Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 240
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:54:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Viên Viên trợn tròn mắt, hỏng , Tống Dư cô bé chạm đến phát !
Trong lòng Viên Viên, Tống Dư là một vô cùng kiên cường, cô bé hiếm khi thấy .
Ngay cả khi cả lớp tiêm chủng, nhiều bạn nhỏ bù lu bù loa, Viên Viên cũng nhịn mà rơi vài giọt “hạt đậu vàng", nhưng mắt Tống Dư ngay cả một chút đỏ cũng , còn chẳng đau tí nào.
Cô bé vội vàng gần:
“Xin , Tống Dư xin mà, tớ chạm nữa !"
Tống Dư nghẹn ngào :
“Không ."
Cậu đầu sang hướng khác.
Cậu cũng thêm lời nào nữa.
Kể từ khi theo đến thị trấn sinh sống, đây là đầu tiên rời lâu như .
Trong trái tim nhỏ bé của Tống Dư đầu tiên cảm nhận ý nghĩa của sự ly biệt, tuy chỉ hai tuần, nhưng hai tuần cũng là lâu, lâu.
Viên Viên càng sốt ruột hơn, chạy sang phía bên để bảo Tống Dư đừng nữa.
Vừa lúc Ngô Diệu Hiên cầm đồ tới, nhóc chuyên môn đến tìm Tống Dư.
Vừa thấy Tống Dư như , dáng vẻ cuống cuồng của Viên Viên, lập tức :
“Viên Viên, Tống Dư !"
Viên Viên hoảng hốt thôi, “tạch" một cái phắt dậy, hai tay liên tục xua :
“Không , , tớ cố ý mà."
Ngô Diệu Hiên như nắm thóp của Viên Viên, lúc .
Tuy bọn họ đều là bạn bè, nhưng Viên Viên và Tống Dư là bạn cùng bàn, chơi với hơn một chút, coi như cho nhóc cơ hội , liền vội vàng :
“Tống Dư đừng , xem tớ mang gì đến cho !"
“Tèn tén ten!"
Ngô Diệu Hiên còn tự l.ồ.ng tiếng, đưa cuốn sách đến mặt Tống Dư, “Là cuốn Mười vạn câu hỏi vì đấy!"
“Cậu đừng bạn cùng bàn với Viên Viên nữa, với tớ , tớ sẽ ."
Viên Viên càng sốt ruột, hai tay đẩy Ngô Diệu Hiên :
“Cậu !"
Cô bé thấy Ngô Diệu Hiên thật đáng ghét, nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm nện cho nhóc một trận.
Ngô Diệu Hiên linh tính mách bảo:
“Viên Viên, đ-ánh tớ ?"
Cậu nhóc lập tức để Tống Dư xem, Viên Viên đang phá hoại sự đoàn kết của lớp.
Viên Viên :
“Tớ !"
Ngô Diệu Hiên :
“Cậu nghĩ đấy."
Viên Viên:
...
Được , cô bé nghĩ, nhưng cô bé mà, ai quy định là nghĩ cũng nghĩ chứ.
Hai mắt thấy sắp cãi đến nơi, Tống Dư dậy:
“Hai đừng cãi nữa, tớ , liên quan đến Viên Viên."
Cậu thấy ở trong lớp chút mất mặt, cho nên lúc nãy bò bàn để ai thấy.
Ngô Diệu Hiên:
“Rõ ràng nãy mà!"
Tống Dư tức giận liếc nhóc một cái, tự dậy chạy ngoài.
Viên Viên và Ngô Diệu Hiên đều ngẩn một lát.
Viên Viên lập tức :
“Hay lắm Ngô Diệu Hiên, Tống Dư tức đến chạy luôn !"
Cô bé cảm thấy chiến thắng về phía .
Lần đổi là Ngô Diệu Hiên luống cuống:
“Tớ, tớ ?
Tớ mà, tớ gì ."
Viên Viên hừ nhẹ một tiếng:
“Tớ tìm Tống Dư đây."
Cô bé chẳng thèm để ý đến Ngô Diệu Hiên.
Còn mười phút nữa là lớp, Ngô Diệu Hiên thấy Viên Viên chạy , bản cũng vội vàng đuổi theo.
Tống Dư bên cạnh bồn hoa nhỏ của nhà trẻ tự buồn bã, Viên Viên và Ngô Diệu Hiên xuất hiện, Viên Viên :
“Tống Dư hôm nay , ai vui ?
Cậu cho tớ , tớ giúp trả thù!"
Viên Viên múa may nắm đ-ấm nhỏ, cô bé đ-ánh nh-au giỏi đấy.
Ngô Diệu Hiên trong đầu nảy ý nghĩ:
“Có em trai ?"
Cậu nhóc nhớ đứa em trai Tiểu Dương gì đó của Tống Dư từng bắt nạt , nhưng Ngô Diệu Hiên đ-ánh bại .
Viên Viên :
“, Ngô Diệu Hiên đ-ánh nh-au giỏi nhất!"
Ngô Diệu Hiên định đúng , nhưng luôn cảm thấy từ cho lắm, cô An , đ-ánh nh-au, đ-ánh nh-au là trẻ hư.
Cậu nhóc nhíu mày suy nghĩ.
Giọng Tống Dư nhè nhẹ:
“Không , là tớ..."
“A."
Viên Viên há hốc miệng, vội vàng lắc đầu, “Tớ dám đ-ánh dì Tống ."
Ngô Diệu Hiên:
...
Cậu nhóc cũng dám, nhóc còn thích dì Tống nữa là.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-240.html.]
Tống Dư cao giọng hơn một chút:
“Không mà!
Mẹ tớ mới bắt nạt tớ, là tớ sắp ."
Tống Dư chỉ cảm thấy các bạn phiền một hồi, tâm trạng buồn bã của cũng vơi bớt, còn như nữa.
“A."
Viên Viên vẫn ngạc nhiên, “Dì Tống định ?"
Ngô Diệu Hiên vội hỏi:
“Dì về nữa ?
Thế bọn tớ ăn gà cay thì còn mua ?"
Tống Dư nhẹ nhàng thở dài một :
“Mẹ lên thành phố, mua nhà sửa sang, hai tuần nữa mới về ."
Viên Viên hỏi:
“Sau các định lên thành phố ở luôn ?"
Ngô Diệu Hiên :
“Hai tuần nhanh lắm mà, ở nhà thì thể đến nhà tớ, ở cùng tớ !"
Tống Dư lựa chọn lờ lời của Ngô Diệu Hiên:
“ , lên tiểu học tớ sẽ học ở thành phố."
“Tốt quá !"
Hai đồng thanh , “Cậu học trường tiểu học nào ?"
Trước đây Viên Viên từng học cùng trường tiểu học với Tống Dư, nhưng lúc đó Tống Dư cũng , hôm nay , Viên Viên cảm thấy vô cùng vui mừng.
Ngô Diệu Hiên cũng .
Tống Dư :
“Là trường tiểu học Song Kiều."
Ngô Diệu Hiên lập tức :
“Tớ về sẽ với ông bà nội, tớ cũng đến trường Song Kiều học!"
Viên Viên hớn hở:
“Tớ cũng !"
“Tống Dư đừng buồn nữa, xem chúng vẫn thể cùng học, vẫn chung một lớp mà!"
Đây cũng coi như là một tin , tâm trạng Tống Dư cuối cùng cũng khá hơn một chút.
Chỉ là ngày hôm khi học, cả Viên Viên và Ngô Diệu Hiên trông đều như quả cà tím sương đ-ánh.
Viên Viên thấy Tống Dư là :
“Mẹ tớ tớ học trường Song Kiều, xa nhà tớ quá, hu hu."
Ngô Diệu Hiên cúi gầm mặt, chẳng dám gần chuyện với Tống Dư, đặt m-ông xuống ghế, lập tức như lò xo b-ắn mà phắt dậy.
Tối qua bố Ngô về, Ngô Diệu Hiên với bố chuyện học trường Song Kiều, kết quả bác bỏ, nhóc phục, náo hét, thế là ăn một bữa “măng xào thịt" ( đ-ánh đòn).
Thực sự là quá đau.
Viên Viên và Ngô Diệu Hiên ở nhà đều là những đứa trẻ cưng chiều, nhưng dù chiều chuộng đến cũng thể đổi những quyết định của lớn, đặc biệt là chuyện lớn như học trường tiểu học nào.
Hôm qua Viên Viên Tống Dư sẽ học ở trường tiểu học Song Kiều thành phố thì vô cùng vui mừng, cảm thấy tiểu học cũng thể bạn cùng bàn với Tống Dư, thế thì chỉ ba năm như mẫu giáo, mà là tận sáu năm!
Cô bé sớm tiểu học học sáu năm, thực sự là một thời gian dài, nhưng nếu cùng Tống Dư học, cùng chơi đùa, thì cảm thấy thời gian trôi qua nhanh, bởi vì mỗi chơi trò chơi cùng Tống Dư, Viên Viên luôn cảm thấy thời gian đủ dùng, chớp mắt một cái chia tay.
Viên Viên cảm thấy bố nhất định sẽ đồng ý yêu cầu của , cô bé học mẫu giáo còn thể tự chọn bạn cùng bàn cơ mà, Tống Dư chính là bạn cùng bàn do cô bé tự chọn.
Chỉ là khi Viên Viên tràn đầy tự tin, hớn hở với đến trường Song Kiều học, cô bé đầu tiên là ngạc nhiên, đó nghiêm túc :
“Viên Viên, con thể đến trường Song Kiều , liên hệ cho con trường tiểu học Hòa Nguyên , ngay cạnh trường mẫu giáo việc thôi."
Viên Viên ngay lập tức mẩy:
“Con hết, con chỉ đến trường Song Kiều thôi, Tống Dư đều ở trường Song Kiều mà, con chơi với ."
“ Viên Viên , học tiểu học là để học kiến thức chứ để chơi, vả trường Song Kiều xa nhà quá, nếu con , mùa đông mỗi ngày sáu giờ sáng ngủ dậy ."
Mẹ Hứa tính cách của con gái , mùa đông đặc biệt thích ngủ nướng, hiện tại học mẫu giáo bảy giờ mới dậy, thế mà còn lề mề trì hoãn.
Hứa đ-ánh giá thấp quyết tâm của Viên Viên, cô bé bấm ngón tay tính toán, giọng lanh lảnh:
“Sáu giờ thì sáu giờ, dù con vẫn bạn cùng bàn với Tống Dư!"
Mẹ Hứa cảm thấy chút khó giải quyết, cố gắng tiếp tục dụ dỗ:
“Sáu giờ sáng trời còn sáng , bên ngoài gió lạnh thổi vù vù, nếu con học ở Hòa Nguyên, con thể ngủ thêm một tiếng đấy."
Viên Viên vô cùng kiên định:
“Không ạ, con thể ngủ sớm hơn một tiếng."
Nhìn dáng vẻ hề lung lay của con gái, Hứa trong lòng thở dài một tiếng.
Bà tự nhiên tìm hiểu qua các trường tiểu học trong thành phố, về danh tiếng, Song Kiều và Hòa Nguyên phân cao thấp, thậm chí trường còn xếp hạng cao hơn một chút, nhưng cách nhà họ thực sự quá xa.
Hơn nữa Hứa ngóng giáo viên chủ nhiệm lớp một khóa tới của Hòa Nguyên, đều nhờ vả để gửi con gái tay giáo viên kinh nghiệm phong phú nhất.
Mẹ Hứa cũng điều chuyển đến hiệu trưởng trường mẫu giáo bên cạnh Hòa Nguyên, trường mẫu giáo và tiểu học cũng một giao lưu, bà cũng thuận tiện chăm sóc Viên Viên, mỗi ngày học về đều cùng , gì tiện hơn.
Mẹ Hứa suy nghĩ một lát, vẫn quyết định giải thích những suy tính của cho Viên Viên .
Viên Viên sáu tuổi rưỡi cũng hiểu nhiều đạo lý, thể chuyện gì cũng lấy danh nghĩa vì cho con mà bắt đứa trẻ theo ý kiến phụ , bà tuyệt đối để Viên Viên trưởng thành trong một môi trường giáo d.ụ.c gia đình chuyên quyền.
Mẹ Hứa cố gắng dùng những lời lẽ đơn giản, bình dị mà trẻ con thể hiểu để với Viên Viên lý do tại bà chọn trường tiểu học Hòa Nguyên cho cô bé.
Nghe xong, hốc mắt Viên Viên đỏ lên, ngẩng đầu bà:
“Mẹ ơi, con thực sự thể học cùng trường với Tống Dư nữa ạ?"
Nhìn dáng vẻ buồn bã của con gái, Hứa trong lòng cũng dễ chịu gì:
“Viên Viên, con và Tống Dư là bạn , bạn thực sự sẽ vì còn học cùng mà đổi, các con vẫn thể chơi cùng mà."
“Giống như chúng hiện tại ở thị trấn, ông bà nội ngoại đều ở trong thành phố, nhưng cuối tuần và ngày lễ chúng đều về, tình cảm của Viên Viên với ông bà vẫn đổi đúng ?"
Viên Viên khịt mũi, cúi đầu :
“Vâng ạ."
Tuy hiểu đạo lý , nhưng trong lòng Viên Viên vẫn buồn, Tống Dư là bạn cô bé thích nhất, nhất.
Loại cảm xúc buồn bã ngày hôm khi thấy Tống Dư bùng phát gấp bội, Viên Viên ôm chầm lấy Tống Dư:
“Hu hu, tớ học tiểu học nữa ."
Tống Dư chút hoảng hốt, nhưng vẫn nghiêm túc an ủi cô bé:
“Học tiểu học mà, chứng tỏ chúng lớn , hơn nữa thể học nhiều kiến thức hơn, đến một nơi mới, quen thêm nhiều mới."
Tống Dư là thích khám phá những hướng mới, cuộc sống mới.