Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 212
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:49:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Tân Nhiễm thầm nghĩ Diêu Húc đúng là cực kỳ yêu thích món bát bát kê (gà ngâm ớt), cô :
“Hay là thử ăn ma-lạt-tang , hương vị cũng gần giống như bát bát kê đó."
“Đương nhiên là ạ!"
Sau khi chọn xong thức ăn, Diêu Húc với Tống Tân Nhiễm, “Cô Tống, cô , hôm nay Đinh Tư Tư với cháu tin cô mở tiệm, cả buổi chiều học hành cháu cứ ngẩn ngơ —"
Lời còn hết, Đinh Tư Tư “oa" một tiếng, như thể túm thóp của :
“Cậu dám lơ đãng trong giờ học, mách thầy giáo!"
Diêu Húc cam lòng yếu thế, vặc ngay:
“Cậu mà mách thầy, sẽ là cố ý mang ma-lạt-tang của cô Tống tới để quyến rũ , dù thì phạt cũng đừng hòng chạy thoát."
Đinh Tư Tư kinh ngạc :
“Diêu Húc, thật là thâm sâu hiểm độc!"
Hai mối quan hệ trong lớp, bình thường đấu khẩu, bạn học cùng quá quen , thấy Diêu Húc chọn món, cũng vội vàng thêm vài món thích để nấu chung.
Đinh Tư Tư và Diêu Húc vẫn tranh cãi xong, Tống Tân Nhiễm bưng ma-lạt-tang đặt lên bàn của mấy học sinh:
“Ma-lạt-tang xong , các cháu ăn ."
Mũi của Đinh Tư Tư ngửi thấy mùi thơm ngay lập tức, chẳng buồn cãi nữa, vội vàng xuống cầm đũa lên bắt đầu gắp thức ăn, ăn miệng liền thốt lên một tiếng đầy thỏa mãn:
“Trời ơi, ngon quá, cô Tống ơi, cháu thề đây là món ma-lạt-tang ngon nhất cháu từng ăn!"
Diêu Húc cũng gắp một đũa, cho miệng kêu lên đầy kinh ngạc:
“Bát bát kê phiên bản nóng!
Cô Tống ơi, món giống bát bát kê quá!"
Thực mấy món ăn vặt mà Tống Tân Nhiễm đều nét tương đồng, nhưng hương vị của bát bát kê và ma-lạt-tang khác biệt.
Ma-lạt-tang đậm đà thơm ngậy hơn, còn bát bát kê thì thiên về sự thanh mát.
Sở dĩ Diêu Húc lẽ vì cả hai đều dùng chung một phương pháp nấu nướng mà thôi.
Tống Tân Nhiễm :
“Thích thì ăn nhiều một chút."
Diêu Húc nhồi nhét đồ ăn miệng :
“Cháu ăn, cháu ăn thật nhiều!
Cô Tống ơi, tất cả món cô đều thể chinh phục trái tim cháu một cách chính xác thế chứ!"
Đinh Tư Tư liền điệu bộ buồn nôn:
“Cầm cái trái tim của cút , chẳng ai cần ."
Cô hiểu nổi Diêu Húc thể ăn đồ ăn ngon như mà vẫn những lời kinh tởm như thế, đúng là phá hỏng sự ngon miệng của .
Tuy nhiên, sự ngon miệng Diêu Húc phá hỏng hương vị tươi cay của ma-lạt-tang bù đắp bộ, thậm chí còn bù đắp gấp bội.
Đinh Tư Tư thích nhất món miến khoai lang trong ma-lạt-tang, nấu mềm dai sần sật, ngấm đẫm nước dùng cay tê, húp một miếng cảm giác như linh hồn bay lên tận chín tầng mây, dù ăn riêng ăn cùng cơm đều là cực phẩm.
hôm nay Đinh Tư Tư tìm khắp nồi vẫn thấy :
“Các gắp miến khoai lang ?"
Diêu Húc , ha hả hai tiếng, ngay cả khi ăn cũng chặn cái miệng:
“ lấy!
cố tình lấy!
Ha ha, cho mắng , cố ý lấy miến khoai lang!"
Cậu Đinh Tư Tư thích nên lúc chọn cố tình bỏ qua món .
Mà mấy bạn học khác rõ ràng cũng chỉ chọn món thích.
Đinh Tư Tư Diêu Húc với vẻ thể tin nổi:
“Cậu gắp miến khoai lang?"
Cô hận rèn sắt thành thép :
“Cậu đúng là 'g-iết địch một ngàn, tự tổn tám trăm', miến khoai lang ngon đến mức nào !"
Đinh Tư Tư tỉ mỉ miêu tả hương vị đó, ngon gấp trăm mấy loại mì tôm, miến sợi, mì gạo , , là những món ăn nhanh đó thể nào sánh với miến khoai lang.
Nghe cô miêu tả xong, những bạn học đang ăn cũng thấy thèm.
Tống Tân Nhiễm ở bên cạnh thấy cũng cảm thấy Đinh Tư Tư thiên phú trở thành một đ-ánh giá ẩm thực, giống như kiểu livestream ăn uống , ăn miêu tả kết cấu, hương vị bình thường mà qua lời cô trở nên thèm chảy nước miếng, hận thể chui tọt trong điện thoại để tự nếm thử.
Tất nhiên, Tống Tân Nhiễm cũng thấy miến khoai lang nhà xứng đáng khen, đây cũng là món ăn Lôi Hồng giới thiệu cho cô, mua ở một xưởng gia công khoai lang trong thị trấn, miến ở đó là từ khoai lang nguyên chất 100%, chính gốc, nấu bao lâu cũng nát.
Nhìn bàn năm học sinh đang chằm chằm đầy khao khát, Tống Tân Nhiễm chủ động đề nghị:
“Nếu ăn miến khoai lang, cô nấu cho các cháu một bát."
“Hay quá!
Cảm ơn cô ạ!"
Các học sinh đồng thanh .
Chẳng bao lâu , một bát miến khoai lang đựng riêng bưng lên bàn, hương vị vô cùng kích thích, bát miến khoai lang bán trong suốt phủ một lớp hành lá, bên là một lớp màu đỏ tươi bóng bẩy.
Đinh Tư Tư nhịn nuốt nước miếng, nhanh ch.óng gắp một đũa bát , húp một ngụm thật lớn, ngay lập tức cảm giác như hôm nay sống uổng phí.
Diêu Húc cũng vội vàng nếm thử một miếng, lập tức vô cùng hối hận, lúc đầu vì cho Đinh Tư Tư ăn mà gắp miến khoai lang cơ chứ, thế là muộn mất mười phút mới nếm thử món ngon như !
“Cô Tống ơi, cô mà bán lẻ mỗi món miến cay thôi chắc chắn cũng đắt khách như tôm tươi luôn!"
Rõ ràng ăn ở quán mì chuyên nghiệp mà còn ngon hơn gấp trăm .
Những học sinh còn ăn xong cũng lượt cảm thán:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-212.html.]
“Đinh Tư Tư ăn thật đấy, miến khoai lang hợp với ma-lạt-tang đến thế!"
Đinh Tư Tư hề che giấu, giọng điệu chút tự đắc:
“Trước khi khai trương cô Tống mời cháu ăn ma-lạt-tang , còn hỏi cháu ngon , bảo cháu đưa gợi ý nữa đấy."
Diêu Húc thì hận đến mức răng cũng nghiến nát, đầu hỏi:
“Cô Tống ơi, bao giờ cháu mới tư cách thử nghiệm nội bộ ạ?
Cháu là fan trung thành của cô đây!"
Tống Tân Nhiễm xua tay:
“Có lẽ đến khi các cháu nghiệp cũng cơ hội , hiện tại cô ý định mở thêm tiệm để bán món ăn khác."
Chủ yếu là tiền, tiền kiếm đều đổ tiệm ma-lạt-tang , hiện tại nợ tiền của Tống Tân Văn vẫn trả hết, nhưng Tống Tân Nhiễm cảm thấy hôm nay kết thúc là thể trả , ngày đầu khai trương ăn đến mức đáng kinh ngạc.
Diêu Húc kêu lên một tiếng đau khổ:
“Cháu cơ hội !"
Mấy học sinh ăn tổng cộng hơn ba mươi đồng, ai nấy đều no căng bụng, sẽ tới nữa!
Khi Đinh Tư Tư và các bạn , học sinh trường cấp 3 cũng đến, từ lời họ, Tống Tân Nhiễm hóa là do món Oden (quan đông chử) dẫn khách tới, lúc Tống Tân Văn và Trần Tĩnh Phương bán Oden cố tình tiết lộ tin tức cho học sinh, học sinh nào thích đều nhanh ch.óng chạy tới, chẳng bao lâu đầy bàn trong tiệm.
Có lớn trong trấn buổi trưa vì đông quá ăn ma-lạt-tang, mùi thơm hấp dẫn, định chiều tới xem thử, kết quả mới 5 giờ 40, đến giờ cơm tối mà tiệm ma-lạt-tang kín .
Khách hàng thể tin nổi dụi dụi mắt, suýt chút nữa nghi ngờ ảo giác, ma-lạt-tang mới khai trương ngày đầu, buôn bán là quá ?
Nhìn kỹ nữa, bên trong là học sinh trung học.
Phản ứng đầu tiên của khách hàng là, ở đây đồ ăn rẻ lắm ?
Học sinh đều ăn chắc chắn đắt.
Do dự một chút, khách hàng vẫn đẩy cửa tiệm , chọn món xong thì sắp xếp cùng bàn với học sinh, khách hàng vẫn còn ngại ngùng, cô hai mươi mấy tuổi mà còn tranh đồ ăn với học sinh.
Tuy nhiên, khi ma-lạt-tang bưng lên, nếm một miếng, suy nghĩ của khách hàng ngay lập tức đổi.
Thảo nào nhiều học sinh ăn như , hóa là vì mùi vị quá ngon!...
Tống Tân Nhiễm và Cát Hà bận rộn trong tiệm ma-lạt-tang mãi đến hơn bảy giờ tối mới đóng cửa.
Lúc nhiệt độ vẫn còn khá thấp, trong trấn thường nghỉ ngơi khá sớm, tám chín giờ phố còn ai, trừ đám học sinh cấp 3 tan học tối.
mà chờ đợi cũng quá lâu, hơn nữa tan học tối còn Oden để bán.
Hai cùng dọn dẹp sạch sẽ cửa hàng, buổi chiều lượng khách khá ít, họ rửa bát đũa buổi trưa sạch sẽ, bổ sung một nguyên liệu, công việc buổi tối nhẹ nhàng hơn một chút, tám giờ rưỡi hai đóng cửa về.
Đi đường, gió đêm lạnh, giọng Cát Hà nhẹ nhàng:
“Chị Tân Nhiễm, hôm nay thật ."
Tống Tân Nhiễm tò mò:
“Tiểu Hà, em thấy mệt ?"
Buổi chiều lúc khách, Cát Hà lau dọn cửa hàng một nữa, dáng vẻ tràn đầy năng lượng của cô, Tống Tân Nhiễm cũng kinh ngạc.
Cát Hà :
“Không mệt bằng học, hơn nữa em thích cuộc sống như thế ."
Dường như lớn xung quanh đều học là công việc nhẹ nhàng nhất, ngay cả sách cũng nổi thì còn gì?
Cát Hà đích trải qua, cô thích cuộc sống hiện tại hơn, tuy c-ơ th-ể mệt hơn một chút nhưng khiến cô cảm thấy là đồ bỏ , cô giá trị.
“Chị Tân Nhiễm, ngày mai em vẫn tới giờ ạ?"
Cát Hà hỏi.
Tống Tân Nhiễm vốn định bảo cô tới muộn một chút ở nhà ngủ thêm, nhưng đột nhiên nghĩ trong nửa tháng nên để Cát Hà trải nghiệm sự bận rộn của cửa hàng, cô thể để Cát Hà mới bắt đầu thấy quá nhẹ nhàng, một khi chuyện gì, Cát Hà sẽ cảm giác chênh lệch lớn.
Vì cô gật gật đầu:
“Được."
Cát Hà vui mừng:
“Hy vọng ngày mai buôn bán cũng như !"
Sau khi về đến nhà Tống Tân Văn vẫn về, Tống Tân Nhiễm tới , tiện thể giúp họ tìm xe về.
Hôm nay khai trương đều vất vả, là bà chủ thì cô chi trả tiền xe là chuyện đương nhiên.
Sau khi bán hết Oden, Tống Tân Nhiễm về nhà giường chỉ thấy nhúc nhích.
Ngày đầu khai trương ăn , họ cũng là đầu sở hữu cửa hàng để đón tiếp khách, một chi tiết vẫn quá quen thuộc, ngày mai hẳn sẽ quen hơn.
Tống Tân Nhiễm cảm thấy hiện tại nhân lực vẫn đủ, theo lưu lượng khách hiện tại của cửa hàng, ít nhất ba nhân viên mới thể nhẹ nhàng hơn một chút, còn về việc bán hàng rong thì hai là đủ.
chuyện đợi cửa hàng quỹ đạo .
Tống Dư dáng vẻ của cô, ánh mắt xót xa, lặng lẽ tới bên cạnh cô, leo lên giường, dùng bàn tay nhỏ bé bóp vai cho cô:
“Mẹ vất vả ."
Nghe thấy giọng non nớt của thằng bé, khóe môi Tống Tân Nhiễm kìm nhếch lên, xoay nó.
Tống Dư mở to mắt:
“Mẹ."
Tống Tân Nhiễm :
“Chỉ là mệt một chút thôi, Tiểu Dư cũng giúp nhiều mà, hôm nay còn dẫn bạn cùng lớp tới ủng hộ việc ăn nữa."
Tống Dư thẹn thùng, vì thấu suy nghĩ của nó.
Thật hôm nay ở trường mẫu giáo, mấy đứa bạn cùng lớp khi Tống Dư mở cửa hàng thì phấn khích, vây quanh Tống Dư tới chơi.
Ban đầu, Tống Dư dẫn họ , hôm nay khai trương ngày đầu bận , nó cảm thấy bạn học trong lớp tới sẽ gây phiền phức, vì cô An thường mô tả họ như , đúng là một lũ quỷ nhỏ, khiến yên tâm.