Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 193

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:42:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thợ nề vội :

 

“Không cần ạ, đây là việc chúng nên !”

 

Sếp Trương quản lý nghiêm khắc, nếu chủ nhà chủ động đưa phong bao, Sếp Trương chắc chắn sẽ cho rằng họ việc đàng hoàng nên mới vòi vĩnh chủ nhà, công việc sợ là sẽ bay mất ngay.

 

Tống Tân Nhiễm cũng miễn cưỡng, chỉ :

 

“Vậy , đây, tiến độ công trình vẫn đẩy nhanh, phía còn thợ điện, thợ mộc nữa.”

 

Thợ nề còn gì mà hiểu chứ, chỉ thầm nghĩ hai chị em chẳng ai là dễ đối phó cả.

 

Tống Tân Nhiễm tự kiểm tra tiến độ sửa chữa xong cũng yên tâm, giao việc cho Tống Tân Văn là đúng lúc, những lời oán trách của công nhân hôm nay là , Tống Tân Văn xem xét cực kỳ tỉ mỉ.

 

Chuyện nhà khách coi như tạm xong, mấy ngày nay cũng vất vả , Tống Tân Nhiễm tới chợ thực phẩm, chuẩn mua chút đồ ăn, đợi tối đến gọi Tống Tân Văn và Trần Tĩnh Phương cùng ăn cơm, vặn thấy ở cửa chợ bán cá diếc, mua cũng ít.

 

Tống Tân Nhiễm những con cá diếc đó là loại nuôi công nghiệp, cá trong chậu vảy chắc chắn, độ bóng, hình thon dài, bán hàng ở bên cạnh rao lớn:

 

“Đây đều là cá nuôi trong hồ nhà, vị ngon lắm!”

 

Còn mấy ngày nữa là sang tháng Ba, dân gian câu tháng Ba cá diếc tươi mà bổ, dùng để kho nấu canh đều tuyệt, Tống Tân Nhiễm liền mua mười hai con, lớn mỗi ăn ba con là , trẻ con một con, còn hai con nấu canh.

 

Trong chợ còn quầy chuyên thịt gà vịt cá, giá cũng đắt, cạo sạch vảy, sạch nội tạng, nhanh đưa cho Tống Tân Nhiễm, còn :

 

“Cô chọn mấy con cá diếc khéo thật, trong mấy con đều trứng đấy.”

 

Trứng cá vị ngon, màu vàng óng, đầy đặn tròn trịa, ngấm nước canh cho miệng, trứng cá bọc trong nước canh tươi ngọt, c.ắ.n một cái là tan , hề chút mùi tanh nào, cảm giác miệng vô cùng tuyệt vời.

 

Tuy nhiên trứng cá chỉ thể ăn mùa nhất định, tháng Tư tháng Năm là thời điểm trứng cá đầy đặn nhất, tháng Ba chỉ một ít cá diếc , hơn nữa còn khá hiếm.

 

Tống Tân Nhiễm túi cá diếc, thầm nghĩ tối nay thể ăn bữa ngon .

 

Mua cá diếc xong, cô mua thêm hai miếng đậu phụ, thể dùng để nấu canh cá diếc đậu phụ và đậu phụ Ma Bà.

 

Đến chiều khi Trần Tĩnh Phương tới, Tống Tân Nhiễm liền :

 

“Tĩnh Phương, chiều nay chợ thấy cá diếc khá tươi nên mua mấy con, tối ở ăn cơm nhé, chị cũng tới.”

 

Mặc dù ăn ở nhà Tống Tân Nhiễm mấy , Trần Tĩnh Phương vẫn cảm thấy ngại ngùng, nhưng hương vị thật sự hấp dẫn.

 

Trần Tĩnh Phương giả vờ từ chối hai câu, Tống Tân Nhiễm cũng giữ hai câu, Trần Tĩnh Phương liền sảng khoái gật đầu:

 

“Được, chiều nay đừng bán hàng nữa, với Tân Văn cùng , thì nấu cơm muộn lắm.”

 

Tống Tân Nhiễm đáp một tiếng , cô trong lòng buồn , thầm nghĩ trong nước quả nhiên là một xã hội nhân tình thế thái rộng lớn, đồ vật thể nhận trực tiếp, cứ từ chối hai câu, cũng là phong tục văn hóa độc đáo.

 

Tống Tân Nhiễm tận hưởng quá trình nấu ăn, nhưng thể ép thời gian, thể vội vàng, nếu sự tận hưởng cũng biến thành sự t.r.a t.ấ.n.

 

Hôm nay chính là tận hưởng, việc sửa chữa cửa hàng diễn trật tự, chuyện nhà khách xong, việc bán hàng rong giúp đỡ, cô chỉ cần theo ý nghĩ của , từng bước từng bước nấu ăn là .

 

Một món cá diếc om hành, một món đậu phụ Ma Bà, một món canh cá diếc đậu phụ, một bữa tối với hai món một canh đơn giản xong.

 

Cô còn rửa sạch chỗ dâu tây còn , bày đĩa để bàn, thể món tráng miệng hoặc bữa ăn.

 

Tống Tân Nhiễm khởi hành đón Tống Dư tan học, cô ít khi việc , một là giờ tan học của Tống Dư cô bán hàng, hai là khi tan học Tống Dư thường sang nhà bạn chơi.

 

Hôm nay tạm thời thể để thằng bé sang nhà bạn khách , cơm tối ở nhà xong.

 

Cô tính toán thời gian chuẩn, ở cổng mẫu giáo đợi đến một phút thì lớp nhỏ một cô An dẫn khỏi trường.

 

Tống Tân Nhiễm liếc mắt một cái là thấy Tống Dư, thằng bé ở vị trí đầu tiên, hai tay cầm biển lớp, giơ cao cao, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc, đặc biệt đáng yêu.

 

Tống Tân Nhiễm còn lên tiếng, Tống Dư thấy cô, đôi mắt lập tức bừng sáng, thằng bé toét miệng , chạy về phía cô, nhớ điều gì đó, đến điểm giải tán tan học mới giao biển lớp cho cô An.

 

Giọng thằng bé non nớt mà hào hứng:

 

“Cô An, em đến đón em về nhà ạ!”

 

Cô An vẻ hăm hở của thằng bé, mỉm , vẫy tay :

 

“Tống Dư tạm biệt.”

 

“Cô An tạm biệt!”

 

Hai tay nắm c.h.ặ.t dây cặp sách định chạy, mũ áo túm lấy.

 

Chương Tiểu Đạt :

 

“Tống Dư, định chuồn ?

 

Đã hôm nay đến nhà tớ chơi mà!”

 

Tống Dư vẻ mặt chút hổ nhỏ nhỏ, thằng bé nãy thấy thật sự quên mất cuộc hẹn với Chương Tiểu Đạt.

 

Buổi chiều lúc đ-á cầu ở sân thể d.ụ.c, Chương Tiểu Đạt nhà một quả cầu lông ngũ sắc, là bà nội đích cho, còn dùng mực nhuộm vài chiếc lông đuôi gà trống thành màu đỏ, .

 

Chương Tiểu Đạt nhiệt tình mời Tống Dư đến nhà chơi đ-á cầu, Tống Dư cũng đồng ý.

 

lúc đó Tống Dư thể ngờ hôm nay sẽ đến đón tan học, đến thì chắc chắn thể cùng bạn nhỏ khác.

 

Tống Dư nghiêm túc :

 

“Ngày mai nhé, xem tớ ở đằng kìa!”

 

Nói đoạn giọng thằng bé liền hào hứng hẳn lên.

 

Chương Tiểu Đạt theo, mắt dường như cũng đang tỏa sáng, còn nhanh chân hơn Tống Dư chạy về phía Tống Tân Nhiễm.

 

Tống Dư động tác nhanh nhẹn của bạn còn ngẩn một giây, phản ứng liền vội vàng đuổi theo, Chương Tiểu Đạt cướp của ?

 

“Dì Tống.”

 

Chương Tiểu Đạt chạy đến mặt Tống Tân Nhiễm liền , “Khi nào dì thịt bò kho để Tống Dư mang đến lớp thế ạ?”

 

Cậu bé còn giở chút tâm cơ:

 

“Tống Dư bảo với cháu, ăn, vì lâu lắm ăn.”

 

Tống Tân Nhiễm thấy câu nhịn , còn ý đồ của đứa nhỏ, cô cúi xuống, đôi mắt cong cong:

 

“Vậy cuối tuần nhé, đến lúc đó để Tống Dư mời các cháu đến nhà cùng ăn ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-193.html.]

 

Chương Tiểu Đạt trợn tròn mắt, ngờ may mắn như , một câu thôi cơ hội đến nhà Tống Dư, bé vội vàng gật đầu:

 

“Được ạ ạ, cảm ơn dì Tống, cháu thích nhất là thịt bò kho ạ!”

 

Tống Tân Nhiễm bật một tiếng.

 

Tống Dư bên cạnh, phồng má lên, chút vui, thằng bé nhớ rõ từng với Chương Tiểu Đạt là ăn thịt bò kho cả, mặc dù thằng bé thật sự thích.

 

Tống Tân Nhiễm lặng lẽ nắm lấy tay thằng bé, vẫy vẫy:

 

“Tiểu Dư chào tạm biệt Tiểu Đạt , chúng về nhà thôi.”

 

Chương Tiểu Đạt lúc đặc biệt hiểu chuyện, dáng lớn :

 

“Tống Dư, về với , ngày mai đến nhà tớ đ-á cầu.”

 

Trên đường về nhà, Tống Dư liền lập tức mách tội với Tống Tân Nhiễm:

 

“Mẹ, con nghĩ kỹ , con với Chương Tiểu Đạt là ăn thịt bò kho.”

 

Tống Tân Nhiễm mỉm :

 

“Được, nhưng nghĩ bạn của Tiểu Dư cũng lâu đến nhà chơi, là Tiểu Dư sang nhà các bạn chơi, cuối tuần cũng mời các bạn đến nhà .”

 

Tống Dư gật đầu .

 

Trong lòng thằng bé vui vẻ, lúc đường còn nhảy cẫng lên tại chỗ:

 

“Hôm nay đến đón con về nhà.”

 

Phụ của các bạn nhỏ khác trong lớp đều đến đón con về nhà, nhưng Tống Dư quen tự về , thằng bé bận, cũng sẽ vui, nhưng nếu đến, thằng bé sẽ siêu cấp hạnh phúc.

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Mẹ xong cơm tối ở nhà , chỉ đợi Tiểu Dư về nhà là thể ăn.”

 

Nhắc đến ăn, Tống Dư liền kích động hẳn lên:

 

“Ăn gì ạ?”

 

“Có cá diếc om hành, đậu phụ Ma Bà, còn canh cá diếc đậu phụ, Tiểu Dư lúc ăn chậm một chút, đừng để hóc xương cá nhé.”

 

Tống Dư gật đầu:

 

“Con sẽ cẩn thận ạ, đây ở nhà dì ăn cá diếc, chỉ em Tiểu Dương hóc thôi, con bao giờ cả!”

 

Nói đoạn thằng bé còn bắt chước dáng vẻ hóc xương cá ở cổ họng, cúi hắng giọng, bắt chước giống y như thật.

 

Tống Tân Nhiễm một tiếng:

 

“Không chỉ thức ăn, còn dâu tây nữa.”

 

“Dâu tây?”

 

Tống Dư kinh ngạc, “Là loại dâu tây trong sách tranh ạ?

 

Là quả dâu tây mà Chu Quả tặng cho con cục tẩy dâu tây ạ?”

 

Thằng bé mặc dù hình dáng màu sắc của dâu tây, nhưng thực sự tiếp xúc qua, bây giờ ở nhà , trong lòng tò mò vô cùng.

 

Tống Tân Nhiễm gật đầu.

 

Tống Dư chạy bước nhỏ lên, giọng vui vẻ vô cùng:

 

“Mẹ ơi con về nhà xem dâu tây ngay!”

 

Vẻ hào hứng đó, giống như trong nhà giấu báu vật gì .

 

Vừa về đến nhà, Tống Dư liền thấy dâu tây , khi rửa sạch xếp gọn gàng trong đĩa sứ màu trắng, đặt bàn ăn.

 

Đôi mắt thằng bé mở to ngay lập tức, đầu về phía Tống Tân Nhiễm, đầy ngạc nhiên :

 

“Mẹ ơi, dâu tây giống hệt trong sách tranh luôn!”

 

Trong giọng non nớt dường như còn thể một chút cảm giác nuốt nước miếng.

 

Tống Tân Nhiễm vẻ thèm ăn của thằng bé, khẽ :

 

“Vậy Tiểu Dư rửa tay , tự nếm thử xem vị giống như trong sách .”

 

Tống Dư hưng phấn gật đầu thật mạnh, hai tay cởi cặp sách đặt lên sập, bay nhanh bếp, mở vòi nước rửa tay sạch sẽ, chạy đến bên cạnh bàn ăn, lúc đưa tay lấy dâu tây thì khựng , đầu cô:

 

“Mẹ, tối nay dì Trần và dì ăn cơm ở nhà ạ?”

 

Thằng bé dùng bàn tay nhỏ bé chỉ bát đũa bàn, đếm đếm:

 

“Tổng cộng bốn cái bát ạ.”

 

Có mấy bộ bát đũa thì chứng tỏ tối nay mấy cùng ăn cơm.

 

Tống Tân Nhiễm gật đầu.

 

Tống Dư do dự một chút, rụt tay , chút nỡ :

 

“Vậy con đợi dì Trần và dì về cùng ăn ạ.”

 

Thằng bé từ nhỏ giáo d.ụ.c rằng trẻ con ăn mảnh, ăn cơm đợi lớn bề lên bàn mới cầm đũa, mặc dù đây ở nhà dì, Thái Dương luôn điểm , nhưng Tống Dư vẫn luôn tuân thủ nghiêm ngặt, cũng vì mà nhận ít lời khen ngợi.

 

Tống Tân Nhiễm ánh mắt luyến tiếc của thằng bé dời khỏi đĩa dâu tây, đặt tay ở bên , một vẻ dáng vẻ nỗ lực kiềm chế bản , thương xót xoa đầu thằng bé:

 

“Không , Tiểu Dư thể nếm thử một chút , đây là chuẩn riêng cho Tiểu Dư đấy.”

 

Tống Dư rõ ràng là động lòng, mắt sáng rực, lí nhí hỏi mà dám tin:

 

“Là chuẩn riêng cho con ạ?”

 

Tống Tân Nhiễm gật đầu, vô cùng nghiêm túc :

 

“Phải, cho dù bây giờ ăn nhiều một chút cũng , nhà vẫn còn một ít, thể rửa sạch bổ sung thêm.”

 

 

Loading...