Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 276

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:55:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mình cho nhé, nhà phòng sách lớn, thể cùng bài tập.

 

Làm xong bài tập chúng khu chung cư chơi, bạn của nhiều lắm lắm luôn, chơi trò gì cũng .

 

Trong khu còn cầu trượt và xích đu, chơi vui lắm.”

 

Phúc Phúc bắt đầu mơ mộng, “Đợi chơi mệt đến nhà ăn cơm, dẫn gặp bố !”

 

Tống Dư tuy quen thuộc với Phúc Phúc, nhưng từng gặp bố cô bé.

 

Tống Dư:

 

“Mình cần ăn cơm ở nhà , đến quán ăn của ăn.”

 

Vừa nhắc đến quán ăn, mắt Phúc Phúc giống như đèn pha xe bỗng nhiên sáng lên trong đêm tối, ánh mắt vô cùng mong đợi:

 

“Mình thể đến quán ăn của ăn cơm ?”

 

Nói thật sự đau lòng, kể từ khi Phúc Phúc cùng bà nội và bà Vinh đến ăn cơm ở quán của dì Tống, Phúc Phúc liền yêu thích, ngày nào cũng ăn, còn bắt bà nội cùng.

 

bà nội :

 

“Phúc Phúc, , ăn ở quán tốn tiền, nhà chúng nhiều tiền như , thể ngày nào cũng ăn ở quán .”

 

Phúc Phúc đầu tiên tiếp xúc với sự nghèo khó của gia đình, tối ngủ còn để con heo đất bên cạnh gối.

 

Sau bà nội và Phúc Phúc thỏa thuận, thứ Ba hàng tuần thể ăn một , Phúc Phúc luôn đặc biệt mong chờ thứ Ba đến, sự chống đối khi học thứ Hai cũng còn gay gắt như nữa.

 

Thực bà nội lúc đầu định thứ Hai, chỉ tiếc là quán ăn nhà họ Tống thứ Hai nghỉ.

 

“Được chứ!”

 

Tống Dư đồng ý, đây lúc học mẫu giáo, Viên Viên cũng thích ăn đồ ở quán nhỏ của thằng bé, bất kể là bát bát kê (gà bát bát) quan đông chử (oden), là ma lạt thang .

 

“Tuyệt quá!”

 

Phúc Phúc ôm trái tim đang đ-ập thình thịch vì kích động của , cảm thấy hạnh phúc đến quá bất ngờ.

 

Ngày đó khi tan học, việc đầu tiên Phúc Phúc khi gặp bà nội là với bà:

 

“Bà nội, để Tống Dư đến nhà chúng cùng bài tập với con nhé!”

 

Cô bé vẫn khá lanh lợi, lớn đều thích trẻ con bài tập, thật bài tập gì đáng .

 

Bà nội của Phúc Phúc suýt chút nữa tưởng nhầm, cháu gái chủ động đòi bài tập?

 

À, trọng điểm là ở Tống Dư.

 

Bà nội nhẹ nhàng khuyên:

 

“Phúc Phúc, Tống Dư nhà của bạn , chắc chắn bạn thích bài tập ở nhà hơn.”

 

Hơn nữa bà nội cảm thấy Tống Dư cũng sẽ đồng ý.

 

“Không , Tống Dư đồng ý !”

 

Phúc Phúc kể chuyện trong giờ thể d.ụ.c ở trường cho bà nội .

 

Mặc dù Phúc Phúc quá kích động, những lời vài , nhưng bà nội vẫn hiểu , trong lòng lập tức suy tính, sự tự giác của Phúc Phúc kém, Tống Dư qua là một đứa trẻ tự giác, tuy mới học cùng vài ngày, nhưng tối nào Phúc Phúc về nhà cũng kể với bà nội là hôm nay Tống Dư giáo viên nào khen ngợi.

 

Không phụ nào hy vọng con chơi cùng với một đứa trẻ xuất sắc cả.

 

Bà nội của Phúc Phúc lập tức :

 

“Được, bà với Tống Dư một tiếng, nhà chúng ở ngay cạnh quán nhà họ Tống, lúc tan học bà còn thể đón hai đứa về cùng, tiện!”

 

Bà nội chuyện nên sớm nên muộn, lập tức đến quán nhà họ Tống.

 

Lúc Tống Tân Nhiễm cũng Tống Dư kể chuyện , khuôn mặt đứa trẻ tràn đầy vẻ mong đợi:

 

“Mẹ, ạ?”

 

Tống Tân Nhiễm cũng ngờ thằng bé thực sự tìm một cách giải quyết vẹn cả đôi đường, chỉ dịu dàng xoa đầu thằng bé, :

 

“Tiểu Dư, phía thể đồng ý, nhưng nhà Phúc Phúc còn bố và bà nội của con bé, đây chuyện Phúc Phúc một thể quyết định .”

 

Lời dứt, bà nội của Phúc Phúc dắt tay Phúc Phúc bước quán, nụ sảng khoái:

 

“Mẹ Tống Dư, Phúc Phúc chị định gửi Tống Dư đến lớp bán trú , cần thiết , trong lớp bán trú đông, giáo viên căn bản chăm sóc xuể.

 

thấy cứ để Tống Dư đến nhà bài tập cùng Phúc Phúc là .”

 

Tống Dư ánh mắt sáng lấp lánh Tống Tân Nhiễm.

 

Phúc Phúc trực tiếp tay, nắm lấy áo Tống Tân Nhiễm nũng:

 

“Dì Tống, để Tống Dư bài tập cùng con , con nhất định sẽ bài tập thật , đợi đến khi kiểm tra sẽ đạt hai điểm mười, nhận thật nhiều giấy khen!”

 

Cô bé chỉ lớn những lời đều sẽ vui, giống như mỗi cô bé với bố , họ đều híp cả mắt.

 

Tuy nhiên Phúc Phúc bỏ qua một điểm, Tống Tân Nhiễm là của Tống Dư.

 

Bà nội Phúc Phúc bên cạnh dở dở , thầm nghĩ khả năng “vẽ bánh" của cháu gái tăng cao , chỉ là nhầm đối tượng thôi.

 

Tống Tân Nhiễm cong môi:

 

“Được, dì chờ Phúc Phúc mang giấy khen về nhé.”

 

“Tuyệt quá!”

 

Người vui nhất đương nhiên là hai đứa trẻ, ngay lập tức cùng đến nhà Phúc Phúc.

 

Bố Phúc Phúc đều tan , trong nhà chỉ một lớn là bà nội, Phúc Phúc lập tức kéo Tống Dư phòng sách:

 

“Bà nội, chúng cháu bài tập đây, cửa xin hãy gõ cửa.”

 

Bà nội cháu gái đầu tiên chủ động bài tập như , khó mà kìm nén sự xúc động trong lòng:

 

“Được , các cháu , bà phiền .”

 

Chỉ là đó bà nội vẫn tò mò, lén lút tiến gần phía cửa ngóng.

 

Trong suy đoán của bà, hai đứa trẻ chắc là thỉnh thoảng chuyện, thỉnh thoảng bài tập.

 

Điều , vì đây Phúc Phúc chuyện để cố trốn tránh việc bài tập.

 

hôm nay, bà nội Phúc Phúc thấy Tống Dư hỏi:

 

“Phúc Phúc, xong chữ cái cô Đường giao ?

 

Chúng sách .”

 

Phúc Phúc vội vàng:

 

“Sắp xong , đợi chút!”

 

“Này, đừng vội, sẽ đợi , xem vội quá thì sẽ .”

 

Giọng Tống Dư kiên nhẫn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-276.html.]

Phúc Phúc cảm động:

 

“Tống Dư, thật đấy.”

 

Bà nội Phúc Phúc trong lòng nhất thời trào dâng suy nghĩ, vô cùng cảm khái, đến mức nên lời.

 

Đáng lẽ vui mừng mới đúng, dù thì Phúc Phúc hôm nay chủ động bài tập, còn đang nghiêm túc, thật sự đáng để ăn mừng.

 

bà bình thường cũng luôn bảo Phúc Phúc chậm chút, nhưng Phúc Phúc bao giờ “bà nội bà thật đấy”, bao giờ, là “cháu nhanh lên để xem tivi”.

 

Nói một cách quang minh chính đại, chút che đậy.

 

Bà nội Phúc Phúc nghĩ, hai đứa trẻ cùng bài tập đúng là thật, nhưng tiền đề là một đứa trẻ tự giác dẫn dắt.

 

bếp rửa trái cây, hai đứa trẻ nỗ lực học tập cũng nên ăn chút gì đó lót , bà nội Phúc Phúc còn đặc biệt chuẩn đại tiệc tối nay.

 

Chỉ là kịp nhóm lửa, Phúc Phúc và Tống Dư cùng từ trong phòng sách .

 

Bà nội Phúc Phúc đồng hồ, mà còn đến sáu giờ:

 

“Phúc Phúc, Tống Dư, bài tập xong ?”

 

“Làm xong ạ, bà kiểm tra tùy ý!”

 

Phúc Phúc vô cùng tự hào .

 

Bà nội lời pha tạp chất, :

 

“Hôm nay thành nhanh thật, bà món bò sốt dứa cho các cháu ăn.”

 

Phúc Phúc lắc đầu:

 

“Cháu ăn.”

 

“Sao ?”

 

Bà nội trong lòng thấy lạ, Phúc Phúc vốn dĩ thích nhất món , còn tự đặt cái tên đó nữa.

 

Phúc Phúc giọng đầy hào hứng:

 

“Cháu đến quán ăn của dì Tống ăn!”

 

Bà nội nhắc nhở đầy ấm áp:

 

“Hôm nay thứ Ba nhé.”

 

Phúc Phúc hì hì, giọng điệu đặc biệt vui vẻ:

 

“Không thứ Ba cũng , Tống Dư đồng ý với con !”

 

Tống Dư khuôn mặt nhỏ nhắn cũng tràn đầy nụ :

 

“Bà nội, cháu dẫn Phúc Phúc ăn cơm đây ạ, bà cùng chúng cháu nhé.”

 

Bà nội :

 

“Tiểu Dư, cháu tự , Phúc Phúc ở nhà ăn.”

 

“Không ạ.”

 

Tống Dư thần sắc nghiêm túc, “Cháu hứa với , dẫn Phúc Phúc ăn cơm.”

 

Phúc Phúc ở bên cạnh gật đầu liên tục.

 

Bà nội vẻ mặt mắt sáng long lanh của Phúc Phúc, dường như hiểu điều gì đó, nhất thời ngẩn :

 

“Được , ăn xong thì về nhé.”

 

Phúc Phúc:

 

“Vâng ạ!”

 

“Bà nội cùng chúng cháu ạ?”

 

Tống Dư hỏi.

 

Bà nội Phúc Phúc mỉm hiền hậu:

 

“Bà , lát nữa bố Phúc Phúc về .”

 

Bà nội Phúc Phúc nghĩ nhiều hơn, Tống Tân Nhiễm là tính cách thích chiếm lợi của khác, chắc là nghĩ Tống Dư bài tập ở nhà bà, thì cho Phúc Phúc cùng ăn cơm, coi như qua .

 

Bà là một lớn mà cùng thì chắc chắn phù hợp, mặc dù bà nội thực sự cũng thèm, nhưng lớn đặc quyền riêng, bà thể đợi ngày mai Phúc Phúc học, bà hẹn bạn bè , trưa mai đến quán nhà họ Tống ăn cơm.

 

Người lớn tự nhiên cần tuân theo quy tắc một tuần ăn một , bà chỉ lo là Phúc Phúc kén ăn, chịu ăn cơm nhà nữa thì .

 

lớn thì khác, bà nội Phúc Phúc cảm thấy vẫn khá khả năng tự kiểm soát, như bà mặc dù thể tùy hứng, nhưng một tuần cũng chỉ đến quán nhà họ Tống bốn , thực sự tiết chế.

 

Phúc Phúc kéo Tống Dư với tốc độ nhanh nhất lao về phía Tống Ký Tư Yến Phường, giọng của Phúc Phúc đầy cảm động:

 

“Tuyệt quá, cuối cùng cũng thể ăn cơm dì Tống nấu !”

 

“Tống Dư, cảm ơn , thích lắm!”

 

Phúc Phúc nhiệt tình bày tỏ tình cảm của .

 

Tống Dư khuôn mặt nhỏ ửng hồng:

 

“Không chi.”

 

Thằng bé thầm nghĩ trong lòng, Phúc Phúc lẽ thích đồ nấu hơn.

 

Đây là chuyện bình thường, khi Tống Dư còn học mẫu giáo nấu ăn sức hấp dẫn lớn đến mức nào , khi lớp tổ chức liên hoan ẩm thực, các bạn nhỏ từng nếm thử thịt bò kho đều xúm .

 

Khi hai đứa trẻ đến quán thì đúng giờ cơm, khách trong quán ít, nhưng vì nhà họ Tống thực hiện chế độ đặt , cộng với cách giữa các bàn khá xa, nên cũng cảm thấy chen chúc.

 

Phúc Phúc ở đây ăn cơm chuyện nhỏ tiếng một chút, cô bé vui vẻ chạy quán, khẽ với nhân viên thu ngân Thẩm Tuệ:

 

“Chúng cháu đến ăn cơm đây ạ.”

 

Thẩm Tuệ quen mặt Phúc Phúc, chính xác hơn là quen bà nội Phúc Phúc, dù cụ bà cũng là khách quen của nhà họ Tống.

 

“Dì Thẩm.”

 

Tống Dư gọi.

 

Trên mặt Thẩm Tuệ lộ nụ dịu dàng, đương nhiên cô nhận con trai của bà chủ, cúi xuống thiết hỏi:

 

“Tiểu Dư, Phúc Phúc, hôm nay ăn gì nào?”

 

Phúc Phúc giơ một bàn tay:

 

“Dì ơi cháu xem thực đơn!”

 

Đối với khâu gọi món Phúc Phúc vô cùng quen thuộc , nhưng cầm thực đơn lên bắt đầu khó, thực đơn nhiều chữ quá, cô bé nhiều cái

 

Cô bé im lặng vẻ trầm tư, cuối cùng quyết định giao quyền quyết định cho Tống Dư:

 

“Cậu ăn gì?”

 

 

Loading...