi cô .

 

Sau những ngày mưa cũng thể bày hàng ăn như thường, đầu mái che chắn gió mưa thì sợ nắng gắt mưa dông nữa.

 

Cửa tiệm chỉ vỏn vẹn 45 mét vuông đó chính là địa bàn của cô.

 

Lần giấy trắng mực đen, qua trình tự pháp luật, ai thể đổi .

 

Tống Tân Nhiễm nắm c.h.ặ.t hai cuốn sổ trong tay, một nữa tìm đến cửa tiệm thuộc về .

 

Cô cầm chìa khóa mở cửa cuốn, một tiếng “loảng xoảng" vang lên, ánh sáng tràn ngập căn phòng.

 

Tống Tân Nhiễm chậm rãi bước .

 

Sau khi nhận chìa khóa cô cũng thường xuyên qua đây, cũng thuê đến sửa sang.

 

Lúc nhà Trương đại gia dọn dọn sạch sành sanh bên trong, chỉ còn một ít r-ác r-ưởi và những giá gỗ nứt vỡ, nhưng lúc Tống Tân Nhiễm chẳng thấy những thứ đó chướng mắt chút nào.

 

quanh tầng một xem xét tỉ mỉ một lượt, lên gác xép, so với cô tới xem đó cũng đổi gì.

 

bây giờ cô cũng thấy .

 

Gian bếp sửa một chút, hai cùng nấu cơm cũng sẽ thấy chật chội.

 

Bờ tường ốp gạch men trắng, sàn nhà sửa sang dọn dẹp sạch sẽ, đó chắc chắn sẽ là một cửa tiệm sạch sẽ sáng sủa, đơn giản phóng khoáng.

 

Gác xép thuê tới dọn dẹp sạch sẽ, mua một chiếc giường mới kê .

 

Nếu việc lắp cửa cho gác xép phiền phức thì cũng thể treo rèm cửa.

 

Gác xép còn một ô cửa sổ, ánh nắng nhất hắt , đậu tấm rèm chính là những hình khối của ánh sáng và bóng đổ, sẽ khiến cảm thấy trần thấp ngột ngạt khó thở.

 

 

Loading...