Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 213
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:49:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy nhiên Chương Tiểu Đạt :
“Tống Dư, để chúng tớ , tớ cũng mua ma-lạt-tang , tớ ăn bao giờ."
Tống Dư nhớ tới lúc dì ở nhà từng những lời tương tự, lo lắng mới khai trương ai.
Tống Dư thường xuyên bán hàng rong cùng , hiểu chuyện kinh doanh, hiểu ý nghĩa của câu .
Vì khi các bạn nhỏ nài nỉ lâu, cuối cùng nó cũng đồng ý, cùng xem cùng chơi, cũng mua đồ ăn.
Tống Dư :
“Các bạn thích ma-lạt-tang ."
Khi mấy đứa nhỏ cùng rời , Tống Dư trở thành tâm điểm, ai cũng :
“Tống Dư, giỏi quá, đồ ăn ngon thật đấy!"
“Ngày mai tớ còn tới!"
Tống Tân Nhiễm cong cong khóe môi:
“Bạn của Tiểu Dư cũng hiểu lễ phép."
Tống Dư mím môi, vui vẻ, cảm thấy đây là lời khen của dành cho , nó chống hai tay bên giường trượt xuống giường, chạy vài bước tới bên cạnh, hai tay ôm lấy chiếc túi đeo chéo màu đen quen thuộc đặt mặt Tống Tân Nhiễm, đôi mắt tròn xoe tràn đầy mong đợi:
“Mẹ, chúng cùng đếm tiền ."
Tống Tân Nhiễm nhịn thành tiếng, lúc cô mới bắt đầu bán hàng rong Tống Dư mẫu giáo, hoạt động mỗi ngày ở nhà của hai con là đếm tiền, tính xem hôm nay kiếm bao nhiêu.
Tống Dư thích hoạt động , dù khi học bận rộn hơn nhưng thỉnh thoảng vẫn nhớ tham gia.
“Không túi ."
Tống Tân Nhiễm lấy cái túi màu nâu khác bàn cạnh giường, “Tiền kiếm trong tiệm hôm nay đều ở đây."
Tống Dư kiễng chân nhón gót trong một cái, lập tức kinh ngạc mở to mắt:
“Nhiều tiền quá ơi!"
Một túi đầy ắp, nhiều hơn tiền trong túi đeo chéo màu đen nhiều!
Tống Dư cảm giác vô cùng tự hào và mãn nguyện.
Tống Tân Nhiễm đổ tiền , bàn tay nhỏ bé của Tống Dư lập tức nhặt những tờ tiền giống lên bắt đầu đếm.
Cuối cùng bận rộn hơn hai mươi phút hai con mới đếm rõ đống tiền , tổng cộng kiếm 1485,5 đồng.
Tống Dư con thì ngẩn luôn, nó thấy Ngô Diệu Hiên lấy một trăm đồng hôm nay thấy nhiều lắm , ngờ tiền của còn nhiều hơn!
“Mẹ giỏi quá !"
Nó bằng giọng sữa non nớt, từ tận đáy lòng cảm thán.
Tống Tân Nhiễm , lấy mười đồng đưa cho nó:
“Tiền tiêu vặt cho Tiểu Dư."
Tống Dư nhíu đôi mày nhỏ, vẻ xoắn xuýt, đó chậm rãi lắc đầu:
“Nhiều quá ạ."
Tống Tân Nhiễm bèn đếm năm tờ một đồng, hai tờ hai đồng, hai tờ năm hào cho nó:
“Bây giờ nhiều ."
Tống Dư tuy tính toán nhưng nó chỉ cộng trừ hiện vật, ví dụ như ba quả táo lấy một quả còn mấy quả, đếm hai tờ một đồng là hai đồng, nếu là tính nhẩm thì suy nghĩ lâu lâu, huống chi hiện tại Tống Tân Nhiễm còn đưa năm hào, càng phức tạp hơn.
Tống Dư tiền, đều là những tờ tiền lẻ lớn, cụ thể là bao nhiêu trong lòng cũng khái niệm, nên vui vẻ chấp nhận:
“Cảm ơn !"
Tống Tân Nhiễm tít mắt, xoa xoa đầu nó:
“Không cần cảm ơn."
Tống Dư hai tay ôm lấy tiền của , vui vẻ cất trong heo đất.
Tống Tân Nhiễm thì lấy cuốn sổ nhỏ tính toán giá vốn lợi nhuận, gia vị các loại tính, hôm nay nguyên liệu chuẩn gần 500, cứ lấy ba nhân công tính, một một ngày 20, lương 50, điện nước các loại cộng với tiêu hao tính là 15, lợi nhuận hôm nay là 920!
Con trông vẻ đủ ch.ói mắt, dù Tống Tân Nhiễm chỉ bán thịt kho, trong dịp Tết lợi nhuận cao nhất một ngày vượt quá một ngàn.
đó là vì thời gian đặc biệt, cộng thêm các loại thịt, đặc biệt là cô còn chân gà kho các loại lợi nhuận đặc biệt cao, nên mới sự huy hoàng như .
Tuy nhiên điều khó chép.
Hơn nữa Tống Tân Nhiễm giá của các loại đồ kho như chân gà phần lớn tính bằng cái mà là cân ký bán.
Kiếp cô cũng từng mua chân vịt cánh gà kho các loại, ở cái thời đại lạm phát đó, chân vịt ở thị trấn nhỏ cũng chỉ bán mười đồng ba cái, cánh vịt mười đồng hai cái, so với giá cả và lợi nhuận hiện tại thì bây giờ đang chiếm món hời lớn.
Vì phát triển các ngành nghề, phân tán trứng các giỏ khác là quan trọng.
Tống Tân Nhiễm tính toán lợi nhuận Oden hôm nay, hiện tại lợi nhuận của sạp ăn vặt định, mỗi ngày hơn hai trăm.
Cô đếm một ngàn đồng , ngày mai trả tiền.
Ngày hôm Tống Tân Nhiễm trả tiền cho Tống Tân Văn, Tống Tân Văn còn thoái thác:
“Tân Nhiễm, cửa hàng của em mới khai trương, chỗ dùng tiền còn nhiều, chị vội dùng tiền."
Tống Tân Nhiễm :
“Chị, hôm qua khai trương cửa hàng thiếu thứ gì , cũng dần quỹ đạo, tiền chị cầm lấy gửi ngân hàng lấy chút lãi, em đủ thì hỏi vay chị."
Tống Tân Văn lúc mới chấp nhận, cầm tiền, trong lòng cảm thán, cô cũng chỉ mới cho Tống Tân Nhiễm vay tiền nửa tháng, thời gian chỗ Tống Tân Nhiễm dùng tiền đặc biệt nhiều.
Là chị của Tống Tân Nhiễm, Tống Tân Văn thu nhập bán hàng rong nửa tháng nay Tống Tân Nhiễm đều đầu tư trang trí, chút tiền dư nào.
Vậy mà mới khai trương một ngày, thể trả tiền cho cô, thế là kiếm bao nhiêu chứ!
Nghĩ ruộng ở nông thôn, một chịu khổ chịu mệt, ít nhất một năm rưỡi mới kiếm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-213.html.]
Quả nhiên kiếm tiền thể dựa ruộng, tự ngoài tìm việc , gần đây cô thị trấn, ban đầu Thái Vĩnh Đức còn ý kiến, cảm thấy ruộng vườn ở nhà hoang vu .
Tuy nhiên Tống Tân Nhiễm còn trả lương cho cô, hơn nữa lương thấp, Thái Vĩnh Đức cũng im miệng.
Sau Tết công việc ở lò gạch ít , lương của Thái Vĩnh Đức cũng giảm, còn cao bằng lương của Tống Tân Văn, Thái Vĩnh Đức tự nhiều việc nhà hơn.
Tống Tân Văn hiểu một đạo lý, ở nhà ai kiếm tiền đó mới quyền lên tiếng.
Ngày hôm Tống Tân Nhiễm vẫn bận rộn hơn ở việc trong tiệm ma-lạt-tang, khi mở cửa cô bảo Cát Hà nấu một phần Oden vị gà cho họ ăn, chủ yếu là rèn luyện cảm giác khi chần rau nhúng đồ của Cát Hà.
Trần Tĩnh Phương ngại ngùng, rõ ràng là tới việc, những ngày thường xuyên ăn uống ở nhà bà chủ, suýt chút nữa là quản ăn luôn .
Tuy nhiên Cát Hà vui vẻ, mỗi cầm muôi đều hào hứng, ước gì thể nhiều hơn.
“Đồ Tiểu Hà nấu ngày càng ngon, ngờ ma-lạt-tang còn thể phiên bản nước trong."
Tống Tân Văn .
Cát Hà :
“Em cũng học từ chị Tân Nhiễm đấy, hôm qua chị Tân Nhiễm chính là như cho bạn học của Tiểu Dư ăn.
Bây giờ sáng sớm, ăn thanh đạm một chút cũng ."
Trần Tĩnh Phương :
“Tiểu Hà thật sự nghiêm túc chịu khó, kỹ năng nấu nướng cũng ."
Tống Tân Nhiễm ăn xong cũng cảm thấy theo tốc độ , Cát Hà lẽ mấy ngày nữa là thể xuất sư, một ở tiệm ma-lạt-tang .
Hôm nay ngày họp chợ, việc buôn bán trong tiệm kém hơn hôm qua một chút, nhưng khách tới cũng ít, tỷ lệ xoay vòng bàn vẫn cao.
Buổi chiều, các bạn nhỏ trường mẫu giáo tới, Ngô Diệu Hiên chạy tiên, mặt đứa trẻ vương nụ dè dặt, bé còn kiêu ngạo hống hách trực tiếp vỗ tiền như hôm qua nữa.
Mà lấy nhiều tờ mười đồng, với Tống Tân Nhiễm:
“Cô Tống, cháu món đắt nhất, cháu tiền, bà cháu bảo cháu mời các bạn ăn."
Nói xong, bé Tống Dư, đưa tiền của cho nó xem, nhấn mạnh:
“Không một trăm đồng nữa , mười đồng là tiền trẻ con thể tiêu."
Tống Dư kỹ, cuối cùng mới gật đầu, bằng giọng sữa non nớt nhưng nghiêm túc:
“Vậy thể tiêu tiền ."
Câu dường như là một tín hiệu, Ngô Diệu Hiên thốt lên “Ôi yeah" một tiếng, về phía Tống Tân Nhiễm, dè dặt mà kiêu ngạo :
“Cô, đầy luôn!"
Tống Tân Nhiễm tiền trong tay Ngô Diệu Hiên, là tờ mười đồng, nhưng lượng ít, cũng gần một trăm đồng.
Cô im lặng hai giây, cảm thấy thao tác mà quen thuộc thế...
Tuy nhiên Tống Tân Nhiễm vẫn trái ý Ngô Diệu Hiên, theo khẩu phần ăn của mấy đứa trẻ hôm qua mà lấy một ít nguyên liệu.
Ngô Diệu Hiên bên cạnh, vóc dáng bé cao hơn Tống Dư một chút, nhưng so với tủ giữ tươi vẫn còn quá thấp, nhiều rau hơn chỉ thể cố gắng kiễng chân vươn cổ trong.
Nhìn Tống Tân Nhiễm đặt rau chậu, bé :
“Cô Tống, cháu cần rau rẻ , cháu thịt đắt nhất!"
“Có thịt năm mươi một cân ạ?"
Cậu bé nhớ từng ăn thịt cá đắt lúc đón năm mới, loáng thoáng nhớ một chút giá cả.
Tống Tân Nhiễm thấy câu thì :
“Tất cả đồ mặn trong tiệm đều là mười một đồng một cân, loại năm mươi ."
Cô thầm nghĩ đứa trẻ khẩu khí cũng lớn thật.
Ngô Diệu Hiên nhíu đôi mày nhỏ, năng còn lý lẽ:
“Cô Tống, cô chuẩn ít thịt đắt tiền nha, như mới kiếm tiền."
Tống Tân Nhiễm dáng vẻ hào phóng rộng rãi của bé thầm nghĩ, nếu cô thực sự chuẩn thịt đắt như , chắc chắn để thối cũng ai mua.
Ma-lạt-tang vốn dĩ là món ăn bình dân, bỏ chút đồ đắt đỏ thì cả, đặc biệt là mức tiêu dùng ở thị trấn vẫn cao đến thế.
“Vậy bây giờ Tiểu Hiên?"
Tống Tân Nhiễm vẻ mặt khó xử, hỏi bé, “Vậy cháu còn ăn ?"
Ngô Diệu Hiên gật đầu:
“Ăn ạ, cháu tất cả là đồ mặn."
bạn nhỏ bàn đưa ý kiến phản đối:
“Mẹ cháu bảo thể chỉ ăn thịt, kết hợp mặn nhạt mới đủ dinh dưỡng."
Viên Viên :
“Không chỉ thịt mới ngon, dưa chuột thái lát ngon nha, mì tôm cũng ngon."
Trước Viên Viên là ủng hộ chủ nghĩa ăn thịt kiên định, nhưng khi ăn đồ Tống Dư , cô bé phát hiện rau cũng hương vị riêng.
Tống Dư :
“Tớ cũng thích ăn rau."
Nghe thấy Tống Dư cũng , Ngô Diệu Hiên chỉ thể khuất phục:
“Được , mỗi thứ lấy một ít."
Lúc bà đưa tiền cho bé còn bảo tiêu nhiều một chút, mua nhiều một chút, nhưng các bạn của hình như thích tiêu tiền lắm.
Ma-lạt-tang chần xong bưng lên đầy một chậu, các bạn nhỏ vây quanh một bàn, cầm đũa lên, mắt đều sáng rực, gắp rau ăn từng ngụm từng ngụm, cần lớn dỗ dành khuyên bảo, tự thể ăn một bát cơm lớn.
Cho nên trẻ con thích ăn cơm hoặc là đói, hoặc là cơm ngon, món thích ai mà tự giác .