Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 179
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:32:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở chắc cũng sẽ .
Ánh mắt lướt qua từng phân tấc trong cửa tiệm, trong đầu cô nảy ý tưởng nên trang trí và bày biện như thế nào.
Tuần qua cô cũng kiếm gần hai ngàn tệ, thể dùng tiền để sửa sang, như thể sớm khai trương.
Ngày mai những học sinh nghỉ đông cũng chính thức nhập học, Chu Kiến Phong lãnh đạo Cục Văn hóa thành phố ngày sẽ đến, thời gian để cô tìm thợ sửa chữa còn nhiều nữa.
khi tìm thợ, Tống Tân Nhiễm xác định xem định dùng cửa tiệm để gì.
Đầu tiên là cân nhắc mở tiệm cơm, tiệm cơm trấn nhiều , cuối con phố cũng một tiệm mở mấy năm, chuyên những món ăn gia đình.
Tất nhiên nguyên nhân quan trọng nhất là lợi nhuận của tiệm cơm bình dân thường cao, nhưng công việc nặng nhọc, mỗi món ăn đều cần xào nấu tại chỗ, yêu cầu kỹ thuật của đầu bếp cực cao, đồng thời ở trấn nhỏ khó để nâng cao giá thành món ăn.
Thứ hai, cô cũng dự định mở tiệm mì, cạnh tranh quá lớn, tỷ suất lợi nhuận cũng bằng bày hàng bán Oden (quan đông chử).
Cô thong thả dạo bước trấn, một nữa tỉ mỉ quan sát các cửa hàng hai bên đường.
Trấn Lĩnh Đức lúc thấy bóng dáng của việc tương lai sẽ trở thành một địa điểm du lịch.
Vì là giữa buổi chiều nên phố nhiều .
Ảnh hưởng của Tết Nguyên Đán đến hồi kết thúc, những xa về quê ăn Tết cơ bản rời .
Điểm Tống Tân Nhiễm cảm nhận rõ nhất, buổi sáng đến mua thịt kho ít nhiều.
Một trẻ tuổi khi còn đặc biệt tìm đến Tống Tân Nhiễm mua cả túi đồ kho mang theo, là tàu hỏa hoặc xe khách suốt hai ngày một đêm, thể ăn xe.
Tống Tân Nhiễm cũng nhờ đó mà kiếm một khoản kha khá.
Những ngày cô luôn bận rộn, cơ hội dạo và suy nghĩ thấu đáo.
Lúc tản bộ, trong đầu cô hiện nhiều quán ăn từng xem, từng thưởng thức ở kiếp .
Sau khi dạo một vòng, trong đầu Tống Tân Nhiễm nảy ý tưởng, cô mở một quán Ma lạt bỏng (lẩu sào cay)!
Trên trấn một quán Ma lạt bỏng nào, nhưng Tống Tân Nhiễm điều khả thi, cứ việc kinh doanh món gà cay của cô đây thì , tuy đối tượng chính là học sinh nhưng cũng ít lớn trấn đến mua.
Loại đồ ăn hương vị tê cay thơm nồng như phù hợp với khẩu vị của dân địa phương.
Thứ hai, lợi nhuận của Ma lạt bỏng tương đối cao, giá bán linh hoạt, ít thì vài tệ, nhiều thì mấy chục tệ đều , giống như tiệm mì, dù thêm thịt băm nhiều đến cũng thể bán một bát mì mấy chục tệ.
Điểm quan trọng nhất là Ma lạt bỏng giống như quán cơm tiệm mì, yêu cầu đối với đầu bếp cao, mỗi món ăn, mỗi bát sốt mì đều cần luyện tập nhiều năm, nắm bắt chính xác.
Những quán ăn loại trấn đều do các đầu bếp già học nghề nhiều năm bếp.
Mà Ma lạt bỏng chỉ cần chế biến nước dùng ngon là , ngoài là việc lựa chọn nguyên liệu, chú trọng sự tươi ngon sạch sẽ, đây là việc mà bình thường đều thể , đặc biệt là những phụ nữ ở nông thôn kinh nghiệm trong việc chợ chọn rau.
Chỉ nắm giữ công thức nước dùng Ma lạt bỏng rõ ràng đơn giản hơn nhiều.
Tống Tân Nhiễm thể suy nghĩ cho tương lai, dù cô ở trấn, cửa tiệm cũng thể tiếp tục mở, ngừng tạo lợi nhuận, đồng thời Tống Tân Văn và Trần Tĩnh Phương cũng thể luôn một công việc.
Nói là , khi quyết định, Tống Tân Nhiễm lập tức về nhà ghi tất cả những gì nghĩ .
Khoản chi phí sửa sang lớn nhất khi mở quán Ma lạt bỏng chính là tủ mát, đây cũng là thứ quan trọng nhất, thể để khách hàng tự do lựa chọn nguyên liệu, thấy độ tươi ngon của nguyên liệu.
Mô hình khách hàng tự chọn nguyên liệu tươi sống như từng trấn.
Ngày khai trương chắc chắn thể dựa sự mới lạ thu hút ít đến xem, bớt một khoản chi phí quảng cáo.
Tống Tân Nhiễm đây lên thành phố mua tủ lạnh thấy những cửa hàng bán tủ mát, tuy nhiên giá cả khá đắt đỏ, nếu mua đồ cũ thì thể tiết kiệm ít.
Ngoài là việc lựa chọn bếp và nồi niêu, giữ gian bếp ban đầu, cần một bếp nấu rau, một bếp hầm xương, một bàn thao tác.
Tống Tân Nhiễm phác thảo sơ bộ mẫu quán Ma lạt bỏng mong lên giấy vẽ, như khi bàn bạc với thợ sửa chữa sẽ trực tiếp hơn.
Sau khi ghi chép một lượt, Tống Tân Nhiễm tới tiệm cơm Hảo Hữu Lai.
Dạo gần đây cô và Lâm Hòa Hương mật thiết, thời điểm trong tiệm cơm cũng khách, Lâm Hòa Hương đang cùng Lôi Hồng c.ắ.n hạt dưa trò chuyện.
Vừa thấy Tống Tân Nhiễm, mặt Lâm Hòa Hương nở nụ :
“Tân Nhiễm, hôm nay rảnh qua đây , mau chơi!"
Tống Tân Nhiễm :
“Chị Hòa Hương, sổ đỏ của em !"
Vừa thấy tin vui , Lâm Hòa Hương kinh hô một tiếng đầy vẻ tin:
“Nhanh !"
Tống Tân Nhiễm chuyện Chu Kiến Phong giúp đỡ, chỉ bảo:
“Có lẽ là do may mắn ạ."
Lâm Hòa Hương ngớt lời:
“Thật quá, em yên tâm ."
Lôi Hồng đẩy hạt dưa qua:
“Hòa Hương khi về với chuyện , chúng cũng quyết định đến phòng quản lý đất đai thủ tục sang tên, tiền lớn bỏ thì đừng tính toán mấy khoản tiền nhỏ!"
Lâm Hòa Hương gật đầu:
“Trước đây sang tên, một là thấy phiền phức, hai là tiền, thuế phí cũng là một khoản lớn.
Giờ bao nhiêu năm cũng tích cóp chút ít, cũng đến lúc vẽ nốt nét cuối cho cái vòng tròn ."
Tống Tân Nhiễm :
“Đây là chuyện mà, cầm sổ đỏ thuộc về là mãi mãi còn nỗi lo về nữa."
Lôi Hồng :
“Có điều chủ nhà cũ hiện ở trấn Lĩnh Đức, khó khăn lắm mới liên lạc với ông , hết lời còn trả tiền xe và tiền bồi thường ngày công, ông mới đồng ý về cùng thủ tục."
Tống Tân Nhiễm nghiêm túc :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-179.html.]
“Anh Lôi, tất cả những điều đó đều xứng đáng ạ."
Lôi Hồng sảng khoái lớn:
“ cũng nghĩ như !"
Anh Lâm Hòa Hương kể chuyện Tống Tân Nhiễm dù vay tiền cũng nhất quyết thủ tục sang tên nộp thuế, trong lòng cũng nảy sinh ý định.
Tuy nhiên tiệm của họ mua bốn năm năm , tìm chủ cũ thực sự khá phiền phức.
Tống Tân Nhiễm trong lòng Lôi Hồng luôn là một thông minh, yên tâm, gọi điện hỏi Chu Chính Minh.
Chu Chính Minh việc ở khách sạn lớn thành phố, kiến thức chắc chắn rộng hơn nhiều.
Không ngờ Chu Chính Minh xong mắng ngay lập tức, mua nhà mà qua một bước thủ tục pháp lý thì khác gì đem tiền biếu cho chủ nhà.
Nếu chủ nhà nảy sinh ý định , chắc chắn thể thu hồi nhà.
Lôi Hồng xong dọa cho nhẹ, ai mà ngờ cách thức mua bán nhà phổ biến trấn tồn tại ẩn họa lớn đến thế.
Anh vội vàng liên lạc với chủ cũ, bằng giá sang tên thôi.
“Em gái Tân Nhiễm, còn cảm ơn em nhắc nhở chúng , nếu nhà chúng mất lúc nào nữa."
Lôi Hồng .
Tống Tân Nhiễm khiêm tốn đáp:
“Em chỉ là cẩn thận thôi ạ.
Lôi, chị Hòa Hương, hôm nay em đến tìm hai thực còn một việc nữa.
Em định sửa sang cửa tiệm, Ma lạt bỏng."
Lâm Hòa Hương và Lôi Hồng đều từng ăn Ma lạt bỏng, tuy nhiên những quán như chỉ thành phố, bao giờ thấy ở trấn nào cả.
cả hai đều niềm tin mù quáng Tống Tân Nhiễm, cùng gật đầu:
“Ý tưởng đấy!"
Lôi Hồng :
“ đây từng tìm hiểu qua, lợi nhuận của Ma lạt bỏng cao hơn tiệm cơm nhiều!"
Lâm Hòa Hương :
“Em khai trương xong là độc nhất vô nhị trấn , trong làng từng thấy bao giờ, chắc chắn sẵn sàng đến nếm thử món lạ."
Lôi Hồng khựng một chút, vẫn thành thật :
“Em gái , theo thấy, em tay nghề thì nên mở một tiệm cơm xào nấu mới đúng, ăn chắc chắn ngày nào cũng phát tài!"
Sau khi Tống Tân Nhiễm mua cửa tiệm, cô một bàn thức ăn ở nhà mời Lôi Hồng và Lâm Hòa Hương qua ăn.
Nói ngoa, Lôi Hồng ngày hôm đó cứ như mở một thế giới mới .
Anh vẫn luôn khá tự tin tay nghề nấu nướng của , thực khách đến tiệm đều khen ngon, lượng khách quen duy trì , cũng thuộc hàng top trấn.
cùng một món ăn, và Tống Tân Nhiễm hương vị dường như đều tương đương , ví dụ như món thịt nạc xào vị cá kinh điển hương vị chua ngọt thơm mùi cá.
chỉ cần nếm một miếng là thế nào là sự khác biệt một trời một vực.
Khiến ăn là dừng , món ăn gia đình Tống Tân Nhiễm hề mang hương vị gia đình tầm thường.
Lúc đó Lôi Hồng nghĩ, dù đĩa thịt nạc xào vị cá bán hai mươi tệ cũng sẽ mua!
Món mặn ở các tiệm cơm trấn thường là tám tệ một đĩa.
Tống Tân Nhiễm mua cửa tiệm mà quán cơm xào, việc buôn bán chắc chắn sẽ vượt xa .
Lôi Hồng cũng từng nghĩ, điều chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc kinh doanh của , nhưng đổi góc độ mà nghĩ, cũng thể hễ ăn cơm xào là thể đến mua .
Vì khi Tống Tân Nhiễm mà quán cơm xào mà mở Ma lạt bỏng, Lôi Hồng cảm thấy thực sự lãng phí tay nghề của cô, Ma lạt bỏng thể phô diễn hết kỹ thuật của đầu bếp.
Tống Tân Nhiễm chỉ mỉm nhẹ nhàng, giọng điệu ôn hòa :
“Chủ yếu là em thời gian thường xuyên xào nấu.
Em nghĩ nếu mở một quán Ma lạt bỏng thì chỉ cần em chế biến nước dùng, những việc khác đều thể giao cho nhân viên."
Lâm Hòa Hương gật đầu:
“Điều thì đúng thật, nhưng Tân Nhiễm , em định ?"
“Không ạ."
Tống Tân Nhiễm , “Dù em mua cửa tiệm nhưng em cũng sẽ từ bỏ việc bày hàng lưu động."
Cô bảo:
“Bày hàng mấy tháng nay cũng quen , những học sinh ở cổng trường ba cũng , khi nghỉ đông còn từng một dặn em đừng quên ngày mười sáu tháng Giêng khai giảng, bảo em nhớ dọn hàng, em nỡ họ thất vọng.
Thêm đó, thêm một công việc thì kiếm thêm một phần tiền mà."
Nghe lời Lôi Hồng đều kinh ngạc, đương nhiên trọng tâm lời của Tống Tân Nhiễm là gì.
Sự yêu mến chân thành của khách hàng là một phần, quan trọng nhất chắc chắn là để kiếm thêm tiền.
Tống Tân Nhiễm đây mỗi ngày bày hàng ở cổng trường ba đành, còn phát triển đến mức ngày phiên chợ thì bán thịt kho ở cổng chợ, bây giờ mua cửa tiệm mà cũng từng nghĩ đến việc từ bỏ hai thứ , hoặc trực tiếp đưa cả hai trong cửa tiệm để bán, mà mở thêm một con đường kiếm tiền mới.
Trước khi mua cửa tiệm, Lôi Hồng cũng từng bày hàng bán cơm hộp, so với việc tự mở tiệm, bày hàng lưu động nhiều sự chắc chắn hơn, việc mệt mỏi hơn, điều chỉ là mệt mỏi về thể chất mà còn là mệt mỏi về tinh thần, thời tiết định, thỉnh thoảng gió thổi mưa rơi, đôi khi còn tránh né quản lý đô thị.
Khách hàng cũng sẵn sàng chọn quán cửa hiệu để ăn uống hơn, đó thuần túy là cảm giác tin tưởng, cửa tiệm ở đó, dù ăn vấn đề gì cũng chạy trời khỏi nắng.
Lôi Hồng khi mở tiệm việc buôn bán vẫn luôn duy trì , hai vợ chồng một tháng thể kiếm hai ba ngàn tệ, ở trấn coi là thu nhập .
Anh thỉnh thoảng cập nhật món mới, danh tiếng cũng .
Lôi Hồng vẫn luôn cảm thấy là khá nỗ lực, nhưng hôm nay những lời của Tống Tân Nhiễm mới thế nào gọi là cần cù!