Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-04-20 11:59:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhóc con nước mắt ngừng rơi, đôi tay nhỏ đỏ ửng vì ngã ôm c.h.ặ.t lấy cổ cô, giọng nấc lên từng hồi đứt quãng:

 

“Mẹ đừng...

 

đừng bỏ con."

 

Tống Tân Nhiễm qua lời kể đứt quãng của nhóc con mới đầu đuôi câu chuyện bé chạy ngoài.

 

“Ở nhà, con... con ngoan, chạy loạn, con đang vẽ tranh."

 

Tống Dư vốn dĩ chuyện logic hơn hẳn bạn bè cùng lứa, nhưng bé mới ba tuổi, hôm nay dọa, lời chút lộn xộn.

 

Tống Tân Nhiễm hiểu, ý của con là, khi họ , bé ở nhà một ngoan, chạy lung tung, đang ngoan ngoãn vẽ tranh.

 

Kể từ khi Tống Tân Nhiễm mua sách và truyện tranh cho con, Tống Dư bộc lộ niềm yêu thích với sách vở.

 

Tuy mới bắt đầu học chữ với , chẳng nhận mấy chữ, sách tự nhiên là hiểu, nhưng thích lật sách, xem tranh trong sách vô cùng say mê.

 

Tự nhiên, Tống Dư cũng tự học vẽ tranh.

 

Về khoản vẽ vời , Tống Tân Nhiễm chẳng gì dạy con cả, trình độ vẽ tranh của cô vẫn dừng ở thời tiểu học, chỉ vẽ một phần tư ông mặt trời đỏ rực ở góc bên trái, vẽ những dãy núi nhấp nhô đơn giản, một ngôi nhà nhỏ, cửa một cái cây, và một hình que đơn giản.

 

Tống Dư tuy mới ba tuổi nhưng trí tưởng tượng cực kỳ phong phú, nội dung tranh cũng đa dạng, và bé còn thích vẽ.

 

Tống Tân Nhiễm mua cho con một hộp b.út màu, Tống Dư luôn trân trọng, mỗi tô màu đều nhẹ tay, bẩn ngòi b.út màu.

 

Sau khi và dì , Tống Dư lấy quyển tập vẽ và b.út màu trân quý của , bò lên cái bàn cạnh cửa sổ trong phòng để vẽ tranh.

 

“Bên ngoài bán bánh ngọt nhỏ, nhiều quá..."

 

Tống Dư rúc trong lòng Tống Tân Nhiễm, đỏ cả mắt, dụi dụi mắt, giọng khàn khàn, “Nhiều bạn nhỏ mua bánh ngọt lắm, loại bánh sinh nhật mới ăn ạ."

 

Đôi mắt bé vì rơi lệ mà chua xót, nhưng gương mặt nóng.

 

Tống Dư vốn đang tập trung vẽ tranh, thấy tiếng ồn ào ngoài cửa sổ nên chút tò mò, hai tay bám ghế, tụt xuống , chạy đến bên cửa sổ kiễng chân xuống.

 

Hóa một phụ nữ đẩy xe nhỏ bán bánh ngọt, xung quanh xe mấy đứa trẻ vây quanh, tuổi tác cũng trạc bằng con, từng bàn tay nhỏ nhắn đưa tiền , đều mua bánh ngọt.

 

Tống Dư rõ hình dáng bánh ngọt, đựng trong cốc giấy, bên phủ một bông hoa từ kem, cánh hoa dày dặn màu hồng màu vàng, trông thật ngon mắt.

 

Tống Dư khịt khịt mũi, dường như thể ngửi thấy mùi sữa thơm ngọt ngào của bánh, bé nuốt nước miếng, chút thèm .

 

Bé cũng ăn bánh ngọt quá.

 

Tống Dư từng ăn bánh ngọt, đó là lúc Thái Dương đón sinh nhật, dì trượng (chồng của dì) mua một cái bánh về.

 

Lúc dì trượng mở nắp hộp, Tống Dư bên cạnh, chằm chằm chớp mắt, cái bánh thật, ngũ sắc rực rỡ, bên còn bao nhiêu hoa lá.

 

Thái Dương nhanh tay nhanh mắt, thò ngón tay chạm một cái, ngón trỏ liền dính một lớp kem, nó đưa miệng mút, lớn vui vẻ:

 

“Ngon quá mất!"

 

Tống Dư chỉ thấy cái trong phim hoạt hình, bé hề háu ăn như bạn bè đồng lứa, nhưng cũng kìm nếm thử một chút, xem bánh ngon như trong phim .

 

Thái Dương hớn hở hét lên:

 

“Tao gọi bạn đến xem mới !"

 

Dì trượng ngăn nó :

 

“Mày ngốc , gọi đến thì cho ăn , bánh đắt thế , ăn thôi!"

 

Thái Dương nghĩ cũng đúng, nhưng nó là đứa trẻ thích khoe khoang, thể khoe với bạn thì tiếc, nhưng Tống Dư vẫn ở bên cạnh mà, nó đầu , quả nhiên thấy ánh mắt khao khát của Tống Dư.

 

Múc một miếng bánh bỏ bát, Thái Dương cố tình lắc lắc mắt Tống Dư:

 

“Bánh ngọt lắm nhé, em ăn ?"

 

Tống Dư nuốt nước miếng, khẽ gật đầu một cái, giọng cũng lí nhí:

 

“Muốn ạ."

 

Thái Dương ha hả, cái bát ngoặt một cái đưa về phía , nó cúi đầu c.ắ.n một miếng thật to, miệng dính đầy một vòng kem:

 

“Còn lâu mới cho em ăn, của hết!"

 

Tống Dư mím c.h.ặ.t môi, chạy “bạch bạch bạch" phòng, thấy Thái Dương nữa.

 

Thái Dương thật quá quắt, nó chạy đuổi theo Tống Dư, tay cầm cái bát, chạy l-iếm, còn lớn:

 

“Bánh ngon thật!

 

Thơm hơn ngọt hơn kẹo sữa nhiều, mềm xèo, ngậm một cái là tan ngay!"

 

Tống Dư bịt tai , chạy thật nhanh, bé tuy nhỏ nhưng chạy giỏi, suýt chút nữa là cắt đuôi Thái Dương.

 

lưng vang lên tiếng “bạch" một cái, tiếng kinh thiên động địa của Thái Dương vang lên.

 

Tống Dư ngẩn , đầu , Thái Dương lúc đuổi theo bé ngã, bát vỡ tan, bánh nát bét, Thái Dương sấp đất, thật to.

 

Dì trượng chạy tới, bế Thái Dương lên:

 

“Bảo mày đừng chạy loạn!

 

Ăn thì ăn , ngã là đáng đời!"

 

Thái Dương gào:

 

“Đều tại Tống Dư, tại nó chạy!"

 

Ánh mắt dì trượng về phía , sải bước đến mặt bé, tặng luôn một cái tát m-ông:

 

“Mày chạy cái gì, em ngã là mày vui lắm hả!"

 

Rồi dỗ dành Thái Dương:

 

“Nín , con xem bố đ-ánh nó , nó dám chạy nữa ."

 

Nói liền nhét một miếng bánh miệng Thái Dương, Thái Dương vốn đang gào hăng hái, miệng thấy ngọt, cơ hàm vô thức cử động, nó lau nước mắt, mới miễn cưỡng nín .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-46.html.]

Dì trượng lấy một cái bát khác múc một miếng bánh thật to cho Thái Dương, Thái Dương thút thít ăn ngấu nghiến, còn dùng ánh mắt đó liếc Tống Dư:

 

“Không cho mày ăn !"

 

Cái bánh lớn, Thái Dương ăn mất một nửa, dì trượng cũng nếm thử một miếng, miếng còn đưa cho dì.

 

Lúc dì từ ngoài về thấy bánh mới họ ăn , mắng chia cho Tống Dư một mẩu nhỏ.

 

Lúc đó m-ông Tống Dư vẫn còn đau, nhưng miếng bánh trong tay, dường như còn đau nữa, bé trân trọng dùng tay quệt một chút kem nếm thử, quả nhiên là ngọt lịm, Thái Dương chẳng sai chút nào, ngon hơn kẹo sữa nhiều lắm!

 

bánh ít quá, ăn mấy miếng là hết, Tống Dư l-iếm l-iếm môi, uống ngụm nước, lúc nuốt xuống dường như vẫn còn cảm nhận vị ngọt ngào của bánh.

 

Bánh ngọt quý giá, chỉ sinh nhật mới ăn, vả sinh nhật bé, nhất định là sinh nhật Thái Dương.

 

Hôm nay chẳng là sinh nhật ai cả, nhưng Tống Dư thấy bán bánh , bé chút ăn, cũng cho ăn nữa.

 

Hơn nữa bây giờ bé tiền nhé!

 

Tống Dư thấy tiếng động ngoài cửa sổ, nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm nhỏ, bé tự mua bánh về nhà.

 

Bé chạy nhanh đến bên tủ, kéo ngăn cùng , ôm lấy con lợn tiết kiệm của , cẩn thận và trân trọng rút một tờ một đồng, chạy vội xuống lầu.

 

Dù là đầu tự mua đồ, nhưng Tống Dư chỉ chút căng thẳng, hằng ngày bé đều cùng bày hàng, thấy bao nhiêu chị đến mua bát bát kê, bản bé vô hình trung cũng học cách mua đồ.

 

Chạy đến bên xe bánh ngọt, Tống Dư đưa một đồng :

 

“Cô ơi, con mua một cái bánh ngọt ạ."

 

Người bán bánh là một cô gái trẻ, mỉm hỏi con:

 

“Bạn nhỏ lấy cái nào nhỉ?"

 

Tống Dư gần mới phát hiện loại bánh ngọt nhiều hơn hẳn so với lúc bé qua cửa sổ, bao nhiêu là hình dáng hoa, bao nhiêu là màu sắc, bé nghiêm túc chọn lựa, cuối cùng ngón tay chỉ một bông hoa màu hồng:

 

“Cô ơi con lấy cái ạ."

 

“Được nhé."

 

Cô bán bánh lấy cốc giấy đưa cho con, trả năm hào tiền thừa.

 

Tống Dư hai tay bưng bánh, kìm mỉm , đang định về nhà thì những đứa trẻ khác gọi .

 

“Cậu là mới , đây từng thấy ."

 

Người gọi Tống Dư là một bé gái, để mái tóc ngắn ngang tai, tay cầm một khẩu s-úng đồ chơi.

 

Bên cạnh nó còn ba đứa trẻ khác, tuổi tác cũng trạc ngoại như , hai trai một gái, đều cùng Tống Dư.

 

Tống Dư căng thẳng, sợ bọn chúng sẽ cướp bánh ngọt của .

 

Bởi vì trong làng cũng nhiều đứa trẻ thích cướp đồ của khác, Tống Dư chính là đối tượng thường xuyên cướp, điều bé chẳng gì, bọn chúng cướp cũng chẳng .

 

Tống Dư mím c.h.ặ.t môi, giấu bánh ngọt lưng định chạy về nhà, nhưng chạy mấy bước chặn .

 

“Các đồng chí, chặn nó !"

 

Bé gái lệnh một tiếng, Tống Dư liền bao vây.

 

Bé ngẩn , ở trong làng mấy đứa trẻ cũng lời Thái Dương như .

 

Tống Dư vội vàng bảo vệ cái bánh ngọt năm hào của , bé gái đang tiến gần, ánh mắt quan sát xung quanh, tìm kiếm điểm đột phá.

 

việc thoát khỏi vòng vây, Tống Dư thục luyện .

 

“Cậu chạy cái gì hả?"

 

Bé gái hỏi.

 

Tống Dư gì, nhưng đôi mắt thì dừng giây nào quan sát tứ phía.

 

“Cậu là con nhà ai thế?"

 

Tống Dư vẫn im lặng.

 

“Cậu ?"

 

Bé gái tò mò hỏi.

 

Tống Dư vẫn giữ sự im lặng.

 

Bỗng nhiên má bé véo một cái.

 

Bé sững sờ, bé gái mặt dùng giọng điệu của lớn :

 

“Trông cũng đáng yêu đấy, chơi với bọn !"

 

Mặt Tống Dư đỏ, chút giận chút ngại ngùng, bé bao giờ chơi với bạn bè cùng lứa, trừ Thái Dương ...

 

Có điều Thái Dương cũng chẳng thích chơi với bé lắm, Thái Dương nhiều bạn trong làng.

 

kịp tìm điểm đột phá nữa, định chạy, chỉ là mấy đứa trẻ phía nhanh ch.óng đuổi theo.

 

“Cậu thích chơi trò đuổi bắt , chạy bọn đuổi!"

 

Giọng bé gái đầy phấn khích.

 

về khoản chạy bộ thì Tống Dư bao giờ thua, đặc biệt là khi lên trấn ngày nào cũng thịt trứng ăn, cân nặng bé tăng lên một chút, thể chất cũng hơn nhiều, những đứa trẻ phía dần đuổi kịp nữa.

 

“Được , tuyên bố nhất, chúng nghỉ một lát!"

 

Giọng bé gái thở hồng hộc vang lên từ phía xa.

 

Tống Dư dừng bước, thấy danh hiệu “ nhất" thì chút vui mừng, đây là đầu tiên bé giành hạng nhất đấy!

 

, bé gái đang thở dốc, mắt sáng rực:

 

“Cậu còn chơi trò gì nữa?

 

Cậu là mới, cho chọn đấy!"

 

 

Loading...