Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 311
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:58:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Lâm Cảnh Nguyên hợp tác với tiệm Tống, nhà hàng lâu đời cuối cùng cũng đồng ý hợp tác.
Lâm Cảnh Nguyên điều là nhờ tiệm Tống, tiệm Tống tuy mới mở đầy nửa năm, nhưng nhờ danh tiếng và sự phủ sóng mạnh mẽ của chương trình truyền hình, thực khách ăn xong đều khen ngợi hết lời, tạo dựng danh tiếng trong thành phố.
Gần đây Lâm Cảnh Nguyên đang bận rộn với việc hợp tác với các nhà hàng khác, nên còn theo nhân viên giao rau cho tiệm Tống mỗi buổi sáng như lúc đầu nữa.
Sau khi công việc tạm thỏa, Lâm Cảnh Nguyên một nữa đến tiệm Tống.
Đã qua giờ ăn trưa, nhưng bên trong tiệm Tống vẫn chật kín chỗ, ngoài cửa cách một bức tường vô cùng tĩnh mịch, lá cây ngân hạnh dần ngả vàng, rơi xuống đất như những mảnh vàng vụn.
Lâm Cảnh Nguyên định bước , một giọng non nớt hoảng loạn vang lên từ phía :
“Phiền tránh đường ạ, tránh đường giúp cháu với, á——”
“Bộp” một tiếng, chiếc xe đạp đổ xuống đất.
Chân của Lâm Cảnh Nguyên chiếc xe đạp đổ đ-ập trúng.
Anh nghiêng đầu, thấy đứa trẻ ngã xuống đất đang vội vàng bò dậy, chiếc áo khoác màu vàng nhạt dính đầy bùn đất, đứa nhỏ màng đến , giọng non nớt ngừng xin :
“Anh ơi xin , cháu cố ý, thương ạ, cháu đưa đến bệnh viện xem nhé, ơi cháu xin !”
“Anh .”
Chân Lâm Cảnh Nguyên đau, đứa trẻ mắt còn thấy khá thú vị, bèn hỏi:
“Nhóc con, cháu ngã đau ?”
Ở nông thôn nhiều trẻ con, công ty của Lâm Cảnh Nguyên ở ngoại ô, lúc xuống ruộng thường xuyên trẻ con đ-âm sầm , đứa nào lễ phép thì câu xin , đứa nào thì lưng chạy biến, thể coi là “gây t.a.i n.ạ.n bỏ chạy”.
Gặp những chuyện như nhiều , bản Lâm Cảnh Nguyên cũng để ý nữa, đây là đầu tiên gặp một đứa trẻ khi đ-âm lý lẽ, còn đưa bệnh viện, hơn nữa bản đứa trẻ cũng ngã, là trưởng thành, tất nhiên quan tâm đến kẻ yếu.
Đứa trẻ ngẩng đầu lên, đôi mắt ướt át, khẽ lắc đầu, vẻ mặt buồn:
“Xin ạ.”
Lâm Cảnh Nguyên bật , đây là đầu tiên trẻ con gọi bằng “”, trẻ con trong làng gọi theo vai vế, vai vế của Lâm Cảnh Nguyên trong làng lớn, nào là chú, bác, cha lớn đều , lúc mới nghiệp đại học về nhà còn thấy quen, gọi riết thành quen.
“Nhóc con, cháu mấy tuổi ?”
Giọng vẫn còn chút buồn bã trả lời:
“Sáu tuổi rưỡi ạ.”
“Vậy cháu chắc là học tiểu học nhỉ?”
Tâm trạng đứa trẻ khá hơn một chút:
“Cháu học lớp một ạ.”
“Học lớp một mà xe đạp ?
Giỏi thật đấy.”
Đứa trẻ khẽ mím môi, chút ngượng ngùng:
“Cháu vẫn ạ, đang học thôi.”
Cậu bé xoa xoa cánh tay, vì tránh Lâm Cảnh Nguyên mà tự ngã xuống xe, cánh tay va mặt đất, đau.
“Anh ơi, chân đau ?”
Đứa trẻ xổm xuống, dường như xem chân , chỉ là dám vén ống quần lên, chỉ thể ngẩng đầu Lâm Cảnh Nguyên, đôi lông mày nhỏ nhíu , như thể đ-âm trúng là , biểu cảm đau lòng.
Lâm Cảnh Nguyên nhẹ, xắn ống quần lên cho bé xem một chút:
“Không đau, chẳng đ-âm trúng .”
Đứa trẻ yên tâm một chút.
Lâm Cảnh Nguyên giúp dắt xe đạp lên, đỡ lấy:
“Nhóc con học xe lâu ?”
“Cháu học từ lúc học mẫu giáo cơ ạ.”
Giọng đứa trẻ non nớt, múa may cuồng, “Là loại xe đạp ba bánh đằng ạ, lên ngã, nhưng cháu học tiểu học , loại hai bánh, chỉ là mãi vẫn học .”
Cậu bé chút buồn bã.
Lâm Cảnh Nguyên :
“Anh dạy cháu.”
“Anh ơi xe ạ?”
Một đôi mắt to tròn long lanh, khuôn mặt nhỏ trắng trẻo, dáng vẻ ngoan vô cùng.
Lâm Cảnh Nguyên cũng tại , thấy đứa trẻ trong lòng nảy sinh thiện cảm, nghĩ lẽ là do gặp quá nhiều đứa trẻ nghịch ngợm, đột nhiên thấy một đứa trẻ ăn mặc sạch sẽ, dáng vẻ ngoan ngoãn, năng hiểu chuyện lễ phép thế thì dễ quý mến.
“Biết chứ.”
Lâm Cảnh Nguyên hai tay nắm lấy tay lái xe đạp, lên.
Kích thước xe đạp khá nhỏ, cao 1m8, lên trông kỳ cục, nhưng đứa trẻ bên cạnh chẳng thấy kỳ lạ chút nào, trái dùng ánh mắt vô cùng mong đợi .
Lâm Cảnh Nguyên bắt đầu thử lái, nghiêng đầu với đứa trẻ:
“Đi xe đạp quan trọng nhất là tìm cảm giác thăng bằng, lúc mới bắt đầu thì chân cần đặt lên bàn đạp, hai chân chạm đất trượt .”
Anh .
“Sau đó…”
Chân theo đó đặt lên bàn đạp, vô cùng trơn tru thuận lợi lượn một vòng quanh đứa trẻ.
Đôi mắt đứa trẻ mở to hơn ít, vỗ tay tán thưởng, chân thành cảm thán:
“Anh ơi giỏi quá ạ!”
Giọng non nớt mềm mại khiến kìm mà cong khóe miệng, Lâm Cảnh Nguyên đặt xe đạp mặt đứa trẻ:
“Cháu thử xem.”
Đứa trẻ liếc , đầy hứng khởi đáp “ ạ”, tuy mới ngã xong, nhưng lúc lên xe chẳng sợ tí nào, bé cẩn thận leo lên xe, bắt chước động tác nãy của Lâm Cảnh Nguyên, tiên trượt tìm cảm giác thăng bằng, hai chân rời mặt đất.
Lâm Cảnh Nguyên vẫy tay với , đứa trẻ đạp xe lướt qua, tuy thực sự , nhưng khuôn mặt nhỏ lộ vẻ hứng thú.
Lâm Cảnh Nguyên :
“Lát nữa nhấc bánh lên, cháu thử tìm cảm giác đạp xe xem .”
Đứa trẻ đầu , vẻ mặt nghiêm túc:
“Anh ơi, xe đạp nặng lắm ạ, cháu cũng nặng nữa.”
Lâm Cảnh Nguyên dễ dàng nhấc bổng cả lẫn bánh xe lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-311.html.]
Vẻ mặt nghiêm túc của đứa trẻ lập tức biến thành ngạc nhiên, giọng vui mừng khôn xiết:
“Oa, ơi giỏi thật đấy!
Anh khỏe quá ạ!”
Lâm Cảnh Nguyên luôn cảm thấy là khá trầm , nhưng vì cảm thấy lòng thả lỏng và vui vẻ hơn ít trong những lời tâng bốc của đứa nhỏ .
Sau khi học cách đạp xe, thì thể tự lái , Lâm Cảnh Nguyên vẫn yên tâm, theo phía đứa trẻ, nhưng đứa nhỏ khả năng học hỏi siêu mạnh, cứ như tập vài , tự nắm vững thăng bằng là luôn.
Biết xe đạp dường như chỉ là chuyện trong khoảnh khắc, khi dường như quên cảm giác là thế nào, cũng ngã nữa.
Khuôn mặt đứa trẻ bừng sáng nụ rạng rỡ, ngạc nhiên reo lên:
“Anh ơi!”
Chỉ là ánh mắt vẫn về phía , dám lung tung, từ lúc mới xe lớn lên chắc chắn là tuân thủ luật giao thông.
Lâm Cảnh Nguyên vỗ tay:
“Giỏi thật đấy!”
Đứa trẻ vẫn phanh xe, dừng chỉ đặt chân xuống đất dùng lực cản để phanh, Lâm Cảnh Nguyên tay ấn ghế , lập tức định chiếc xe đạp.
“Cảm ơn ạ!”
Đứa trẻ xuống xe, dùng chân gạt chân chống, chiếc xe đạp vững vàng đỗ bên đường, hưng phấn chạy tót tiệm Tống.
“Mẹ ơi, con xe đạp ạ!”
Lâm Cảnh Nguyên ở cửa, chút ngẩn , còn tưởng là con nhà ai trong khu dân cư, ngờ là con nhà tiệm Tống?
Có lẽ là khách?
Giọng của đứa trẻ độ nhận diện, loáng thoáng truyền đến:
“Là một trai trai dạy cháu xe ạ.”
“Anh giỏi lắm ạ!”
Lâm Cảnh Nguyên thấy giọng cường điệu của đứa trẻ cũng thấy chút ngượng ngùng, xe đạp đối với mà căn bản chuyện gì siêu giỏi giang.
Anh nghĩ nghĩ, vẫn quyết định tiệm Tống ăn một bữa cơm, chỉ là bước một bước, đứa trẻ nắm tay chạy , đôi mắt sáng rực :
“Mẹ ơi, là trai dạy con xe đấy ạ!”
Lâm Cảnh Nguyên thấy đứa trẻ thì bỗng dưng lắp bắp:
“Ừm…
Chủ quán Tống…”
Tống Tân Nhiễm cũng nhịn phì :
“Tổng giám đốc Lâm giờ qua đây, cảm ơn nhé, nãy Tiểu Dư bảo với em là một trai siêu trai dạy cháu xe, trông đặc biệt phong độ, còn giỏi, sức lực cũng lớn!”
Cô bắt chước giọng điệu nãy của Tống Dư, giọng đầy ý , cả lớn và trẻ nhỏ tại hiện trường đều đỏ mặt.
Tống Dư nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, ngượng ngùng:
“Mẹ đừng nữa ạ!”
Lâm Cảnh Nguyên cũng hiếm khi thấy tai nóng lên:
“Chỉ là một chuyện nhỏ thôi…”
Tống Tân Nhiễm :
“Đừng ngoài nữa, ăn bữa cơm , món nào cũng .”
Lâm Cảnh Nguyên :
“ vẫn đặt .”
Tống Tân Nhiễm lớn hơn, gặp Lâm Cảnh Nguyên tuân thủ quy tắc thế , hôm nay nhỉ, cô :
“Không cần đặt , là khách đặc biệt.”
Vẻ mặt Lâm Cảnh Nguyên khựng , bàn tay treo bên hông dường như lập tức chút căng thẳng.
Trong sảnh kín chỗ, Tống Tân Nhiễm sắp xếp cho Lâm Cảnh Nguyên trong phòng bao.
Lâm Cảnh Nguyên trêu:
“Phòng bao cao cấp thế , quy định mức tiêu thụ tối thiểu ?”
Anh lúc khôi phục dáng vẻ ngày thường, Tống Tân Nhiễm cũng thuận miệng :
“Đương nhiên , thế nên phòng bình thường mở.”
“Tối thiểu bao nhiêu?”
Tống Tân Nhiễm nghiêm túc:
“Mười triệu.”
Trên mặt Lâm Cảnh Nguyên lộ vẻ mơ hồ.
Tống Tân Nhiễm vẻ nghiêm trọng, chơi một tràng “meme” vô cùng cũ rích của 20 năm , nhưng ở thời điểm chắc ai chơi:
“Nhất định (thiên vạn) ăn thật vui vẻ nhé.”
Lâm Cảnh Nguyên , nụ thể kìm nén nữa, tai đỏ ửng cả lên, dường như dừng nhưng phản ứng sinh lý thể kiểm soát, chỉ thể đầu sang một bên, bờ vai khẽ run, vẫn khó lòng che giấu tiếng .
Tống Tân Nhiễm cũng thấy lạ lùng, câu đùa buồn đến thế ?
Có lẽ đây chính là sức hút của những câu đùa đến từ 20 năm ?
“Tổng giám đốc Lâm chút nhé, bếp đây.”
Cô chu đáo chừa gian cho Lâm Cảnh Nguyên.
Dù Lâm Cảnh Nguyên gọi món, nhưng Tống Tân Nhiễm sẽ ăn những món gì, đến tiệm Tống nhiều , món cá chua canh suối là bắt buộc .
Tống Dư bên cạnh, chút tò mò Lâm Cảnh Nguyên, hiểu điểm buồn của câu đùa “mười triệu” , chỉ là nãy Lâm Cảnh Nguyên dạy xe đạp, tự nhiên thấy cảm tình, lòng ngứa ngáy ở , nhưng Tống Tân Nhiễm kéo .
Ra khỏi phòng bao, Tống Dư hào hứng :
“Mẹ ơi, con xe đạp !”
Tống Tân Nhiễm :
“Tiểu Dư, đợi khách mới dạy con xe , con một ở ngoài nếu ngã thương, sẽ buồn lắm.”
Tống Dư vội vàng :
“Mẹ ơi, con ngã thương ạ.”