Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 246
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:54:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sàn nhà vốn lát bằng gỗ sồi màu sẫm, bộ tường đều sơn trắng, phương diện nếu cải tạo thì công trình quá lớn, tốn nhiều tiền, Tống Tân Nhiễm liền quyết định giữ nguyên, chỉ dán thêm một miếng dán trang trí hình thực vật lên gạch men trong nhà bếp và phòng vệ sinh.
Còn đừng , chỉ là thêm một miếng dán màu xanh lục rải r-ác, khí trầm mặc ban đầu của nhà bếp và phòng vệ sinh liền trở nên sống động hẳn lên.
Ngoài , phần nội thất cũng tốn công sức, bàn ghế ăn vân vân chọn kiểu gỗ thật với đường nét giản dị, sofa chọn loại vải gai màu trắng kem nhưng vẫn đang ở cửa hàng sofa chuyển tới.
Thêm đó mua một ít đồ nội thất đan bằng mây tre, thực dụng.
Điểm Tống Tân Nhiễm thích nhất ở căn nhà là một chiếc ban công lớn, chủ cũ dùng để phơi quần áo, bên trong ban công còn một cánh cửa.
Đây đại khái là nơi đón ánh sáng nhất trong nhà, nhưng chủ nhà dọn dẹp mấy, sàn nhà ngay cả gạch cũng lát, là sàn đ-á mài đơn giản nhất, nhưng điều phù hợp với ý nghĩ của Tống Tân Nhiễm.
Cô ban công, bên ngoài là những hàng cây xanh mướt mọc trong khu dân cư, đ-ập mắt là một màu xanh lục tràn ngập, ngẩng đầu lên liền thấy bầu trời xanh thẳm, một cơn gió thổi qua, lá cây gió lay động, bóng nắng loang lổ mặt đất, hắt trong nhà, cả căn nhà đều trở nên sinh động, như một bức tranh .
Khóe môi Tống Tân Nhiễm cong lên, cô vô cùng hài lòng với chiếc ban công , dự định lát loại gạch men màu trắng kem đơn giản nhất, đặt một chiếc bàn gỗ nhỏ, đợi khi thời tiết thể xuống uống sách, cảm giác thoải mái của cuộc sống trong khoảnh khắc liền dâng đầy.
Ba năm qua bao nhiêu việc , tiền bạc cô trong một thời gian dài ở trạng thái kiếm là tiêu ngay, điều khiến Tống Tân Nhiễm khó dừng .
bây giờ cô cũng sự tích lũy sản nghiệp, ba căn nhà thị trấn, hai căn ki-ốt một căn nhà ở, ki-ốt vẫn đang mở cửa tạo lợi nhuận ngừng, nhà ở cô tạm thời dự định cho thuê, kế hoạch đợi thị trấn thực sự phát triển du lịch mới cân nhắc, xem là về đó dưỡng già, là cho thuê homestay.
Bây giờ cô cũng nhà ở thành phố, ý nghĩ của Tống Tân Nhiễm là sẽ mở thêm một cửa hàng ăn uống cao cấp một chút, chậm cường độ công việc, chuyên tâm kiếm tiền của những tiền, kiếm tiền đợi đến năm lẻ tám sẽ mua hai căn nhà ở thành phố lớn, một căn cho Tống Dư, một căn cho , trong tay để dành chút tiền quản lý tài chính, như là thể nghỉ hưu sớm .
Tống Tân Nhiễm ban công, tưởng tượng một chút về cuộc sống , thấy cuộc sống thật hy vọng, c-ơ th-ể cô hiện tại mới hai mươi lăm tuổi, đang nghĩ đến chuyện nghỉ hưu , thể là vô cùng tiến bộ.
Sau khi dự định, Tống Tân Nhiễm tự vẽ một bản sơ đồ trang trí đơn giản, đầu tiên là tìm thợ nề để lát gạch sàn ban công.
Bận rộn như một tuần, gạch men lát ban công xong đang trong giai đoạn bảo dưỡng, các tủ trong nhà mời thợ mộc đến , tủ Tống Tân Nhiễm cần nhiều, vì chủ nhà để một tủ bếp tủ quần áo mang , cơ bản ở phòng ngủ chính và phòng khách, những thứ sơn một lớp sơn trắng là thể hòa một với phong cách căn nhà.
Cuối tuần Tống Tân Nhiễm về nhà, cô tuần đều ở thành phố, đây là đầu tiên xa cách Tống Dư lâu như .
Lúc về Tống Tân Nhiễm mua một thùng sữa, cô thấy chiều cao hiện tại của Tống Dư ở mức trung bình so với các bạn cùng lứa, mặc dù trong sách miêu tả Tống Dư lúc trưởng thành cao một mét tám, nhưng Tống Tân Nhiễm thấy đó là sự thiên vị đặc biệt của tác giả dành cho nhân vật.
Thời đại Tống Dư đang sống lúc nhỏ dinh dưỡng phổ biến đều chút thiếu hụt, khi lớn lên lứa nam giới chiều cao trung bình còn tới một mét bảy, Tống Tân Nhiễm bồi bổ thêm cho , cao lên một chút cũng hơn.
Cô về nhà thứ bảy, cửa lớn đóng c.h.ặ.t, lúc Tống Tân Nhiễm lấy chìa khóa mở cửa còn tưởng Tống Dư nhà, cuối tuần thường thích tiệm chơi.
Tiếng “két" nhẹ vang lên khi đẩy cửa lớn, Tống Tân Nhiễm liền chạm một đôi mắt tròn xoe.
Tống Dư ở cửa phòng, hai tay bám khung cửa, thò đầu về phía cửa, ngôn ngữ c-ơ th-ể truyền đạt thông tin cảnh giác như một con thú nhỏ.
chút cảnh giác đó khi thấy cô liền biến mất sạch sẽ, đôi mắt đột nhiên bừng sáng, nhanh ch.óng chạy về phía cô.
“Mẹ ơi!"
Sức lực của đứa trẻ chút lớn, va cô lùi nửa bước, Tống Dư ôm c.h.ặ.t lấy đùi cô, giọng nghẹn ngào:
“Mẹ ơi."
Nghe sự khác biệt trong giọng của , lòng Tống Tân Nhiễm mềm nhũn, xổm xuống ngang tầm mắt với , xoa xoa gò má mềm mại của :
“Sao , Tiểu Dư chẳng là bậc nam nhi ?
Sao ."
Tống Dư ôm lấy cổ cô, vùi mặt vai cô, dùng giọng nhỏ xíu :
“Con thể tạm thời bậc nam nhi ạ."
Tống Tân Nhiễm bật :
“Được, thế thì tạm thời bậc nam nhi, bé cưng của nhé."
Tống Tân Nhiễm bế lên, nhờ việc cô trong gần ba năm qua ngừng rèn luyện c-ơ th-ể, tăng cường ăn uống, công việc yêu cầu cao về lực cánh tay, nên thể bế chắc chắn nhóc con lên.
Tống Tân Nhiễm nhấc nhấc, thấy dường như cân nặng nhẹ, nhưng cô cũng là đầu nuôi con, hiểu rõ lắm cái trong tiêu chuẩn cân nặng , nhưng vẫn với Tống Dư:
“Tiểu Dư ăn nhiều nhé, con xem g-ầy ."
Đôi mắt Tống Dư loạn xạ chớp chớp liên tục, lâu bế lên như thế , hiện tại học lớp lá, sắp sửa nghiệp để bước tiểu học, tự giác là đứa trẻ lớn , nhưng nhớ tới điều , thể tạm thời bậc nam nhi...
Cuối cùng vẫn thuận theo lòng , cánh tay khẽ ôm lấy cổ , đầu mềm mại tựa vai :
“Không g-ầy ạ, khám sức khỏe ở nhà trẻ, con còn b-éo lên một chút đấy."
“Thế thì cao thêm bao nhiêu ?"
Giọng Tống Dư kìm mà thấp xuống một chút, vùi đầu vai cô:
“Cũng cao thêm ít ạ."
Tuy nhiên ở trong lớp so với các bạn vẫn là chiều cao trung bình, Ngô Diệu Hiên mới là thuộc nhóm cao nhất, cao hơn Tống Dư hẳn nửa cái đầu, Tống Dư luôn vô cùng ngưỡng mộ.
Tống Tân Nhiễm chút cảm xúc nhỏ ẩn giấu trong giọng điệu của , khẽ một tiếng:
“Mẹ mua sữa về , Tiểu Dư uống nhiều nhé, sẽ cao lên thôi."
Tục ngữ câu thịt trứng sữa là giá trị dinh dưỡng nhất, Tống Dư khi đón về bên cạnh cô thì thịt và trứng bao giờ thiếu, nhưng ở thị trấn nhỏ hàng hóa hạn, sữa cũng chỉ mới trong gần một năm qua, còn là một loại sữa phẩm chất bình thường.
Tống Tân Nhiễm tìm hiểu , ở thành phố thể đặt sữa tươi mỗi ngày cho trẻ em, tức là mỗi sáng đưa sữa sẽ mang sữa tươi đến tận cửa, Tống Tân Nhiễm dự định khi sửa sang xong nhà cửa cũng sẽ đặt một suất.
Tống Dư :
“Vâng ạ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-246.html.]
Con uống sữa, con cao lên!"
Chỉ là sự hăng hái lúc khi mở hộp sữa uống một ngụm liền nhíu c.h.ặ.t lông mày, mặc dù kiềm chế, nhưng mặt vẫn truyền đạt cảm xúc kháng cự.
Trong đầu Tống Dư chậm chạp nhớ lời Viên Viên , Viên Viên sữa khó uống lắm cơ, nhưng bố đều ép cô bé uống, tuy nhiên như một phần thưởng, khi uống hết sữa sẽ ăn một viên kẹo thích.
Nghe Tống Dư uống sữa, Viên Viên còn dùng ánh mắt ngưỡng mộ :
“Cậu thật hạnh phúc."
Tống Dư thấy hạnh phúc hiện tại của dường như ít một chút, nhưng là đặc biệt mang từ thành phố về...
Tống Dư cầm hộp sữa phân vân.
Tống Tân Nhiễm tự nhiên phát hiện sự khó xử của , hỏi:
“Tiểu Dư thích uống sữa ?"
Tống Dư thật:
“Mẹ ơi, sữa một mùi vị kỳ lạ ạ."
Tống Tân Nhiễm suy nghĩ một chút, đổ sữa , thêm một chút đường trắng, khuấy đều đưa cho Tống Dư:
“Bây giờ nếm thử xem nào."
Tống Dư bưng lên, khẽ nhấp một ngụm nhỏ, chút vui mừng:
“Ngọt ngọt ạ."
Giống như một bát nước đường , Tống Dư lúc nhỏ còn thường xuyên coi nước đường là đồ ăn vặt, tuy nhiên sữa thêm đường trắng mặc dù dễ uống hơn một chút, nhưng mùi vị kỳ lạ đó cũng biến mất, chỉ là Tống Dư thể chấp nhận .
Cậu hớp một hết sạch, trong lòng thầm nghĩ là để cao lên!
Viên Viên còn cao hơn một chút cơ mà.
Tống Tân Nhiễm quanh nhà một lượt, so với lúc cô thì gì khác biệt, quần áo của Tống Dư cũng giặt phơi giá phơi, rõ ràng là Tống Tân Nhiễm giúp đỡ, Tống Dư nhỏ như , dùng sào phơi quần áo .
“Tiểu Dư mấy ngày nay sống thế nào ?"
Cô hỏi .
Tống Dư :
“Dì nấu cơm cho con, ngủ cùng con, giặt quần áo cho con..."
Cậu kể khá nhiều việc đó :
“ con cũng tự việc cơ nhé, con quét nhà, tự bài tập, còn thể tự ngủ nữa cơ!"
Cậu đây đều ngủ cùng Tống Tân Nhiễm, khi dì đến hỏi ngủ cùng , Tống Dư suy nghĩ một chút, thấy thể, liền tự ngủ trong phòng của , dì ngủ ở phòng khác.
Trong căn nhà lớn nếu chỉ một , sẽ chút sợ, nhưng lớn ở phòng khác, cho dù nhà, cũng thể dũng cảm chìm giấc ngủ, vì từ lúc còn nhỏ Tống Dư thể tự ngủ .
Nghe giọng khó giấu chút tự hào nhè nhẹ của , Tống Tân Nhiễm nể mặt mà vỗ tay:
“Tiểu Dư giỏi quá!"
Khóe môi mím nhẹ của Tống Dư nhếch lên.
“Hôm nay Tiểu Dư ở nhà một mà tiệm chơi ?"
Lúc cô về nhà chỉ Tống Dư, còn khá cảnh giác, bám cửa phòng .
Tống Dư ngẩng đầu lên, với cô một cái, đôi mắt cong cong:
“Vì hôm nay về mà!
Con ở nhà đợi !"
Cậu đều nhớ rõ mà, đợi kẹo tuyết ăn hết là sẽ về, kẹo tuyết của Tống Dư vẫn ăn hết, nhưng tính thời gian, chính là hôm nay .
Chẳng đó , về .
Nhìn khuôn mặt non nớt của đứa trẻ, đôi mắt sáng và tròn, Tống Tân Nhiễm chỉ thấy trong lòng một góc nào đó sụp đổ xuống, một trận chua xót mềm yếu, đưa tay nhẹ nhàng ôm một cái:
“ , Tiểu Dư thật lợi hại, hôm nay về ."
“Tiểu Dư trưa nay ăn gì nào, nấu."
Tống Dư :
“Con thấy mua măng mùa xuân và hành xanh về ạ."
Cậu mắt tinh, lúc Tống Tân Nhiễm về một tay xách sữa, một tay xách rau, để ngay ở lối , Tống Dư liếc một cái là hết .
Tống Tân Nhiễm bật :
“Được, thế thì hôm nay chúng món Yên Đốc Tiên và hành dại xào thịt hun khói nhé."
Tống Tân Nhiễm hôm nay mua một thực phẩm theo mùa về, măng mùa xuân, rau hương xuân và hành dại.
Măng mùa xuân là do nông dân địa phương mới đào từ đất lên, lúc bày bán sạp nhỏ bên ngoài vẫn còn bọc lớp vỏ dày, vỏ còn dính bùn đất tươi mới.