Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-04-20 11:53:54
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Tống Dư ngoan."

 

Tống Dư lời cô, thẳng hơn, cho dù trong lòng sợ cũng thể ngoài.

 

Dượng với bé, ai thích đứa trẻ nháo ở bên ngoài cả.

 

Bà chủ tiệm cắt tóc nghiên cứu mái tóc của Tống Dư, cầm lấy một cái kéo liền cắt xuống.

 

Tống Dư thấy tiếng “cạch cạch", hai bàn tay nhỏ bé ch-ết dí tay vịn ghế, trong lòng ngừng cầu nguyện, đừng cắt mất tai , đừng cắt mất tai .

 

Cuối cùng, bà chủ đại khái sửa sang xong, đặt cái kéo đầu tiên sang bên cạnh.

 

Bàn tay nhỏ nỗ lực của Tống Dư cũng nới lỏng một chút, trong gương, tai vẫn còn, bé chuẩn trèo xuống ghế, liền dì cắt tóc ấn vai, giọng mang theo ý :

 

“Đứa nhỏ đừng động, còn cắt xong ."

 

Lại cầm lấy cái kéo thứ hai.

 

Tống Dư nhíu đôi mày nhỏ, mím c.h.ặ.t môi, lùi về , ưỡn thẳng lưng.

 

Đổi mấy cái kéo, qua hồi lâu , dì cắt tóc cầm lấy tông đơ——

 

U u u u!

 

Vừa thấy âm thanh , cả Tống Dư run lên một cái.

 

Đến , thật sự đến !

 

Cậu bé nghĩ, tông đơ mà Thái Dương cũng sợ đến !

 

Cậu bé nhắm nghiền đôi mắt, dám nữa.

 

Bà chủ dùng tông đơ tỉ mỉ tỉa đường nét, lúc kiểu dáng tổng thể lộ , bà chủ nghề cũng nhiều năm , liếc mắt một cái nhận kiểu tóc quả nhiên .

 

“Cô gái, nghĩ kiểu tóc , cắt hiệu quả chắc chắn ."

 

Tống Tân Nhiễm nghĩ, kiếp cô từng thấy, nhiều bé trai đều cắt kiểu tóc , còn một cái tên chuyên môn gọi là tóc mái lả lơi (kiểu tóc “vi phân toái cái" - kiểu tóc layer nam thịnh hành).

 

Tuy nhiên lúc bà chủ cắt ngắn phần tóc mái phía của Tống Dư, Tống Tân Nhiễm cũng thể hiểu, dù thời đại đa cắt tóc vì kiểu dáng, mà là vì để che khuất tầm .

 

tóc trẻ con mọc nhanh, cắt thế chắc đợi hai tháng nữa đến cắt nữa ."

 

Bà chủ nhắc nhở.

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Không , dài đến chỗ bà cắt."

 

Bà chủ vui vẻ đáp ứng, động tác tay càng nhanh hơn.

 

Cắt tóc mất nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng tất cả dụng cụ đều dừng , bên tai Tống Dư cuối cùng cũng khôi phục yên tĩnh, bé còn treo một trái tim dám thả lỏng, cho đến khi thấy một câu:

 

“Cắt xong ."

 

Tống Dư mới run rẩy mở mắt .

 

“Thật đáng yêu."

 

Sau đó liền thấy lời khen ngợi của .

 

Cậu bé mở mắt, cũng thấy đứa nhỏ trong gương, mái tóc dường như đổi lớn, bà chủ cũng đang khen, Tống Dư ngượng ngùng, dám thẳng trong gương.

 

Tống Tân Nhiễm xoa xoa đầu Tống Dư, tóc thằng bé đen mềm, sờ thoải mái, lúc đổi một kiểu tóc, lông mày lộ hết , đen đen nhỏ nhỏ, thanh tú.

 

Mặc dù mới ba tuổi, nhưng thể ngũ quan thanh tú, chính là g-ầy, nhưng ảnh hưởng đến sự đáng yêu.

 

Tống Tân Nhiễm nghĩ, kiểu tóc quả nhiên sai.

 

“Cô gái, thương lượng với cô một chuyện ?"

 

Bà chủ đầu hỏi, “ thể chụp một bức ảnh cho đứa nhỏ nhà cô, rửa đặt ở trong tiệm của , cắt tóc tiền thu nữa."

 

“Cô xem trong tiệm của chúng mấy bức ảnh , đều là cắt mới chụp đấy."

 

Lúc tóc cắt xong bà chủ giá trị trong đó, kiểu tóc , đứa nhỏ cũng đáng yêu, ảnh dán lên, chắc chắn thể thu hút ít việc ăn.

 

Tống Tân Nhiễm lắc đầu:

 

“Ảnh thì thôi, tiền vẫn đưa như thường, bà cắt kiểu tóc cho khách khác cần hỏi , cũng là khác cắt."

 

thích để ảnh của đứa nhỏ ở trong tiệm, khó tránh khỏi bình phẩm.

 

Bà chủ liền vui vẻ đồng ý, cuối cùng còn ưu đãi chỉ thu bọn họ hai đồng.

 

Ra khỏi tiệm cắt tóc, Tống Dư cứ sờ sờ tóc :

 

“Mẹ."

 

“Sao thế?"

 

Cậu bé mím một nụ nhỏ:

 

“Con cũng đại mạo hiểm ."

 

Tống Tân Nhiễm nhất thời phản ứng kịp, lát mới hiểu, nghĩ thầm trí tưởng tượng của trẻ con đúng là phong phú, :

 

“Phải, Tống Dư thật dũng cảm."

 

Tống Dư nắm tay cô, vui vẻ nhảy lên.

 

Nghĩ thầm, lát nữa gặp em Thái Dương, với Thái Dương, bé cũng đến tiệm cắt tóc cắt tóc , thấy nhiều cái kéo còn tông đơ, sợ chút nào!

 

Cậu bé cũng trải qua đại mạo hiểm, là đại dũng sĩ vô cùng lợi hại!

 

Sau khi cắt tóc, Tống Tân Nhiễm dẫn Tống Dư mua đồ ngủ.

 

Ở thị trấn hẻo lánh , khái niệm đồ ngủ còn phổ biến, quần áo mặc ngủ buổi tối hoặc là quần áo cũ, hoặc là quần áo mặc ban ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-24.html.]

 

Tống Tân Nhiễm xem mấy tiệm quần áo, cuối cùng tách mua một chiếc áo dài tay màu vàng nhạt chất liệu cotton tinh khiết, và một chiếc quần lửng cotton cùng tông màu, cô cố gắng chọn loại quần áo in hoa văn, mặc khi ngủ khá thoải mái.

 

Tiện thể cũng mua cho một bộ đồ ngủ cotton tinh khiết, Tống Dư cứ nằng nặc đòi giúp cô xách, lúc cầm tay, cả đứa nhỏ vô cùng vui vẻ.

 

Ban đầu Tống Tân Nhiễm còn đặt sữa tươi mỗi ngày cho Tống Dư tẩm bổ, đứa nhỏ bây giờ quá g-ầy, uống nhiều sữa cũng thể cao hơn, kết quả dạo quanh thị trấn một vòng chẳng nhà nào bán sữa hộp, đừng là sữa tươi.

 

Bây giờ trong cửa hàng bán cơ bản đều là sữa bột đóng túi, ngay cả loại đóng lon cũng nhiều.

 

Mặc dù đây là thế giới trong sách, nhưng giống với thế giới song song nơi cô sống kiếp hơn, nhiều sự kiện lớn đều giống , ví dụ như sự kiện sữa bột độc chấn động cả nước sáu năm .

 

Tống Tân Nhiễm nghĩ, trấn vẫn quá hẻo lánh, ngay cả việc mua đồ sinh hoạt hàng ngày cũng thuận tiện lắm, cơ hội vẫn đến nơi lớn hơn.

 

Sau khi mua sắm đơn giản một lượt, Tống Tân Nhiễm mua nguyên liệu cần thiết cho việc mở sạp hôm nay.

 

So với hôm qua, tiền tiêu hôm nay ít hơn nhiều, chậu gốm cần mua, gia vị trong nhà cũng còn, chỉ cần mua một ít nguyên liệu và thứ để nước dùng là .

 

Hôm nay Tống Tân Nhiễm quyết định mua cả con gà nữa, một là giá quá đắt, hai là nước dùng gà Bát Bát chỉ cần nước hầm gà, con gà hôm qua họ hôm nay cũng ăn hết.

 

Nếu thể mua khung xương gà thì , nhưng lúc bán gà ít, bán khung xương gà thấy ai cả.

 

Một là lúc tiểu thương cơ bản bán gà nguyên con hoặc một nửa, ít tiểu thương sẽ tháo rời, trừ khi khách hàng yêu cầu, và thêm tiền.

 

Hai là cho dù khác cũng sẽ bán, giá quá rẻ, một bộ khung xương gà đại khái cũng chỉ một hai đồng.

 

Tống Tân Nhiễm nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn mua nửa con gà ở chợ rau, tốn hai mươi đồng.

 

Lúc mua thịt, Tống Tân Nhiễm vẫn tìm Hoàng Vân, bọn họ chuyện , Tống Tân Nhiễm gà Bát Bát cần thịt heo đều lấy từ chỗ Hoàng Vân, giá cả Hoàng Vân đương nhiên cho giá ưu đãi.

 

Hai tán gẫu một lúc, cuối cùng Tống Tân Nhiễm xách một túi, ít nhất bốn năm cân thịt rời , thịt chỉ bao gồm cần cho gà Bát Bát hôm nay, còn ăn trong gia đình.

 

Tiểu thương bên cạnh Hoàng Vân thấy cảnh , giọng điệu chua:

 

“Hoàng Vân cô vận may thật đấy, tới một khách lớn, giọng điệu ngày nào cũng đặt, cô nhiều khách như , bận xuể đấy."

 

Hoàng Vân vui vẻ:

 

“Khách lớn cũng từ khách lẻ mà , coi thường khách lẻ khách lớn chứ, cô xem."

 

Tiểu thương gì nữa, họ bán thịt cùng , thường xuyên tán gẫu than phiền vài mua thịt ít quá, chuyện khó tính, chỉ mua đúng miếng thịt nào đó.

 

Hoàng Vân vui vẻ tiếp tục dọn sạp, thầm nghĩ cô quả nhiên lầm , đầu gặp Tống Tân Nhiễm cô gái chuyện liền thấy trong lòng dễ chịu vui vẻ.

 

Đây , mới qua bao lâu, chuyển đến trấn , sạp hàng ăn hồng hỏa, mắt thấy ngày tháng ngày càng khấm khá lên.

 

Tống Tân Nhiễm mua thịt xong mua rau, lượng chuẩn ít hơn hôm qua một chút, hôm nay cần mời khách nữa.

 

Sau khi về nhà tính toán giá cả tỉ mỉ, cắt tóc mua quần áo tốn 52, mua nguyên liệu gà Bát Bát tốn sáu mươi lăm.

 

Mà hôm qua chỉ riêng một con gà tốn năm mươi!

 

Lợi nhuận hôm nay chắc chắn sẽ khả quan, Tống Tân Nhiễm nghĩ đến liền vui.

 

Chớp mắt đến giờ mở sạp buổi chiều, kinh nghiệm hôm qua, hôm nay lúc mở sạp Tống Tân Văn ung dung hơn nhiều.

 

“Biết mua thêm cái chậu gốm , như cũng thể bán nhiều hơn."

 

Tống Tân Văn ba cái chậu gốm đầy ắp cảm thán.

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Chị, sức chúng hạn, thể gà Bát Bát ba chậu gốm là nhiều lắm .

 

Tham thì thâm, ăn quan trọng nhất là chất lượng."

 

Tống Tân Văn nghĩ cũng đúng, chút ngượng ngùng, cô cảnh bán hết sạch sớm hôm qua, luôn suy nghĩ kiếm nhiều tiền một chút, nhưng Tân Nhiễm lý.

 

Chính cô mua đồ cũng , lúc mới khai trương đồ của chủ quán chắc chắn rẻ, tự nhiên nào cũng mua, nhưng mua mãi chất lượng liền kém , cô luôn mắng vài câu, đến nữa.

 

“Vậy nhiều, để kiếm nhiều hơn đây."

 

Tống Tân Văn buột miệng .

 

Tống Tân Nhiễm cũng buột miệng đáp:

 

“Thêm loại khác bán cùng, dù giảm chất lượng và tăng giá là tuyệt đối ."

 

Trong lúc chuyện, sạp dựng xong, Tống Tân Nhiễm đồng hồ, bây giờ năm giờ mười phút, còn mười phút nữa học sinh trường cấp ba 3 tan học.

 

Cô nghĩ thầm, hôm nay chắc sẽ giống hôm qua, lúc đầu một cũng nhỉ.

 

Lúc Tống Tân Văn huých tay cô, hạ thấp giọng :

 

“Bà chủ sạp đồ chiên bên cạnh đang chúng ."

 

Tống Tân Văn sống ở nông thôn quanh năm, lập tức ý đồ bên trong.

 

“Hay là chị lấy ít đồ mang sang cho họ nếm thử, chuyện kéo gần mối quan hệ."

 

Tống Tân Văn .

 

Người là sạp cũ mở lâu , họ mới đến, đối chọi luôn là chịu thiệt.

 

Tống Tân Văn vẫn giữ suy nghĩ đó, giơ tay đ-ánh , chuyện thì mối quan hệ đến mức căng thẳng thế.

 

Tống Tân Nhiễm ngăn cản:

 

“Không cần chị, chúng là quan hệ cạnh tranh, chút đồ chút lời thể xoa dịu , hơn nữa xoa dịu để gì, chúng chỉ cần bán đồ của ."

 

Tống Tân Văn còn do dự, dù giáo d.ụ.c cô nhận đều là đối nhân xử thế , thêm một bạn là thêm một con đường.

 

Tống Tân Nhiễm trực tiếp :

 

“Chị, chúng mở sạp ở bên cạnh cũng tranh giành việc ăn của họ, chị bao giờ đối nhân xử thế với cướp tiền của ?"

 

“Sao gọi là cướp tiền, ai cũng thể mở sạp, mua của chúng chắc chắn là vì mùi vị của chúng ngon!"

 

Tống Tân Văn lập tức phản bác.

 

 

Loading...