Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 226
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:50:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Diệu Hiên hất cằm:
“Đương nhiên , hôm qua cháu là sẽ đến sớm mà!"
Bà nội Ngô thấy thế thì nhịn :
“Hôm nay Hiên Hiên đến sáu giờ dậy , còn chủ động gọi chúng dậy nữa, đây là ngày nó dậy sớm nhất trong cả kỳ nghỉ hè đấy!"
Ở nhà Ngô Diệu Hiên thường xuyên ngủ nướng, nào gọi bé dậy cũng tốn bao công sức, ai mà ngờ cũng lúc tích cực thế .
Bà nội Ngô thầm nghĩ, quả nhiên sức ảnh hưởng của bạn là lớn nhất.
Ngô Diệu Hiên ưỡn thẳng lưng :
“Tớ bảo tớ sẽ là đến đầu tiên, sớm hơn cả bọn Viên Viên!"
Tống Tân Nhiễm đón trong, Ngô Diệu Hiên liền nắm lấy tay Tống Dư ngừng:
“Tớ kể chuyện tớ sở thú, ở đó nhiều động vật lắm, thấy hổ ?
To bằng chừng ——"
Ngô Diệu Hiên dang rộng hai tay:
“Tớ còn lưng hổ nữa đấy!"
Tống Dư đến đây thì trợn tròn mắt:
“Hổ c.ắ.n ?
Cậu sợ ?"
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của bé, Ngô Diệu Hiên đắc ý :
“Không c.ắ.n , tớ chẳng sợ tí nào!"
Tống Dư chân thành thốt lên kinh ngạc:
“Ngô Diệu Hiên, dũng cảm quá."
Ngô Diệu Hiên sướng đến mức hận thể vẫy đuôi lên tận trời, bé đặt chiếc ba lô nhỏ của xuống, kéo khóa , cho Tống Dư xem những đồ chơi mang tới, nào là máy bay điều khiển từ xa, máy xúc, thậm chí còn cả máy biến hình mẫu mới nhất, loại đó lên thành phố lớn mới mua .
Họ mới xuống lâu thì Tống Tân Văn đến, cùng còn Thái Vĩnh Đức và Thái Dương.
Tống Tân Văn ngờ đến sớm hơn , Tống Tân Nhiễm giải thích đó là bạn học của Tống Dư.
Thái Dương đến, Tống Dư tiến lên đón, bé ý thức , cũng từng thấy lớn trong nhà đón khách thế nào, liền chủ động mời Thái Dương xuống ghế sofa chơi cùng.
Ngô Diệu Hiên bỗng nhiên vui, hai tay đút túi quần, vẻ mặt kiêu ngạo lạnh lùng đ-ánh giá Thái Dương một lượt:
“Đây là ai thế?"
Tống Dư còn kịp giới thiệu, Thái Dương cũng đối đầu với bé:
“Cậu là ai?
Sao ở nhà dì nhỏ của tớ?"
Có lẽ giữa những “tiểu bá vương" với luôn một luồng khí tức đối địch, Thái Dương là đại ca trong thôn, Ngô Diệu Hiên cũng từng chiếm giữ ngôi vị bá chủ trong lớp, đúng là một rừng thể hai hổ.
Ngô Diệu Hiên dõng dạc :
“Tớ là bạn nhất của Tống Dư, đặc biệt mời tớ đến dự sinh nhật!"
Thái Dương vẫn cách tự giới thiệu cho lắm:
“Mẹ tớ cũng đưa tớ đến dự sinh nhật mà."
“Thế chuẩn quà gì ?"
Ngô Diệu Hiên hỏi.
Thái Dương ngẩn , dự sinh nhật còn cần chuẩn quà ?
Ngô Diệu Hiên bộ dạng của bé là chẳng chuẩn gì , liền lấy từ trong ba lô một hộp b.út:
“Tống Dư, chúc sinh nhật vui vẻ!"
Tống Dư kinh ngạc vui mừng, đây là đầu tiên bé nhận quà sinh nhật từ bạn bè đấy.
Cậu bé dùng hai tay nhận lấy, nghiêm túc :
“Cảm ơn , Ngô Diệu Hiên."
Ngô Diệu Hiên bấy giờ mới vui vẻ, kéo tay Tống Dư, liếc Thái Dương một cái:
“Chúng đừng chơi với nó nữa."
Cậu bé vốn ưa đứa nhỏ , đứa nhỏ đến là Tống Dư chẳng thèm để ý đến bé nữa .
Tống Dư lắc đầu:
“Đây là em trai tớ, tên là Thái Dương."
Lại với Thái Dương:
“Đây là bạn tớ, Ngô Diệu Hiên."
“Chúng cùng chơi ."
Tống Dư , bé cảm thấy ở nhà , ai chơi với ai đều .
Ngô Diệu Hiên bĩu môi, Thái Dương một cái, hóa là em trai Tống Dư, nhưng chẳng giống Tống Dư chút nào, thôi thì Tống Dư , bé đành miễn cưỡng đồng ý .
Thái Dương :
“Tớ thèm chơi với !"
Nói xong còn hứ một tiếng, chạy bếp tìm .
Ngô Diệu Hiên vốn đang khó chịu, nhưng thấy Thái Dương chạy thấy vui lên, cũng chẳng thèm chấp câu đó, lấy máy biến hình từ trong túi với Tống Dư:
“Mẹ tớ mua cho tớ đấy, chơi thích lắm, tớ dạy !"
Tống Dư :
“Đợi một lát, tớ cất hộp b.út phòng ."
Mắt Ngô Diệu Hiên sáng rực lên, gật đầu lia lịa, đợi đến khi Tống Dư trở , bé hỏi:
“Cậu thích món quà tớ tặng lắm đúng ?"
“Tất nhiên ."
Trong lòng Tống Dư, món quà nào cũng quý giá, “Tớ sẽ giữ gìn thật ."
Ngô Diệu Hiên ngại ngùng:
“Không cần giữ gìn kỹ thế , hộp b.út là để dùng mà."
Cậu bé cầm máy biến hình tay, hí hoáy biến nó thành hình chiếc xe, Tống Dư mà kinh ngạc, đây là đầu tiên bé thấy loại đồ chơi .
Ngô Diệu Hiên hào phóng đưa cho bé:
“Cậu thử !"
Tống Dư cẩn thận nhận lấy, chậm rãi tìm cách khôi phục , bé thấy cái thật thú vị.
Thái Dương lượn lờ trong bếp một vòng thì Tống Tân Văn đẩy ngoài:
“Đừng chắn ở đây, ngoài mà chơi."
Thái Dương cảm thấy trong bếp cũng chẳng gì , nấu cơm bé lẻn còn kiếm tí đồ ăn, hôm nay hưởng phúc lợi đó nên chẳng thèm ở , đến phòng khách Thái Dương thấy cái máy biến hình , đôi mắt tức khắc tỏa sáng, nhanh chân chạy tới:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-226.html.]
“Tớ cũng chơi!"
Ngô Diệu Hiên dậy, lẳng lặng chắn mặt Thái Dương, cho bé .
Thái Dương chẳng thèm quan tâm, nghiêng đầu, ló mặt xem, xét về độ mặt dày thì Thái Dương từng thua bao giờ.
Cậu bé chìa tay :
“Tống Dư, cho tớ chơi với."
Tống Dư lắc đầu:
“Đây là của Ngô Diệu Hiên, tớ thể tự ý đồng ý ."
Thái Dương dứt khoát sang Ngô Diệu Hiên:
“Tớ ."
Ngô Diệu Hiên kinh ngạc vô cùng, bé cảm thấy đôi khi cũng lễ phép cho lắm, nhưng Thái Dương mắt còn bất lịch sự hơn cả bé, bé còn khi mượn đồ chơi của khác “ ơn" cơ mà.
Ngô Diệu Hiên dứt khoát từ chối:
“Cút ."
Tống Dư khẽ mở to mắt, Ngô Diệu Hiên tục thế.
Phản ứng của Thái Dương còn lớn hơn:
“Cậu mới cút !"
Ngô Diệu Hiên liếc xéo bé, lạnh lùng thốt ba chữ:
“Đồ con nít."
Sau đó nhét máy biến hình ba lô, với Tống Dư:
“Tống Dư, chúng ngoài chơi !"
Cậu bé kéo Tống Dư chạy khỏi cửa, Thái Dương bám theo , ch-ết sống cũng đòi chơi đồ chơi, chiêu Thái Dương dùng trăm trúng cả trăm, nhưng hôm nay thất bại .
Ngô Diệu Hiên :
“Muốn chơi máy của tớ ?
Đừng hòng!"
Thái Dương đưa tay định cướp, đây là thói quen của bé, cho là cướp, đặc biệt là Tống Dư thì bé thực hiện vô cùng thuần thục.
bé cướp nổi của Ngô Diệu Hiên, Ngô Diệu Hiên vốn lớn hơn một tuổi, dáng cao, sức khỏe, hồi ở lớp khi nô đùa với các bạn luôn mách cô giáo là Ngô Diệu Hiên cố ý đ-ánh , đó là đ-ánh đau thật sự.
Ngô Diệu Hiên chẳng hề nao núng, đẩy một cái khiến Thái Dương ngã bệt xuống đất.
Thái Dương chớp mắt, chút dám tin, bé là đứa đ-ánh nh-au giỏi nhất trong thôn.
Ngô Diệu Hiên còn phát một tiếng nhạo:
“Đồ ngốc!"
Thái Dương lập tức dậy, nữa lao về phía Ngô Diệu Hiên:
“Cậu mới ngốc !"
Chỉ là hai cái Ngô Diệu Hiên đẩy ngã, ngã đau, mãi bò dậy nổi ngay .
Tống Dư ngăn cản nhưng chẳng ngăn thế nào, trong lòng bé Thái Dương đ-ánh nh-au giỏi, nên khi Thái Dương cướp đồ của bé, bé chạy trốn, chỉ là ngờ Thái Dương vốn lợi hại ở nhà, hôm nay chẳng chiếm chút lợi lộc nào.
Cậu bé khỏi sang Ngô Diệu Hiên, cảm thấy nếu Ngô Diệu Hiên ở thôn thì chắc chắn sẽ là đại ca.
Ngô Diệu Hiên nắm tay Tống Dư :
“Chúng đổi chỗ khác chơi , em trai đáng ghét quá!"
Thái Dương món đồ chơi rời xa , bản ngã đau m-ông, lập tức bộc phát một tiếng nức nở vang trời:
“Oa oa oa!"
Thái Vĩnh Đức thấy tiếng con chạy , đúng lúc thấy Thái Dương đang đất, lập tức xót xa bế bé lên:
“Dương Dương thế con?"
Thái Dương chỉ tay Tống Dư và Ngô Diệu Hiên:
“Bọn họ đ-ánh con!"
Thế là xong, cả ba đứa trẻ đều lôi cuộc, lớn cũng chạy xem.
Thái Vĩnh Đức xót con lắm, hỏi Thái Dương ngã ở , đau , cần bệnh viện .
Ông nội Ngô cũng thấy áy náy, bảo Ngô Diệu Hiên xin , Ngô Diệu Hiên chịu nổi uất ức , lập tức bùng nổ:
“Cháu sai, cháu xin , cháu sai!"
Ngô Diệu Hiên lúc phẫn nộ uất ức, rõ ràng giải thích rõ ràng chuyện, nhưng cái miệng dường như theo sai khiến, chỉ c.ắ.n c.h.ặ.t lấy ba chữ “cháu sai" mà thôi.
Tống Dư :
“Không như thế ạ."
Giọng bé non nớt nhưng rõ ràng, năng cũng khá logic:
“Cháu và Ngô Diệu Hiên vốn đang chơi máy, Thái Dương em cũng chơi, Ngô Diệu Hiên cho là em cướp, Ngô Diệu Hiên cố ý đ-ánh , là để bảo vệ đồ chơi của bạn ạ."
Ông nội Ngô , sắc mặt đổi, ông luôn cảm thấy cháu trai khá nghịch ngợm, thêm đang ở nhà khác nên nhanh ch.óng xin cho xong chuyện, ngờ còn ẩn tình như , bắt cháu trai xin chẳng nó uất ức ?
Ngô Diệu Hiên cảm thấy thứ đè nén trong lòng đột nhiên biến mất, bé sang Tống Dư, trong lòng thấy thật sảng khoái, vội vàng gật đầu:
“Tống Dư đúng ạ!"
Thái Vĩnh Đức xong thì thấy mất mặt, vỗ mạnh tay Thái Dương một cái:
“Con chơi thì hỏi mượn bạn chứ, còn nhảy cướp, ai dạy con thế!"
Thái Dương thốt lên một tiếng “oa", mếu máo:
“Bố dạy con mà bố!"
Mấy lớn mặt ở đó đồng loạt mặt Thái Vĩnh Đức, Thái Vĩnh Đức bấy giờ hận thể tẩn cho Thái Dương một trận, đành gượng gạo :
“Bố dạy con mấy thứ đó bao giờ, đừng bậy!"
“Bố bảo cái gì thì tự tranh thủ mà."
Thái Dương dụi mắt.
Thái Vĩnh Đức ngượng ngùng:
“Tranh thủ là bảo con tranh thủ một cách đàng hoàng!
Cướp thì cái thể thống gì, chẳng chỉ là cái đồ chơi thôi , con chơi thì bố mua cho con!
Có đáng để cướp !"
Nghe thấy câu , ông nội Ngô và bà nội Ngô đều chút đổi sắc mặt, hèn gì đứa trẻ nghịch ngợm , hóa phía là một ông bố cũng chẳng kém cạnh.
Tống Tân Văn vốn đang phụ việc trong bếp, thấy tiếng ồn ào bên ngoài mới chạy , đúng lúc thấy cảnh , lập tức cảm thấy mặt mũi mất sạch, bước mấy bước tới mặt Thái Dương, nghiêm giọng :
“Thái Dương, con xin mau, còn học thói cướp đồ của khác nữa!"
Bà nội Ngô cảm thấy rùm beng ở nhà khác thì , liền :
“Thôi thôi, đều là trẻ con nô đùa thôi mà."