Xuyên Về Thập Niên: Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 73
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:05:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , hai giọng đột nhiên truyền đến từ xa gần:
“Này!
Đây chính là hàng Oden đó , ngon lắm."
“Có đắt ?
Tên lạ hoắc."
“A, bán hết sạch ?"
“Thôi ăn nữa, lâu lắm phát lương, tớ cơm mang theo đây, tối ăn tạm với đậu phụ thơm cũng ."
Lúc hai cuối cùng đến quầy hàng, còn vẫn còn chút đắn đo, hỏi:
“Chủ quán, Oden bán hết ạ?"
Tống Tân Nhiễm đến, là hai phụ nữ độ hai ba mươi tuổi, đều mặc bộ đồ màu xám, Tống Tân Nhiễm cảm thấy bộ đồ quen mắt, nhưng cũng kịp nghĩ nhiều, :
“Giờ bán hết , tối tám giờ rưỡi vẫn còn."
“Chuyện gì thế, cô bán hàng mà còn bày đặt cung ứng hạn ."
“Ơ!"
Một cô gái đội mũ len mở to mắt, “Tống Tân Nhiễm, là Tống Tân Nhiễm!"
Tống Tân Nhiễm nghi hoặc, chỉ cảm thấy hai trông lạ mặt.
“Cô đổi nhiều quá!"
Cô gái mũ len cô, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, “Cô b-éo lên , da dẻ trông hơn !
Hóa là cô bán Oden , chỉ ngon, còn tay nghề cô thế !"
“Trước cô ở nhà máy cũng gì ăn , ngờ lặng lẽ bán hàng rong !"
“Thế nào, cô bán hàng ở đây kiếm tiền ?"
“Cuộc sống khá giả là thèm liên lạc với bạn cũ nữa nhỉ."
Đến đây Tống Tân Nhiễm tại áo của hai trông quen mắt như , ngày cô mới đến thế giới , mặc cũng là bộ đồ công nhân màu xám xịt như thế.
cũng chỉ ngày đó, cô nghỉ việc ngay trong ngày, dọn đồ về nhà, bộ đồ công nhân quá bẩn chỗ rách lỗ, cô vứt luôn.
Ký ức của nguyên chủ ở nhà máy mấy vui vẻ, Tống Tân Nhiễm cũng dây dưa nhiều với ở nhà máy, chỉ nhàn nhạt :
“Hôm nay Oden bán hết ."
Hình Thục Vinh tức cô gái đội mũ len , liền lập tức vặn hỏi:
“Chẳng cô tối vẫn còn ?"
Tống Tân Nhiễm vẻ mặt bình thản:
“Hai còn ca đêm mà mua ?"
Nhà máy thủy tinh là chế độ ba ca, lúc thể chỉ tan ca ngày, hoặc ca đêm, nhưng nhân viên nhà máy đều tan ca là về ngay, vội về nhà việc nhà, ai tan ca xong còn dạo phố lâu thế .
Sắc mặt Hình Thục Vinh lập tức lắm, càu nhàu:
“Đi ca đêm gì mà , sớm chẳng , nếu tháng chắc chắn phát lương, nghỉ từ lâu ."
Tống Tân Nhiễm nhướng mày, rõ còn hỏi:
“Lương vẫn đang nợ ?"
Đến đây cần Hình Thục Vinh , phụ nữ bên cạnh Điền Hồng liền tranh lời, như trút hết nỗi khổ:
“Nợ chứ, đây là tháng thứ tư !
Cô dám tin lương tháng tám vẫn phát ?
dựa vay tiền mới sống nổi đây!
Thật Đổng xưởng trưởng đang gì, mỗi tối chỉ thấy xe tải lớn đến chở hàng, hỏi ông đòi lương ông bảo vốn thu hồi , tháng chắc chắn phát, thế mà cứ đùn đẩy mãi!"
Điền Hồng thở dài, với Tống Tân Nhiễm:
“Vẫn là cô khôn khéo, hai tháng nghỉ , còn hơn bọn bây giờ, mà dám , việc cũng chẳng thiết tha, chẳng nữa."
Điền Hồng ánh mắt Tống Tân Nhiễm chút ngưỡng mộ, pha lẫn chút ghen tị.
Lúc Tống Tân Nhiễm nghỉ việc gây một làn sóng nhỏ trong tổ, công nhân cùng tổ ai cũng quen, Tống Tân Nhiễm là công nhận thật thà chịu khó, khác chịu tăng ca đêm, đưa cô là chuẩn.
Mọi đều gia đình cô điều kiện kém, còn đứa con nuôi.
chính như nghỉ việc một dấu hiệu, tổ trưởng Uông Linh bóng gió ít , Tống Tân Nhiễm tầm xa, chỉ tham lợi mắt, mới hai tháng phát lương nghỉ việc, chứ phát .
Nhà máy thủy tinh là nhà máy chế độ đãi ngộ nhất thị trấn, cô khối .
Còn Tống Tân Nhiễm nhất định sẽ hối hận, tìm việc nào hơn việc nữa.
Ngày hôm Tống Tân Nhiễm nghỉ việc, nhà máy mới đến thế công việc của cô, nhưng mới dễ chuyện như Tống Tân Nhiễm, ngày nào xong là về, cô ca đêm thì mơ.
Điền Hồng lúc đó còn vui, Tống Tân Nhiễm cô chẳng tìm ca, trong lòng còn thầm nghĩ, Tống Tân Nhiễm cũng chẳng còn đường, đắc tội Uông Linh ch-ết như , chắc chắn nhận cô.
Chỉ là cũng rõ tính cách lầm lì như đất sét của Tống Tân Nhiễm xảy chuyện gì với Uông Linh, chuyện chỉ cùng ký túc xá với Tống Tân Nhiễm là Trần Tĩnh Phương và Từ Sa mới hiểu rõ.
Trần Tĩnh Phương là thích bàn tán khác, hỏi thăm gì từ chỗ cô , tuy nhiên đây thích tụ tập là Từ Sa mà cũng chẳng mấy câu, chỉ Tống Tân Nhiễm ca đêm, cãi lý với Uông Linh vài câu nghỉ việc.
Điền Hồng lúc đó còn nghĩ, Tống Tân Nhiễm tức giận nghỉ việc thì khổ mà chịu.
Kết quả bây giờ ngờ, khổ là chính chịu.
Điền Hồng thở ngắn than dài.
Tống Tân Nhiễm hỏi:
“Vậy hai nghỉ việc?"
Hình Thục Vinh :
“Ai dám nghỉ chứ, xưởng trưởng , một khi vốn thu hồi là phát lương ngay, ưu tiên đảm bảo cho công nhân đang trong nhà máy!"
“Bây giờ ngày nào ngày đó, dù nhà máy ở đây, xưởng trưởng cũng ở đây, chạy ."
“ ."
Điền Hồng tiếp, “Bây giờ việc trong nhà máy ít nhiều, ngay cả dây chuyền cũng chậm , nhẹ nhàng hơn là đằng khác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-73.html.]
Hình Thục Vinh mắt láo liên, vươn cổ trong xe đẩy của Tống Tân Nhiễm, tuy nhiên Tống Tân Nhiễm đậy nắp , thấy gì, chỉ hương thơm từng làn chui .
Hình Thục Vinh :
“Tân Nhiễm , việc kinh doanh của cô thật đấy, bán hết sớm thế , danh tiếng đều truyền đến tai , mỗi ngày kiếm bao nhiêu tiền?"
Tống Tân Nhiễm nhàn nhạt :
“Không nhiều, tạm đủ sống qua ngày."
Hình Thục Vinh câu trong lòng dễ chịu hơn ít, nếu đây cùng một nhà máy, công nhân bằng mà khi nghỉ việc kiếm tiền, cô thật sự còn khó chịu hơn ch-ết.
Lương sáu trăm tệ ở nhà máy thủy tinh, trừ chi phí hàng tháng, còn để dành hai ba trăm đấy, hơn nhiều so với “tạm đủ sống qua ngày".
Nghe thấy câu , tâm trạng Điền Hồng cũng lên chút, nhưng cô vẫn hòa giải:
“Đủ sống là , bây giờ trong nhà máy chúng bao nhiêu dựa vay tiền để sống đấy."
Tống Tân Nhiễm những lời xuôi tai:
“Đừng lo, nhà máy lớn thế , lương chắc chắn thiếu , đợi chút là ."
Lời , cả hai đều cảm thấy vô cùng an ủi, Hình Thục Vinh còn :
“Tiếc là đồ của cô bán hết , nếu còn thể ủng hộ việc kinh doanh của cô.
Bán hàng rong cổng trường khó kiếm tiền nhất, tiền của học sinh nhiều, sạp hàng chẳng ít, áp lực cạnh tranh lớn lắm đấy."
Tống Tân Nhiễm :
“Thì còn ."
Điền Hồng bắt đầu hồi tưởng quá khứ:
“Chúng thời học cấp hai đừng là tiền tiêu vặt, mỗi ngày vài xu mừng lắm , bây giờ trẻ c.o.n c.uộc sống lên, cháu trai học cấp hai nội trú, mỗi tuần sinh hoạt phí ba mươi!"
Điền Hồng thầm tính một bài toán trong lòng, mỗi tuần ba mươi, tiền mua đồ ăn vặt còn ít hơn, quầy hàng như Tống Tân Nhiễm, mỗi tháng chắc kiếm hai ba trăm thôi.
Cô bình thường tiếp xúc với quá ít, căn bản trẻ con nhà giàu ở thị trấn mỗi ngày tiền tiêu vặt bốn năm tệ, chỉ riêng tiền tiêu vặt bằng sinh hoạt phí của khác .
Những đứa trẻ bình thường ở nhà ăn ngon, càng theo đuổi những thứ thích, nhất là những món ngon từng nếm qua, tiêu tiền cực kỳ phóng khoáng.
Huống chi chỉ riêng học sinh trường 3 hơn một nghìn , lúc Tống Tân Nhiễm buôn bán thì căn bản đủ bán.
Tống Tân Nhiễm sẽ những lời cho khác , tục ngữ của cải lộ ngoài, cô xã giao với hai một lát, cũng về.
Hoàn Hình Thục Vinh và Điền Hồng hai về đến nhà máy tuyên truyền cô thế nào.
Gần đây trong nhà máy trông lúc nào cũng ảm đạm, việc cứ như cái xác hồn, Hình Thục Vinh đến tổ :
“Các đoán xem hôm nay gặp ai ở thị trấn?"
“Ai thế?"
“Tống Tân Nhiễm!"
Trước đều là cùng tổ mấy năm, ai mà , bất kể trong lòng nghĩ gì, lập tức hỏi:
“Cô bây giờ đang gì?"
Điền Hồng :
“Đang bán hàng rong cổng trường 3 đấy!"
Trần Tĩnh Phương thấy, trong lòng cũng dậy lên chút gợn sóng nào, chỉ nghĩ Tống Tân Nhiễm quả nhiên đang điều cô từng , chỉ là lúc đó cô còn khuyên Tống Tân Nhiễm về , bây giờ ngưỡng mộ sự phóng khoáng của Tống Tân Nhiễm.
“Việc ăn của cô thế nào?"
Trần Tĩnh Phương hỏi.
Hình Thục Vinh :
“Bình thường thôi, bảo là tạm đủ sống."
Trần Tĩnh Phương :
“Kiếm tiền là , hơn hẳn chúng bây giờ nợ lương phát."
“Tốt cái gì mà ."
Có giọng sắc nhọn , “ họ bán giày, là mở cửa tiệm đàng hoàng, bình thường trông việc ăn thế, một năm là phá sản, hỏi còn lỗ mấy nghìn."
“Bây giờ việc ăn dễ , vẫn là nhà máy nhận lương định hơn."
Từ Sa lạnh một tiếng:
“Cô xem chúng bây giờ định ?"
“Xưởng trưởng tháng nhất định phát!"
Trần Tĩnh Phương , tính khí vẫn ôn hòa:
“Xưởng trưởng tháng cũng thế."
Đến đây ai gì nữa, một lát im lặng, đột nhiên giọng vang lên:
“ thấy xe của xưởng trưởng đến nhà máy, hỏi xưởng trưởng vay chút tiền , chẳng còn tiền ăn cơm nữa !"
“Được, cùng !"
“Đi !"
Từ Sa cũng , Trần Tĩnh Phương kéo cô :
“Cô gì?"
Từ Sa đương nhiên :
“Đi hỏi xưởng trưởng vay tiền chứ, ông phát lương thì chúng ch-ết đói trong văn phòng ông !"
Trần Tĩnh Phương :
“Cô dạo chẳng vay nửa tháng lương ?
Bây giờ nhiều cùng thế , xưởng trưởng chắc chắn cho vay, cô nếu thực sự , thì đợi lúc bà chủ đến, lén tìm hai họ mà hỏi."
Việc hỏi ông chủ vay tiền Trần Tĩnh Phương là đầu tiên, lúc đó cô theo lời Tống Tân Nhiễm, lén văn phòng với ông chủ cảnh nhà .
Ông chủ đồng cảm, tại chỗ cho cô vay một nghìn tệ.
Sau đó Trần Tĩnh Phương thấy Từ Sa tiền ăn cơm, mềm lòng cũng kể với cô , nhưng lúc đó bọn họ tin lan truyền thế nào, Từ Sa hỏi tốn bao nhiêu công sức mới vay 300 tệ.