Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 259

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:55:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà của Phúc Phúc đối với mì lạnh suy nghĩ gì, bà cũng lớn tuổi , sớm ăn qua ít thứ ngon, tất cả thực phẩm đại khái đều ở mức đạt chuẩn, ngon khiến kinh ngạc một miếng, khó ăn cũng khiến ăn nôn.

 

Phúc Phúc tuổi nhỏ, thấy hai chữ ngon tâm đều lay động .

 

Còn về lời Tống Dư , bà thầm nghĩ, trẻ con mà, luôn cảm thấy đồ ăn ngon nhất.

 

Tống Tân Nhiễm đây bày hàng mở tiệm, bây giờ dám thuê cửa hàng lớn như ở cổng khu chung cư ăn uống, chắc chắn tài nấu nướng cũng cứng, chỉ là bà của Phúc Phúc từng nếm qua quá nhiều tài nghệ của đầu bếp lớn, đối với tất cả mỹ vị đều thể lấy tâm thái bình thường đối đãi .

 

Tống Dư đặt ba bát mì lạnh bàn đ-á:

 

“Sáng hôm nay con cùng chợ mua.”

 

Phúc Phúc kinh ngạc:

 

“Cậu mua thức ăn?

 

Cậu giỏi quá!”

 

Tống Dư ngượng ngùng:

 

“Là con cùng ạ.”

 

Phúc Phúc dễ dàng liền bỏ qua chữ trong lời của Tống Dư, Tống Dư mì lạnh thế nào đến mắt sáng rực, đầu với bà:

 

“Chúng về nhà cũng .”

 

đồng ý, cháu gái chỉ là thế thôi.

 

Một cái nắp mì lạnh lật , liền ngửi thấy một mùi vị thức ăn trộn lạnh thoang thoảng, nhưng so với thức ăn trộn bán phố rõ ràng khác biệt, các mùi vị hỗn tạp, sợi dưa chuột thêm mấy phần sảng khoái.

 

Phúc Phúc kìm lòng nổi chọn bát mì lạnh gần nhất, cầm đũa dùng một một ngụm kẹp miệng, lập tức c-ơ th-ể đều cứng đờ.

 

Bà của Phúc Phúc một cái cháu gái như con robot nhấn phím dừng, vỗ vỗ vai cô bé:

 

“Sao thế?”

 

Phúc Phúc mắt tròn mở:

 

“Trời ơi!

 

Ngon quá, bà ơi, ngon quá!

 

Hức hức——”

 

Cô bé quá nhiều từ vựng mô tả, nhét một ngụm lớn miệng, trong cổ họng còn phát tiếng hức hức của mèo con tranh ăn, một đũa mì ăn đến cuối cùng hút đến xì xì.

 

thấy, lông mày nhíu , nhắc nhở:

 

“Phúc Phúc, ăn cơm phát tiếng.”

 

Bà của Phúc Phúc mặc dù chiều trẻ con nhưng cũng là sự chiều chuộng nguyên tắc, chú ý giáo d.ụ.c lễ nghi, lễ nghi ăn uống chính là một phương diện.

 

Phúc Phúc mặc dù mới sáu tuổi rưỡi, nhưng thói quen ăn uống hơn so với bạn đồng lứa, chỉ là bà của Phúc Phúc ngờ, chỉ là ăn một bát mì lạnh, Phúc Phúc liền lộ nguyên hình.

 

Bà vỗ vai cháu gái nhắc nhở.

 

Phúc Phúc đầu với bà:

 

“Bà, bà ơi, ngon quá!”

 

Má ăn đầy đặn, miệng bóng dầu, mắt mở to đỏ, cũng cay là thế nào.

 

Bà của Phúc Phúc :

 

“Nuốt xuống .”

 

Phúc Phúc đầu, tiếp tục hít như bão, thời gian chuyện với bà.

 

Bà cũng bất lực, còn ngoài, là ở trong khu chung cư, bà cũng tiện trực tiếp khiển trách Phúc Phúc, mặc dù cháu gái tuổi nhỏ, cũng quan tâm thể diện trẻ con, hơn nữa, Phúc Phúc khi bà nhắc nhở ăn mì tiếng nhỏ hơn chút , nhưng thể đúng là quá thích, trong cổ họng vẫn phát tiếng hức hức nhỏ.

 

Bà trách móc:

 

“Nhìn con cái kiểu gì kìa.”

 

Lại với Tống Tân Nhiễm:

 

“Để hai chê , Phúc Phúc tham ăn quá.”

 

Tống Dư :

 

“Con ở nhà cũng ăn mì lạnh như thế , con sẽ Phúc Phúc .”

 

Bà của Phúc Phúc sửng sốt , vốn dĩ chỉ là một câu khách sáo, đứa trẻ còn trả lời nghiêm túc như , càng thấy thích hơn.

 

Tống Dư đẩy một bát mì lạnh đến mặt bà của Phúc Phúc, còn đưa đũa:

 

“Bà cũng ăn ạ.”

 

Nụ mặt bà của Phúc Phúc chân thật nhân hậu:

 

“Cảm ơn Tiểu Dư, Tiểu Dư đáng yêu thật.”

 

Bà thực ở nhà ăn bữa sáng, còn ăn là bánh mì Brioche gì đó, là con dâu mua về.

 

Ăn bánh mì uống một cốc sữa bò, bây giờ chẳng những đói còn ngấy.

 

ai thể từ chối đứa trẻ ngoan như cơ chứ, bà thầm nghĩ, nếm một miếng phụ lòng của đứa trẻ, cho đến khi cầm đũa lên, bà của Phúc Phúc vẫn nghĩ thế.

 

cho miệng, lưỡi nếm mùi vị, ý nghĩ của bà lập tức lật ngược bộ, trong đầu nhất thời chỉ một ý nghĩ, mì lạnh rốt cuộc thế nào???

 

Quan niệm từ đến nay của bà là mùi vị thức ăn đại khái khác là mấy, đặc biệt là mì lạnh ở địa phương coi là một trong những thức ăn hot nhất mùa hè, nghiên cứu thấu đáo .

 

bát mì lạnh nhập khẩu liền dễ dàng lật đổ quan niệm phổ biến của bà về mì lạnh, trực tiếp chen chân hạng nhất.

 

Sợi mì nấu vặn, từng sợi trơn mượt dai ngon, dầu ớt tươi thơm phân bố đặc biệt đều, sợi mì nào cũng bao phủ thừa thiếu, các loại gia vị trộn lẫn trong đó, mặc dù tạp nham nhưng xung khắc, vô tình c.ắ.n một miếng lạc, càng giòn thơm thanh thúy.

 

Một ngụm xuống, chua, ngọt, tê, cay, thơm từng tầng bùng nổ, giải ngấy khai vị!

 

Bánh mì ăn buổi sáng như cứ nghẹn trong ng-ực bà, khiến bà bứt rứt, nhưng một ngụm mì lạnh bụng, ng-ực lập tức nghẹn nữa, đầu óc dường như đều một cái giật tỉnh táo ít, c-ơ th-ể cũng dường như nhẹ nhàng hơn ít.

 

Bà của Phúc Phúc ăn một ngụm mì lạnh, thầm nghĩ quả nhiên dày của bà vẫn là dày Trung Quốc, bánh mì Brioche gì đó vẻ cao cấp, còn bằng một bát mì lạnh địa phương đến sảng khoái chắc chắn.

 

Vốn tưởng ăn nổi đồ, nhưng nếm một ngụm mì, liền lập tức cảm thấy ngon miệng, ăn nửa bát cũng .

 

Cứ như , một ngụm hai ngụm ba ngụm, một bát mì lạnh cũng bao nhiêu ngụm, cuối cùng ăn sạch bách, ngay cả sợi dưa chuột dính bên thành bát cũng kẹp xuống cho bụng.

 

Ăn thứ ngon Phúc Phúc vui vẻ tay múa chân múa:

 

“Tống Dư dối, mì lạnh thực sự ngon quá!”

 

Cô bé quá kích động, một cú lộn nhào xuống ghế, lao thẳng đến mặt Tống Dư ôm một cái.

 

Tống Dư đều giật , tự hào :

 

“Mẹ cái gì đều ngon lắm!”

 

Phúc Phúc lập tức về phía Tống Tân Nhiễm, ánh mắt rực lửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-259.html.]

 

Tống Tân Nhiễm đều ánh mắt sáng rực của cô bé đến sững sờ hai giây, Phúc Phúc thích Tống Dư nhất, đường đều bên phía Tống Dư, so sánh đối với của Tống Dư thì nhiệt tình như .

 

Tống Tân Nhiễm hiểu, cô là lớn, Phúc Phúc và Tống Dư đều là trẻ con, tự nhiên là trẻ con cùng trẻ con tiếng chung chuyện để nhất.

 

bây giờ ánh mắt của Phúc Phúc cũng quá nóng bỏng một chút, cô còn chuyện, Phúc Phúc liền chuyển hướng, một cái lao tới nhào cô, trong giọng tràn đầy sự sùng bái:

 

“Cô Tống cô giỏi quá!”

 

May mà Phúc Phúc cũng là đứa trẻ khá yêu vệ sinh, khi ăn mì lạnh liền lau miệng sạch sẽ, nếu cứ nhào tay Tống Tân Nhiễm như , Tống Tân Nhiễm chắc chắn lo lắng quần áo dính dầu.

 

nhẹ vỗ nhẹ cánh tay cô bé.

 

Tống Dư ở bên cạnh cũng gật đầu mạnh:

 

“Mẹ con thật sự giỏi, nhiều món ăn, còn nhiều đồ ăn vặt.”

 

“Trời ơi trời ơi!”

 

Phúc Phúc phát tiếng cảm thán từng thấy cái gì, “Cô Tống cô cánh gà chiên ?”

 

“Biết ạ!”

 

Tống Dư mở lời.

 

Phúc Phúc:

 

“Cô Tống bánh nướng ?”

 

“Tất nhiên .”

 

Phúc Phúc:

 

“Cô Tống pizza ?”

 

“Biết ạ!”

 

Chỉ là khi đồng ý mới phản ứng , “Pizza là gì ạ?”

 

Phúc Phúc dang tay vẽ hình:

 

“Chính là tròn tròn như thế , bên trải nhiều nước sốt và nhiều thứ, xúc xích, thịt xông khói, thịt đùi gà, thịt bò viên, ngô, đậu xanh, nấm, dứa… cầm lên ăn thì sẽ kéo sợi dài dài, đặc biệt đặc biệt ngon!”

 

Phúc Phúc một liệt kê nhiều thức ăn, trong mắt Tống Dư đầy sự thể tin nổi:

 

“Dứa trái cây ?”

 

Trái cây thể và thịt thành món ăn nhỉ?

 

Phúc Phúc gật đầu:

 

, nhưng thành pizza đặc biệt ngon, ăn một ngụm cả đời đều quên !”

 

Tống Dư nuốt nước bọt.

 

Tống Tân Nhiễm thấy cảnh :

 

“Mẹ pizza, về nhà liền .”

 

Tiểu nhân trong lòng Tống Dư vui vẻ nhảy cẫng lên.

 

Phúc Phúc giơ tay:

 

“Cháu thể ăn ạ?”

 

Kể từ khi ăn mì lạnh, Phúc Phúc trong lòng liền cảm thấy Tống Dư là đầu bếp giỏi nhất thế giới, địa vị đột nhiên giống .

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Tất nhiên thể , đợi ngày mai xong, cô mang qua đây.”

 

Phúc Phúc cảm động :

 

“Cô Tống cháu thích cô nhất nhất nhất!”

 

Sinh động hình tượng biểu hiện thế nào gọi là sữa liền là .

 

Bà của Phúc Phúc vì tỏ khách sáo vẫn ngăn một chút:

 

“Phúc Phúc tham ăn quá, hai đừng phiền phức nữa.”

 

Tống Tân Nhiễm :

 

“Không phiền ạ, vốn cũng là chuẩn pizza.”

 

“Pizza pizza cháu thích ăn pizza nhất!”

 

Phúc Phúc vẫn ở bên cạnh ngâm nga lên, rõ ràng là tại chỗ biên một bài ca pizza.

 

Bà của Phúc Phúc thấy bộ dạng vui vẻ của cháu gái bật , nhưng lúc trong lòng vô cùng hiểu tại cháu gái cử chỉ như , mì lạnh đúng là ngon thật, cũng nhịn hỏi:

 

“Mẹ Tống Dư, mì lạnh thế nào , khác so với ở cửa hàng bên ngoài bán.”

 

Hương vị vẫn là vị ngọt chua cay đó, nhưng cảm giác miệng và mùi vị khác biệt, cứ như thể các hương vị của bản gia vị đều kích hoạt , chua đến sảng khoái, cay tê đến tươi thơm, ngọt đến dịu dàng.

 

Tống Tân Nhiễm đơn giản bước mì lạnh của , bà của Phúc Phúc ngừng gật đầu:

 

“Hóa sợi mì hấp mới nấu.”

 

“Hóa lạc rang là mới chiên, trách giòn như , so với tiệm để lâu giống .”

 

Nghe Tống Tân Nhiễm xong, bà của Phúc Phúc trong lòng là một cảm xúc khác, tay nghề cộng với tinh thần , mở tiệm ăn uống chắc chắn thể sai.

 

Mặc dù bà nếm qua món xào Tống Tân Nhiễm , nhưng từ mì lạnh lấy nhỏ thấy lớn, cũng mong chờ lên:

 

“Mẹ Tống Dư, tiệm trang trí thế nào , dự kiến khi nào thì thể khai trương ạ.”

 

Tống Tân Nhiễm mặt nụ thanh mảnh lịch sự:

 

“Không nhanh thế ạ, chắc còn một tháng nữa.”

 

Hai đứa trẻ khi chơi xong chia tay, ai về nhà nấy ăn cơm trưa, trong tay Phúc Phúc còn xách một hộp mì lạnh, cô bé :

 

“Bà ơi cháu trưa ăn mì lạnh là .”

 

Bà vốn ăn uống cân bằng dinh dưỡng, nhưng nghĩ đến mùi vị mì lạnh đó, cũng vô cùng thấu hiểu cháu gái:

 

“Được.”

 

Phúc Phúc hì hì:

 

“Bà ăn cùng cháu!”

 

“Cháu gái ngoan.”

 

Bà của Phúc Phúc đều cảm động .

 

 

Loading...