Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 227
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:50:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Diệu Hiên :
“Bà nội bảo sai thì xin , tại thôi ạ?"
Giọng bé đầy vẻ thắc mắc.
Tống Dư cảm thấy Ngô Diệu Hiên đúng, cũng gật đầu tỏ vẻ đồng tình.
Bà nội Ngô gì nữa, ý định ban đầu của bà là chuyện quá căng thẳng, nhưng quên mất điều cho việc giáo d.ụ.c trẻ nhỏ, lúc bảo xin lúc bảo thôi, đứa trẻ sẽ chẳng quy tắc gì cả.
Thái Vĩnh Đức lời đứa trẻ , chỉ cảm thấy mặt càng nóng ran hơn, ép Thái Dương xin .
Thái Dương thấy bố đều về phía , mới lí nhí xin , hứa dám nữa, chuyện mới miễn cưỡng qua .
Thái Dương phạt úp mặt tường hối , còn Tống Dư và Ngô Diệu Hiên tiếp tục chơi máy biến hình.
Trong bếp, Tống Tân Văn cảm thấy còn mặt mũi nào ai, thăm , cả ngoài ở đây mà Thái Dương cô mất mặt đến thế.
Trước đây cô cứ nghĩ Thái Dương đang dần ngoan lên, giờ xem con đường phía còn dài lắm.
Đầu tiên chính là vấn đề của Thái Vĩnh Đức, nghĩ tới đây cô lườm Thái Vĩnh Đức một cái, thầm nghĩ đợi tối về tính sổ!
Không lâu Viên Viên cũng đến, cô bé đưa quà ngửi thấy mùi thơm là chạy tót bếp, thấy Tống Tân Nhiễm đang món thịt khâu nhục, lập tức vui sướng reo hò ầm ĩ, lâu cô bé ăn món dì Tống nấu!
Sau khi tuần tra một vòng trong bếp, cô bé ngoài chơi cùng Tống Dư, thấy Ngô Diệu Hiên thì Viên Viên tỏ vẻ kinh ngạc:
“Sao đến sớm hơn cả tớ thế !"
Ngô Diệu Hiên đắc ý hừ hừ:
“Tớ luôn là sớm nhất!"
Trước đây bé vẫn còn chút thành kiến với Viên Viên, cảm thấy Tống Dư với Viên Viên hơn, nhưng vụ Thái Dương, Viên Viên thấy thuận mắt hơn nhiều, ít nhất Viên Viên cũng cướp đồ của khác còn mách lẻo.
Khách khứa dần đến đông đủ, lũ trẻ chơi đùa thành một nhóm.
Thái Dương ở góc tường, thấy lưng trong phòng khách đám trẻ chơi đùa nhảy nhót vui vẻ, thèm thuồng cực kỳ, nhưng dám rời , cảm thấy thời gian nào khó khăn hơn thế .
Tống Tân Nhiễm hôm nay một bàn đầy thức ăn, cá hấp, gà trộn, vịt nấu b-ia, thịt bò cay... nhiều món chính, đương nhiên cũng thiếu các món rau xào thanh đạm, và cũng quên bưng món “mì cay" thương hiệu của lên.
Tiếng reo hò của lũ trẻ dứt, lớn thì điềm tĩnh hơn nhiều, nhiều nhưng tần suất gắp thức ăn thì cực kỳ cao.
Sau bữa ăn, bàn ghế dọn dẹp sạch sẽ, Tống Tân Nhiễm bưng bánh sinh nhật lên, bên còn cắm bốn cây nến.
Viên Viên lập tức phản ứng, vỗ đôi tay nhỏ bé hát bài chúc mừng sinh nhật, các bạn nhỏ khác cũng lập tức hát theo.
Tống Dư chớp chớp mắt, đây là đầu tiên bé trải qua những nghi thức như thế , ngay cả đây khi ở nhà dì, lúc Thái Dương đón sinh nhật cũng lúc hát bài sinh nhật và thắp nến, bé chút thắc mắc.
Tống Tân Nhiễm ghé tai bé thì thầm gì đó, Tống Dư kinh ngạc mở to mắt, chút dám tin.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của bé ánh nến phản chiếu hồng rực, đôi mắt long lanh, thấy các bạn hát xong bài chúc mừng sinh nhật.
“Tống Dư, ước chứ!"
Viên Viên giục giã.
Tống Dư khẽ nhắm mắt , bé nghĩ nên ước điều gì đây, đây cũng từng nghĩ đến việc .
Trong đầu nhỏ bé lúc hiện nhiều, nhiều chuyện, cuối cùng dừng ở một điểm, đó nghiêm túc ước nguyện, thổi tắt nến trong một .
“Bộp bộp bộp!"
Lập tức nhận một tràng pháo tay nồng nhiệt, như thể bé thành một việc gì đó vô cùng to lớn.
Tống Dư chút thẹn thùng cúi đầu xuống.
“Được , bắt đầu chia bánh thôi."
Tống Tân Nhiễm .
Cái bánh cô đặt đủ lớn, nên ai cũng chia một miếng.
Tống Dư nhận bánh đầu tiên, bé ăn ngay mà đợi đều cầm bánh tay mới cẩn thận c.ắ.n một miếng.
Lớp kem tan chảy trong miệng, hương vị thanh ngọt tràn ngập khoang miệng.
Tống Dư cảm thấy đây là ngày sinh nhật bé thích nhất, náo nhiệt nhất từ đến nay....
Sau khi tròn bốn tuổi, Tống Dư cảm thấy lớn khôn hơn nhiều, nhiều việc hơn, nhận nhiều chữ hơn.
Tống Tân Nhiễm vốn dĩ hàng đêm đều truyện cho Tống Dư , giờ đổi thành Tống Dư cho cô .
Trẻ con đều thích giáo viên, việc truyện cho như thế mang cảm giác giống thầy giáo, Tống Dư nào cũng nghiêm túc, chỉ là lúc những chữ thì bé khẽ lướt qua, dùng vòng tròn khoanh , để mai hỏi .
Sở dĩ thể hỏi ngay lúc đó là vì bé truyện quá , sắp ngủ quên mất .
Trong lòng Tống Dư tràn đầy cảm giác thành tựu, cảm thấy biến thành một đứa trẻ lớn .
Thời gian thấm thoát trôi qua đến tháng mười, kể từ khi Tống Tân Nhiễm đến trấn gần một năm, khi thuê nhà ký hợp đồng một năm, Tống Tân Nhiễm chuẩn tìm Vạn Mai để gia hạn hợp đồng.
Vạn Mai chủ động tìm đến cô :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-227.html.]
“Tân Nhiễm, công việc của chị đổi, chị chuẩn bán ngôi nhà ."
Vì sự cố hiểu lầm bố đột ngột đến năm ngoái, Vạn Mai luôn cảm thấy với Tống Tân Nhiễm, lúc cô thêm:
“Em cũng đừng vội dọn , việc mua bán phá vỡ hợp đồng thuê nhà, chị chỉ thông báo cho em thôi.
Việc bán nhà tìm mua thích hợp dễ, khi bán em cứ ở trong nhà, chỉ điều nếu đến xem nhà thì em phối hợp một chút là ."
Thời buổi các tổ chức môi giới nhà đất chuyên nghiệp, chủ yếu truyền tai qua quen, việc bán nhà ít nhất cũng đợi một hai tháng.
Vạn Mai dự định mua một căn nhà mới ở nơi việc mới, nơi đó phát triển hơn, chắc cũng ít khi đây, ở huyện Lĩnh Đức một căn nhà trong khu chung cư là đủ , nên căn nhà cô bán .
Tống Tân Nhiễm lúc còn sự hoảng loạn như khi ăn Tết năm ngoái nữa, chỉ bình thản hỏi:
“Chị Vạn Mai, căn nhà chị định bán bao nhiêu tiền?
Nếu giá cả phù hợp thì em mua ."
Tống Tân Nhiễm từ lâu ý định mua nhà, đây là do đủ tiền, kiếm tiền cô cũng luôn để ý đến thông tin giao dịch bất động sản trấn.
hiện tại bán nhà vẫn quá ít, thị trường bất động sản ở thị trấn nhỏ chung sôi động, hơn nữa Tống Tân Nhiễm còn khá kén chọn, cô mua nhà là để ở, vì những yêu cầu khắt khe về tuổi thọ công trình, vị trí địa lý, diện tích căn nhà, như để gặp căn nhà phù hợp càng dễ dàng.
Tống Tân Nhiễm hài lòng với nơi cô đang ở hiện tại, căn nhà hai phòng ngủ, đối với một gia đình bình thường lẽ sẽ chê nhỏ, vì gia đình đông ở thì ít nhất cũng ba phòng.
Hiện nay diện tích xây dựng nhà ở phổ biến khá lớn, như những căn nhà hai phòng ngủ một phòng khách ở kiếp của Tống Tân Nhiễm đa là sáu bảy mươi mét vuông, nhưng nơi cô đang ở hiện tại hơn tám mươi mét vuông, còn diện tích chung, phòng bếp còn rộng hơn cả phòng khách nhỏ của một căn nhà kiếp .
Tống Tân Nhiễm khi thuê căn nhà cũng trang trí và dọn dẹp đơn giản, cô yêu cầu quá cao về môi trường sống, cần quá thanh lịch đẽ, thuận tiện là , những đồ nội thất và đồ điện gia dụng mua cũng là vì để cuộc sống tiện nghi hơn.
Vì thế nên càng ở càng thấy thoải mái, nhưng nếu chuyển nhà thì cũng phiền phức, tuy nhiên cũng tiện đột ngột hỏi Vạn Mai nhà chị bán , nếu đối phương bán thì chắc chắn sẽ với cô đầu tiên.
Tống Tân Nhiễm cũng ngờ chuyện thực sự đợi tới, lúc liền nảy ý định mua .
Vạn Mai xong cũng ngạc nhiên, nhưng đó :
“Tân Nhiễm em mua đương nhiên là nhất , chị cũng đỡ tốn công tìm mối bán.
Chị thẳng giá bán cho em luôn nhé, thấp nhất là hai vạn hai ngàn tệ."
Tống Tân Nhiễm sớm tìm hiểu qua thị trường bất động sản ở huyện Lĩnh Đức, những căn nhà diện tích như thế con phố giá cũng tầm hai vạn tệ, còn một yếu tố ảnh hưởng khác là việc trang trí của căn nhà, tầng lầu của căn nhà.
Căn nhà của Vạn Mai trang trí cũng coi như đạt chuẩn, ở tầng một, tầng lầu trong mắt thời bấy giờ là .
Tống Tân Nhiễm quen Vạn Mai cũng một năm , ngay từ đầu khi Vạn Mai cho cô thuê nhà, cô Vạn Mai là một thà thiếu chứ lấy đồ kém chất lượng, cô suy nghĩ một chút gật đầu:
“Được ạ, chị Vạn Mai."
Vạn Mai một câu vô cùng dứt khoát của cô cho sững sờ mất vài giây tại chỗ, phản ứng đầu tiên là báo giá rẻ quá ?
Dù mua bán nhà cũng là chuyện lớn, chỉ cần mặc cả một chút là thể bớt vài trăm đến một nghìn tệ, mặc dù Vạn Mai công việc đàng hoàng, thu nhập cũng khá, nhưng cái ý nghĩ nghi ngờ hớ vẫn khiến cô chút lưỡng lự.
Tuy nhiên Vạn Mai bán nhà chắc chắn cũng tìm hiểu qua giá cả, giá sàn cô báo chắc chắn là giá sàn thật, cô cũng khá cảm tình với Tống Tân Nhiễm, Tống Tân Nhiễm là một phụ nữ trẻ mang theo con nhỏ mưu sinh vất vả, đến mức hãm hại cô trong chuyện .
Chỉ là cũng quá dứt khoát ...
Vạn Mai luôn cảm thấy trong lòng chút thoải mái.
Tống Tân Nhiễm với tư cách là một kinh doanh đương nhiên thấu hiểu suy nghĩ của Vạn Mai, cô ngập ngừng :
“ mà chị Vạn Mai..."
Vạn Mai:
“Sao thế em?"
“Phí thủ tục sang tên nhà thể thương lượng một chút ạ?"
Đôi lông mày của Tống Tân Nhiễm khẽ nhíu , lộ vẻ đắn đo, “Chị Vạn Mai, em thật với chị, giá căn nhà vẫn vượt quá ngân sách của em, nhưng em chị là xởi lởi, giá chị báo thách, em cũng cứ bám lấy giá cả để mặc cả, chúng cũng quen lâu , chỉ là các loại phí thủ tục sang tên mua nhà cộng cũng mất hai ba nghìn tệ, cái thực sự cao quá."
Tống Tân Nhiễm chân thành, trực tiếp bày tỏ quan điểm và nhu cầu của .
Cô hiểu tính cách của Vạn Mai, nếu ngay từ đầu cô cò kè mặc cả quá nhiều, thể sẽ khiến Vạn Mai cảm thấy món đồ của bán hớ, nhưng Vạn Mai cũng thể sẽ bán cho cô nữa.
Ngay từ những lời Vạn Mai ban đầu Tống Tân Nhiễm , Vạn Mai vội bán, nếu cũng sẽ là tìm mua dễ, bảo cô cứ yên tâm mà ở.
Vì khi Vạn Mai báo giá Tống Tân Nhiễm đồng ý ngay, đó sắc mặt Vạn Mai mà đưa một yêu cầu khác.
Vạn Mai nghĩ ngợi:
“Thực thủ tục sang tên thì cũng nộp thuế, nhưng nếu em cho nó danh chính ngôn thuận thì bên chị chắc chắn sẽ đồng ý."
Tống Tân Nhiễm đưa yêu cầu , Vạn Mai khỏi nảy sinh chút ý kiến, thời buổi tiền thuế sang tên gì chuyện mỗi một nửa, nhưng đồng thời trong lòng cô thấy thoải mái hơn một chút, dường như điều mới chứng minh cô bán hớ.
Ngay đó Vạn Mai đổi giọng:
“ những khoản thuế từ đến nay đều là mua trả."
Tống Tân Nhiễm thở dài một tiếng:
“Chị Vạn Mai, em chị là việc nhanh gọn, nên ngay từ đầu em mặc cả, chỉ là khoản thuế ... haiz."
Vạn Mai cảm thấy chút áy náy trong lòng, cô vốn dĩ chút với Tống Tân Nhiễm vì chuyện đổi ý định hồi Tết, nhưng bất kỳ sự hối nào khi đặt lên những chuyện liên quan đến tiền bạc đều còn tác dụng mấy nữa.