Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 233
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:51:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Dư “ồ" một tiếng:
“Con học từ đấy ạ!"
Tống Tân Nhiễm:
“ dạy con ."
Tống Dư nghiêng đầu suy nghĩ một chút:
“Mẹ là con học theo ạ."
Tống Tân Nhiễm hiểu ý của thằng bé, nó cần lớn chủ động dạy, mà tự bắt chước.
Cô vẫn còn chút sợ hãi, giơ tay xoa đầu nhóc con, mái tóc mềm mại sờ thích, cô chỉ thầm nghĩ, khả năng học hỏi mạnh quá mất.
Tuy nhiên Tống Dư vẫn hiểu:
“Mẹ ơi, tại với cô và chú những lời giống hệt thế ạ?"
Tống Tân Nhiễm mỉm :
“Vì nguồn nhà trong tay mỗi môi giới đều khác , chỉ khi bày tỏ lòng tin với họ, họ mới dốc lòng tìm cho chúng những căn nhà phù hợp hơn."
Trong mắt Tống Dư lóe lên tia sáng kỳ lạ, thằng bé chậm rãi “ồ" một tiếng.
Nói xong, Tống Tân Nhiễm thấy lo lắng, liếc Tống Dư, thầm nghĩ đứa trẻ ngoan chắc sẽ dạy hư chứ, việc của cô chắc cũng tính là chuyện nhỉ...
Ở chỗ môi giới, Tống Tân Nhiễm tìm căn nhà nào ưng ý, đến sạp báo mua tờ báo mới nhất về xem, gọi điện hỏi thông tin những căn nhà đăng đó.
Mặc dù cuối cùng vẫn tìm căn nào phù hợp, nhưng Tống Tân Nhiễm trong lòng cũng quá sốt ruột, vì cô để s-ố đ-iện th-oại của , chỉ đợi điện thoại gọi đến, vài ngày nữa thành phố xem tiếp.
Trở về thị trấn, Tống Tân Nhiễm tâm ý dồn sức sự nghiệp.
Tuy hiện tại trong tay cô hơn tám trăm nghìn tệ, nhưng giá nhà ở khu vực thành phố đắt hơn ở thị trấn nhiều.
Tuy nhiên Tống Tân Nhiễm đầu tư nhà đất ở thành phố giá trị, nhà gần trường học xưa nay đều đắt khách, chỉ vài năm nữa thôi, giá những căn nhà ít nhất sẽ tăng gấp đôi.
Ngoài việc mua nhà, Tống Tân Nhiễm còn chuẩn mua thêm một mặt bằng kinh doanh.
Cô từng mở cửa hàng, từng bày sạp hàng, so sánh giữa hai loại, mở cửa hàng thực sự nhàn hơn nhiều, kiếm nhiều tiền hơn.
Hơn nữa mua mặt bằng cũng giá trị, chỉ cần vị trí thì lo cho thuê , đó chính là dòng tiền định.
hiện tại tiền trong tay Tống Tân Nhiễm thật sự đủ để cô tùy ý tiêu xài.
Tám trăm nghìn tệ ở thị trấn nông thôn lúc bấy giờ trông vẻ nhiều, nhiều gia đình nông thôn cả đời cũng chẳng tích góp ngần tiền, nhưng nếu mua những thứ lớn, thì tiêu vèo cái là hết, nên vẫn tiết kiệm chút.
Tống Tân Nhiễm thầm nghĩ, kiếm tiền thật là chuyện cấp bách, cô còn dự định năm 2008 sẽ đến nơi lớn hơn để mua nhà.
Năm 2008, giá nhà sẽ một đợt giảm ngắn hạn do khủng hoảng tài chính cầu, nhưng đến tháng 5 năm , giá nhà trong nước tăng vọt, đó cứ thế tăng cao, khiến nhà mà thở dài ngao ngán.
Kiếp Tống Tân Nhiễm xem nhiều video mạng rằng nếu về quá khứ thì sẽ gì, trong đó phần lớn video đều lời khuyên :
năm 2008 mua nhà, đợi giá tăng phi mã để đạt tự do tài chính.
Ngoài còn kiểu mua cổ phiếu , mua tiền ảo nọ, mua cúp nọ.
hồi đó Tống Tân Nhiễm xem mấy cái chỉ để cho vui, kiến thức chỉ thoáng qua trong đầu, chẳng nhớ gì, vả cô cũng thích chơi chứng khoán c-á đ-ộ bóng đ-á, đối với mấy thứ cô mù tịt, hơn nữa ngay cả xổ còn cơ chế chống xuyên cơ mà.
việc giá nhà tăng thì Tống Tân Nhiễm đích trải nghiệm.
Năm 2008, Tống Tân Nhiễm nghiệp tiểu học, bố tiền trong tay, do dự nên mua một căn ở tỉnh lỵ .
Khi đó tiền thì đủ, nhưng cuối cùng nghĩ, đang ở huyện, tỉnh lỵ mua nhà gì, chẳng bằng mang tiền về quê xây căn nhà cho t.ử tế.
Sau đó mười mấy năm trôi qua, giá nhà ở tỉnh lỵ tăng gấp mấy chục , nhà ở quê thì cho thuê cũng ai thuê.
Mỗi khi bố nhắc chuyện đều vô cùng tiếc nuối, giá như hồi đó mua nhà, thì giờ nhà họ cũng mấy triệu tài sản, thể nghỉ hưu sớm, đạt tự do tài chính .
Tống Tân Nhiễm xuất từ gia đình bình thường ở huyện, vài triệu đối với họ đủ sống cả đời .
Tuy nhiên Tống Tân Nhiễm nhờ sự nỗ lực của bản vẫn để bố sống ở tỉnh lỵ.
Lúc cô , tiền bảo hiểm bồi thường ít, cộng thêm tiền tiết kiệm của cô, cũng đủ để bố an hưởng tuổi già.
Nhớ chuyện cũ, lòng cô vẫn chút u uất, nhưng con luôn về phía , cô thể cuộc đời thứ hai ở thế giới là điều vô cùng may mắn .
Giờ đây Tống Tân Nhiễm quyết định để để sự hối tiếc nữa, năm 2008 thành phố lớn mua nhà!
Mặc dù đây là thế giới trong sách, nhưng khi tác giả truyện cũng tham khảo thời kỳ và cơ chế tăng giá nhà thực tế, thời cơ sẽ chênh lệch quá xa.
Hiện tại còn ba năm nữa, thứ đều vẫn kịp.
Vừa về đến nhà bao lâu, Cát Hà gõ cửa.
Ba năm nay cô bé đổi nhiều, hết là về tính cách, cô thiếu nữ vốn hướng nội giờ cởi mở hơn nhiều, nụ gương mặt rạng rỡ:
“Chị Tân Nhiễm, đây là món Bát Bát Kê em , chị nếm thử xem."
Tống Tân Nhiễm thoáng qua, màu sắc đỏ tươi bắt mắt, nước dùng trong veo, rau xanh mướt, cô bảo:
“Nhìn là ngon ."
Mời Cát Hà xuống, cô nếm thử một miếng, lập tức giơ ngón cái khen ngợi:
“Tiểu Hà, tay nghề của em càng ngày càng lên tay, giờ dù giao quán ăn vặt cho em, chị cũng yên tâm."
Nụ mặt Cát Hà càng rạng rỡ hơn, nhưng cô bé hổ cúi đầu:
“Chị Tân Nhiễm chị đừng , chị ở đây em mới thấy vững tâm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-233.html.]
Tống Dư thấy ăn, bản thằng bé cũng thèm, tự trèo lên ghế, ngoan ngoãn đó, đôi mắt to tròn chớp chằm chằm, mặc dù lời nào phiền lớn chuyện, nhưng mục đích lộ rõ mồn một.
Khóe môi Tống Tân Nhiễm cong lên, lấy cho con một đôi đũa, Tống Dư liền vui vẻ tự ăn, một lát khoai tây, một lát rau diếp, một miếng mề gà, một miếng thịt tươi, ăn đến mức híp cả mắt .
Bát Bát Kê chị Tiểu Hà ngon quá !
Tống Tân Nhiễm chậm rãi :
“Tiểu Hà, chuyện chị luôn để trong lòng, tìm cơ hội với em, giờ cũng gần đến lúc , Tống Dư sắp tiểu học, chị định cho con thành phố học, đến lúc đó chị sẽ cùng con."
Cát Hà thì trợn tròn mắt:
“Chị Tân Nhiễm, thế việc kinh doanh ở thị trấn thì ạ?"
“Đừng vội, em chị từ từ ."
Tống Tân Nhiễm sớm nghĩ đến những chuyện , nên cô dạy Cát Hà cách đồ kho, cách Bát Bát Kê, cách Oden (关东煮), đây đều là những món ăn chỉ cần nấu nước dùng ngon, chọn nguyên liệu kỹ một chút là dễ ngon.
Quán ăn vặt và quán lẩu cay vẫn mở cửa như thường, công việc của Cát Hà sẽ nhiều hơn một chút, chỉ cần trông coi quán lẩu cay, mà còn định kỳ nước dùng cho món Oden hoặc Bát Bát Kê.
Việc luộc nguyên liệu Trần Tĩnh Phương thành khá , bà là nghiêm túc, tuy thiên phú về nấu nướng, nhưng chỉ cần tuân thủ thời gian nấu chín từng loại món ăn và kiểm soát lửa là thể nấu đủ chín tới.
“Tiểu Hà, việc ở đây nhờ em vất vả hơn một chút, nên chị quyết định đổi cách trả lương cho em, lương tháng vẫn giữ nguyên, ngoài còn chia thêm lợi nhuận, mỗi quán em chiếm 15%."
Cát Hà từng học nên đương nhiên chia lợi nhuận nghĩa là gì, nhưng cô bé lập tức lắc đầu:
“Không cần chị Tân Nhiễm, em cứ nhận lương như là , lương hiện tại cao lắm ."
Lương của Cát Hà cao nhất trong , lúc mới nhận, Cát Hà còn thấy thấp thỏm yên, nghĩ thầm lương còn cao hơn cả chị Tân Văn, mà chị Tân Văn và chị Tân Nhiễm là chị em ruột.
Cô bé sợ chị Tân Văn ý kiến, ảnh hưởng đến chị Tân Nhiễm.
Cát Hà trân trọng công việc , chỉ học thứ thích mà còn lương.
Tháng lương đầu tiên cô bé mang về nhà, cô vui đến đỏ cả mắt, dặn cô nhất định nhớ đến ơn của chị Tân Nhiễm, nhất định báo đáp chị Tân Nhiễm thật .
Chẳng cần bố nhắc, Cát Hà cũng hiểu, từ nhỏ cô bé giáo d.ụ.c rằng “ơn một giọt nước trả bằng cả dòng sông", huống chi ân tình chỉ là một giọt nước, mà là cả một con suối lớn.
Cát Hà báo đáp thế nào, chỉ đành nỗ lực việc.
Lương cao cô bé cũng thấy lo lắng, nhưng chị Tân Văn bao giờ ý kiến, còn động viên bảo đó là điều em xứng đáng nhận , chị Từ Sa cũng .
Dần dần, Cát Hà mới chấp nhận, nhưng cô bé hề kiểu suy nghĩ khi nhận lương cao là ghê gớm lắm, mà chỉ cố gắng nhiều hơn, hơn để xứng đáng với mức lương .
Giờ chị Tân Nhiễm đề cập đến chia lợi nhuận, Cát Hà thực sự dám nhận nữa.
“Chị Tân Nhiễm, chị thành phố thì cứ , ở đây em sẽ cố gắng thật , chị cần lo lắng, thứ cứ theo như là ."
Tống Tân Nhiễm mỉm :
“Cô bé ngốc, đây là thứ em xứng đáng nhận .
Sau em hai việc thì sẽ vất vả hơn, hơn nữa chị ở đây, họ chuyện gì cũng sẽ hỏi em, chị còn sợ em bỏ ngang nên mới dùng cách chia lợi nhuận để giữ chân em đây.
Em đừng lo, chia lợi nhuận chỉ em , chị chị và Tĩnh Phương cũng , nhưng em là quan trọng nhất, nên phần của em là nhiều nhất."
Cát Hà còn gì đó, Tống Tân Nhiễm đành giải thích rõ đạo lý cho cô bé hiểu, và bày tỏ là quyết định xong xuôi , với cô bé, lát nữa mới với những khác.
Cát Hà cuối cùng cũng gật đầu, nhưng vẫn còn chút do dự:
“Em chị Tân Nhiễm, nhưng món Bát Bát Kê em lẽ ngon bằng chị ..."
Tống Tân Nhiễm , hỏi Tống Dư đang mải mê thưởng thức món ngon bên cạnh:
“Tiểu Dư, Bát Bát Kê chị Tiểu Hà ngon ?"
Tống Dư ngẩng đầu lên, miệng dính đầy dầu, mắt sáng rực:
“Ngon ạ, ngon lắm ạ!"
“So với thì ?"
Tống Dư :
“Đều ngon ạ!"
Tống Tân Nhiễm Cát Hà :
“Giờ em yên tâm chứ."
Phải rằng, nhờ câu của Tống Dư, tâm trạng Cát Hà lúc nhẹ nhõm hơn đôi chút, cô bé nghiêm túc :
“Em sẽ cố gắng thật ạ."
Tống Tân Nhiễm biểu cảm của cô bé, bảo:
“Đừng căng thẳng, chị thành phố chứ về nữa , rảnh rỗi chị sẽ về thăm ."
Cát Hà đáp “", hỏi:
“Vậy khi nào chị Tân Nhiễm mới với họ ạ?"
Tống Tân Nhiễm bảo:
“Đợi chút , chị cũng ngay, em cứ giữ bí mật giúp chị nhé."
Việc sắp rời lên kế hoạch , Tống Tân Nhiễm quyết định từ từ cho những khác , còn cô vẫn việc như thường lệ.
Thịt kho bán ngày họp chợ vẫn là mấy món cũ, nhưng đó Tống Tân Nhiễm thêm hương vị mới, vị cay và vị thơm, ngoài còn chuẩn thêm một chậu rau kho giá rẻ để thu hút khách.
Món ăn ngon đến mấy ăn vài năm cũng sẽ ngán, nhưng cách mười ngày nửa tháng ăn thấy nhớ, món đồ kho của Tống Tân Nhiễm gần như trở thành món ăn thường ngày bàn ăn của mỗi trong thị trấn.