Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 205

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:44:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Tân Nhiễm bát mì cay mắt, chỉ màu sắc cũng là nấu đạt.

 

Cô gắp một miếng, khi chuẩn đưa miệng thì thấy tiếng thở dốc đầy căng thẳng của Cát Hà.

 

đầu Cát Hà một cái, thấy đối phương đang chớp chớp mắt ngừng, bèn khẽ :

 

“Đừng căng thẳng."

 

Nói xong, cô đưa miệng.

 

Vì các nguyên liệu đều nấu trong cùng một nồi nước dùng, hương vị thực tế chênh lệch là bao, khi nấu chín nêm nếm gia vị nữa để tăng thêm hương vị.

 

Tay nghề pha nước chấm của Cát Hà quả thực khá, bát mì cay hương vị đáng khen, chỉ là cho nhiều ớt, còn là ớt hiểm, dẫn đến xộc lên mũi.

 

“Tiểu Hà, tay nghề của em tệ ."

 

Tống Tân Nhiễm nếm thử từng loại nguyên liệu , “Rau xanh nấu chín tới, tươi ngon, thịt bở dai, miếng khoai tây cũng nấu vặn."

 

Đây là suy nghĩ chân thật của Tống Tân Nhiễm, chỉ riêng khoản nấu rau thôi thì Cát Hà cao hơn tay nghề của Trần Tĩnh Phương và Tống Tân Văn nhiều .

 

Phương diện cũng cần chút thiên phú, mà thiên phú của Cát Hà rõ ràng là .

 

“Tuy nhiên khi nêm nếm gia vị thì thể cho ít ớt tươi , đậu phụ da thể chần thêm một lúc nữa."

 

Tất nhiên Tống Tân Nhiễm cũng bỏ qua những thiếu sót, “ đây đều là những điểm nhỏ thôi, em chú ý là ."

 

Lúc Tống Tân Nhiễm xác định chỉ cần chế biến nước dùng giao cho Cát Hà nấu, về mặt kỹ thuật là thông suốt.

 

Cát Hà liền vội vàng cầm b.út ghi chép cuốn sổ nhỏ, kích động đến mức mặt đỏ bừng:

 

“Đều là do nước dùng chị Tân Nhiễm ngon, loại nước dùng thế thì nấu gì cũng ngon hết."

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Vừa nãy em cũng thấy chị thế nào đấy, việc nước dùng cũng giao cho em.

 

em yên tâm, cần ngày nào cũng nước dùng mới ."

 

Tống Tân Nhiễm cho Cát Hà phương pháp bảo quản nước dùng, mỗi ngày khi kinh doanh xong thì hớt bỏ lớp váng mỡ và cặn bã trong nồi, lọc sạch đổ thùng sạch, cho tủ đông để bảo quản.

 

Ngày hôm khi kinh doanh thêm nước sạch và nguyên liệu mới , đó đun lửa nhỏ cho hai hương vị hòa quyện, từ từ nêm nếm .

 

Cát Hà ghi chép thoăn thoắt sổ, trong lòng cảm thấy kinh ngạc cảm động.

 

Cô mới tới ngày đầu tiên mà chị Tân Nhiễm cho cô những bí mật thương mại ?

 

Đây là sự tin tưởng thuần túy.

 

Cát Hà thề trong lòng phụ sự tin tưởng , nỗ lực hơn nữa mới .

 

Nếu Tống Tân Nhiễm suy nghĩ của Cát Hà, chắc chắn sẽ cô bé ngốc.

 

Đây căn bản chẳng bí mật thương mại gì, bán mì cay nào mà chẳng những bước , chỉ là vì trong trấn tiệm mì cay nên đều hiểu một nửa.

 

Dặn dò xong việc trong bếp, Tống Tân Nhiễm lại現場 (tại chỗ)演示 (biểu diễn) cách bảo quản nước dùng, cuối cùng bảo Cát Hà ngày mai đến sớm một chút để xem trọn vẹn cách khởi động nồi nước dùng đông lạnh.

 

Sau khi dặn dò xong việc trong bếp, Tống Tân Nhiễm dẫn Cát Hà chợ mua nguyên liệu.

 

Những loại dễ bảo quản như khoai tây, rong biển, mộc nhĩ thể chuẩn sẵn nhiều một chút; còn rau lá xanh như cải thìa, rau muống thì bắt buộc mua trong ngày để đảm bảo độ tươi ngon, hơn nữa những loại rau xanh để qua đêm.

 

Các loại thịt tươi cũng mua và ướp trong ngày, đồ đông lạnh thể lấy rã đông , cuối cùng tất cả nguyên liệu trong ngày đều đặt trong tủ bảo quản để khách hàng lựa chọn.

 

Đây là đầu tiên Cát Hà đến mô hình chọn rau tại chỗ thế , cảm thấy vô cùng mới mẻ.

 

Hơn nữa giá rau cũng đắt.

 

Cô thử tưởng tượng một chút, nếu cổng trường học của một tiệm mì cay như thế , thì nhất định sẽ đ-ánh bại quán mì kinh doanh nhất ở đó.

 

Hai ăn hai bát mì cũng ba đồng, nhưng hai nữ sinh gọi một cân rau cũng chỉ ba đồng, cơm năm hào một suất, đắt hơn bao nhiêu nhưng hương vị ngon hơn nhiều.

 

Hơn nữa Cát Hà cảm thấy mô hình mì cay cũng gần giống với các món xiên rán, đồ nướng mà các bạn cùng lớp thích ăn.

 

Cát Hà học tập ở đây một ngày, trong cuốn sổ nhỏ ghi chép vô thông tin, cuối cùng cô xe máy của Tống Tân Văn để về nhà.

 

Cát Hà vốn định đưa tiền xe cho Tống Tân Văn nhưng từ chối:

 

“Tiểu Hà, em khách sáo quá!

 

Bình thường chị cũng xe về nhà, chở em cũng là tiện đường, chị còn mong cùng để chuyện nữa chứ.

 

Hơn nữa, bình thường em gọi chị một tiếng chị, chị là lớn thì thể lấy tiền xe của em !"

 

, hôm nay em theo bên cạnh Tân Nhiễm học hành thế nào?"

 

Tống Tân Văn hỏi thăm.

 

Cát Hà thần tình thoáng chút kích động:

 

“Chị Tân Nhiễm đặc biệt lợi hại, nấu ăn giỏi, mua đồ cũng giỏi, em theo bên cạnh chị học nhiều."

 

Tống Tân Văn :

 

“Sau còn nhiều cơ hội để học lắm, em cứ về nhà nghỉ ngơi cho , ngày mai sáng sớm chúng cùng ."

 

Cát Hà gật đầu.

 

Về đến nhà liền với bố về chuyện ngày hôm nay.

 

vui vẻ hào hứng, bố cũng đến mức nước mắt lưng tròng.

 

Nhớ hai năm con gái học ở trường nghề, cả cứ ỉu xìu như quả cà héo, về nhà cũng vui vẻ, lâu lắm họ thấy con bé như thế .

 

“Chị Tân Văn với chị Tân Nhiễm đều là , ngày mai mang cho chị Tân Nhiễm ít trứng gà, tiền xe cùng chị Tân Văn thì con tự trả, thể cứ chiếm tiện nghi của khác mãi ."

 

Cát Hà gật đầu, trong lòng tràn đầy sự ngưỡng mộ đối với ngày mai.

 

Tống Tân Nhiễm lúc cũng tràn đầy mong đợi đối với ngày mai, ngày mai là ngày họp chợ ở trấn Lĩnh Đức, cũng là ngày khai trương của tiệm mì cay.

 

Thịt kho và món Oden (quan đông chử) thể bỏ sót.

 

Món Oden còn đỡ, thể sắp xếp buổi chiều, nhưng thịt kho là bán mỗi buổi sáng.

 

Cô còn định để thịt kho dẫn lưu khách hàng cho mì cay nữa.

 

Ngày mai sáng sớm đặt biển chỉ dẫn bên ngoài đường của quán hoành thánh, như những khách quen của sạp thịt kho sẽ tìm đến, thịt kho và mì cay là cùng một chủ mở, cũng sẽ nảy sinh chút hứng thú với mì cay, đảm bảo lưu lượng khách trong giai đoạn đầu khai trương.

 

hai việc , nên về mặt sắp xếp thời gian sớm hơn ngày.

 

Làm xong thịt kho để trong nồi giữ ấm, để Trần Tĩnh Phương và Tống Tân Văn vớt thịt kho để trong xe đẩy .

 

Cô thì tranh thủ thời gian đó đến cửa tiệm đun sôi nước dùng và cho nguyên liệu mới .

 

Tống Tân Nhiễm nghĩ đến những chuyện liền buồn ngủ, chỉ cảm thấy suy nghĩ và tinh thần càng lúc càng tỉnh táo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-205.html.]

 

Sao thể vui chứ, đây là cửa tiệm đầu tiên thuộc về cô thế giới .

 

Tống Dư cũng chuẩn ngủ, chỉ là khi ngủ còn thói quen một cái.

 

Cái phát hiện đang mở mắt, biểu cảm mặt chút vui vẻ.

 

Thằng bé cảm thấy kỳ lạ, vì trong bối cảnh tương tự thì hưng phấn đến mức ngủ thường là chính .

 

, Tống Dư phán đoán vẻ mặt của lúc chính là vì kích động đến mức ngủ .

 

Thằng bé nhiều lúc cũng như , ví dụ như ngày mai thành phố, ngày mai ở trường mẫu giáo hoạt động gì, ngày mai ăn món ngon gì mới lạ...

 

Thằng bé lặng lẽ xoay , khẽ gọi:

 

“Mẹ."

 

Tống Tân Nhiễm hồn:

 

“Sao thế Tiểu Dư?"

 

Tống Dư hắng giọng:

 

“Mẹ, con hát cho nhé."

 

Tống Tân Nhiễm lúc vẫn hiểu ý nghĩ trong lòng thằng bé, chỉ tưởng con trai hát đêm khuya, khóe môi tự chủ mà nhếch lên, dịu dàng :

 

“Được thôi."

 

“Một ông sáng lung linh..."

 

Giọng Tống Dư non nớt nhưng hát nghiêm túc.

 

Tống Tân Nhiễm cảm thấy bài hát quen tai, nghĩ thì chẳng chính là bài hát ru mà cô hát mỗi khi Tống Dư ngủ ?

 

Lập tức cô dở dở , đây là Tống Dư đang bắt chước dáng vẻ của cô để dỗ cô ngủ ?

 

Tống Tân Nhiễm cảm thấy trái tim mềm nhũn, khẽ :

 

“Tiểu Dư hát quá, cũng ngủ ."

 

Tống Dư :

 

“Mẹ ngủ , con sẽ ở bên cạnh ."

 

Khóe môi cô tự chủ mà cong lên, nhắm mắt , dường như thật sự dỗ cho ngủ nhanh.

 

Ngày hôm , Tống Tân Nhiễm tỉnh dậy sớm, mới cho thịt kho nồi, cửa lớn liền gõ vang.

 

“Tân Nhiễm, tụi chị tới ."

 

Là giọng của Tống Tân Văn.

 

Tống Tân Nhiễm mở cửa liền thấy chị và Cát Hà, vô cùng ngạc nhiên:

 

“Sao hôm nay tới sớm ?"

 

Tống Tân Văn ngáp một cái, :

 

“Tiểu Hà còn tới sớm hơn nữa cơ, lúc tới nhà tìm chị thì chị còn ngủ dậy."

 

Chính xác mà là Tống Tân Văn lúc thấy tiếng Cát Hà thì vẫn còn đang trong giấc mộng, khi tiếng gọi ngoài cửa sổ đ-ánh thức thì ý thức vẫn còn tỉnh táo.

 

Cát Hà cô bé ngày đầu tiên, tới sớm một chút.

 

Tống Tân Văn thời gian, còn đầy năm giờ, lập tức tối sầm mặt mũi, thế thì sớm quá.

 

Cát Hà thấy vẻ mặt chị liền để cô , cô tìm xe máy .

 

Tống Tân Văn nghĩ thầm thì sớm một chút , hôm nay tiệm mì cay khai trương, chắc chắn cũng sẽ bận rộn hơn.

 

Sau đó hai năm giờ rưỡi đến cửa nhà Tống Tân Nhiễm.

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Sau hai cần tới sớm như , Tiểu Hà, em vẫn đang trong độ tuổi phát triển, ngủ đủ giấc."

 

Trên mặt Cát Hà thấy một chút mệt mỏi buồn ngủ nào, đôi mắt sáng ngời :

 

“Chị Tân Nhiễm, em ngủ đủ mà, hôm qua đến chín giờ em ngủ ."

 

Sau đó cả đêm đều mơ, nội dung trong mơ đều là về tiệm mì cay.

 

Sau đó cô còn buồn ngủ nữa, chỉ nghĩ đến việc trời sáng sớm một chút để đến trấn.

 

Kết quả là trời còn sáng bố gọi dậy, bảo cô đến sớm một chút, chăm chỉ việc.

 

Tống Tân Nhiễm bất lực , hỏi hai :

 

“Ăn cơm , chị trong nồi kho thịt, ăn tạm chút ."

 

Hai đều ăn .

 

Cát Hà thấy cô vẫn đang kho thịt, chút tò mò:

 

“Chị Tân Nhiễm hôm nay chị cũng bán hàng ạ?"

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Việc bán hàng chủ yếu giao cho chị Tân Văn của em và một nữa, hôm nay mì cay khai trương, chị chủ yếu bận rộn trong tiệm mì cay."

 

Cát Hà lúc cũng ngửi thấy mùi hương thịt kho đậm đà quyến rũ, kìm bếp.

 

Tống Tân Nhiễm thấy :

 

“Tiểu Hà bếp xem thịt kho , khẩu vị nấu đồ của em tệ, mì cay nấu ngon , cũng thể thử thịt kho."

 

Cát Hà thấy lời khó tránh khỏi chút kích động, một cảm giác coi trọng, mà điều là thứ cô từng trải nghiệm trong lớp học ở trường.

 

Xem thời gian thịt kho gần , Tống Dư cũng thức dậy.

 

Tống Tân Nhiễm với thằng bé là chuẩn ngoài đến tiệm, Tống Dư ngoan ngoãn gật đầu:

 

“Mẹ, con sẽ cùng Viên Viên đến trường mẫu giáo, đừng lo lắng cho con."

 

Tết năm nay Cát Hà mới gặp Tống Dư, lúc đó thấy thằng bé ngoan ngoãn ăn cơm ồn quậy, là một đứa trẻ ngoan.

 

Không ngờ ở nhà còn ngoan hơn, còn an ủi lớn, giống những đứa cháu trai cháu gái, em họ của cô chút nào.

 

Tống Tân Nhiễm dặn dò xong Tống Dư liền rời , cùng Cát Hà nhanh ch.óng đến tiệm.

 

Tống Tân Nhiễm hết dẫn Cát Hà chợ mua một đợt rau xanh tươi mới, nhờ bán hàng chở đến cửa tiệm, đến chỗ Lôi Hồng lấy một bộ xương gà, về bắt đầu ninh nước dùng.

 

 

Loading...