Xuyên Về Thời Dân Quốc: Thiên Kim Giả Rung Chuyển Cửu Châu, Cưa Đổ Thiếu Soái - Chương 401: Đi Thuyền Đến Phụng Tân

Cập nhật lúc: 2026-04-10 14:54:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quất Gia Lăng Hương nghĩ đến Tiểu Xuân Chân Tử, nghĩ đến Đàm Hoài Thư vẫn từ Giang Thành trở về, liền gật đầu: “Được.”

 

Cô cũng thật sự tâm lực kiệt quệ, ký ức ở Lục Thành tuy vui vẻ, nhưng gắn bó với cô hơn mười năm, sức nặng lớn.

 

Trần Y lâu, liền dẫn Vu Vịnh Mai rời . Nhìn bộ dạng vui vẻ theo đuổi cuộc sống mới của cô , Vân Sở Hựu khỏi nheo mắt, Trần Y xưa nay là tỉnh táo, thể khiến cô vui mừng như , xem là một đàn ông đơn giản.

 

Buổi tối, Thẩm Cù mang t.h.i t.h.ể của Tiểu Xuân Chân T.ử về, Quất Gia Lăng Hương một trận. Khi Vân Sở Hựu đề nghị tổ chức một tang lễ, cô lắc đầu từ chối, đem hỏa táng, tro cốt thu .

 

Quất Gia Lăng Hương luôn rõ, ước mơ của nuôi là trở về Đông Doanh, chứ Cửu Châu.

 

Cô tuy cách nào đưa về, nhưng hỏa táng , ở cùng cô luôn là điều , tin rằng bà cũng sẽ nguyện ý.

 

Xử lý xong t.h.i t.h.ể của Tiểu Xuân Chân Tử, vật tư cũng sắp xếp xong, liền định sáng mai rời Lục Thành. Quất Gia Lăng Hương Phụng Tân nữa, cô chỉ cảm thấy tâm mệt mỏi, thực sự thể đối phó với việc vất vả. Về việc , Vân Sở Hựu cũng ép buộc, chỉ dặn dò cô những ngày cẩn thận một chút, Đông Doanh thể sẽ lẻn Lục Thành.

 

Vân Sở Hựu nửa dựa giường, đưa tay ôm eo Hoắc Trạm: “Hoắc Nhất ở Tây Linh Sơn, Hoắc Nhị ở Hứa Đô?”

 

Hoắc Trạm cúi mắt cô, nhẹ: “Hoắc Tam sáng nay đến Lục Thành, phân tán binh lực, .”

 

Anh tự nhiên sẽ chuyện ngu ngốc rời Lục Thành mà hậu phương trống rỗng. Đợi từ Phụng Tân trở về, liền thể đả thông Tây Hào, Lĩnh Nam, Bình Châu, thu bộ tỉnh Quảng Lương tay. Tương lai nạn đói lan rộng, Tứ Tượng Đảng e rằng cũng nóng lòng thoát khỏi nơi .

 

“Anh trong lòng tính toán là .” Vân Sở Hựu nhắm mắt, buồn ngủ rũ rượi, mấy ngày nay bận rộn, thật mệt.

 

Hoắc Trạm vốn còn gì đó, thấy bộ dạng buồn ngủ của Vân Sở Hựu, đáy mắt chứa ý , cẩn thận đặt xuống, đắp chăn cho cô, bàn tay to dài nhẹ nhàng vỗ về, vẻ dỗ dành. Nghĩ đến Cố Quận và những khác còn đang đợi bên ngoài, mắt nheo , chắc là cách nào để họ tiếp cận , đợi từ Phụng Tân về, họ chắc cũng .

 

Sáng sớm hôm , Hoắc Trạm và Vân Sở Hựu dẫn theo Thẩm Cù, Hoắc Thất, cùng gia đình Vân Sơn và một tiểu đội Hoắc gia quân, bí mật rời khỏi Lục Thành, thông báo cho bất kỳ ai. Họ cần đến Hứa Đô để lên thuyền.

 

Xe chạy nhanh, nhanh đến Hứa Đô, thẳng đến bến tàu lên chiếc thuyền lớn chuẩn sẵn.

 

Vân Sở Hựu lên thuyền, chút hiếu kỳ đông ngó tây: “Đi thuyền thì chúng mất mấy ngày mới đến Phụng Tân?”

 

Kiếp cô cũng từng thuyền, kiếp đầu tiên.

 

Thẩm Cù : “Thiếu phu nhân, đường thủy sẽ gần hơn nhiều, năm ngày là đến.”

 

Vân Sở Hựu chớp mắt, năm ngày, thảo nào lúc Hoắc Trạm liều mạng binh lực cũng quyết chiến một trận với quân Đông Doanh. Đối với những năm 40 giao thông bất tiện, từ Hứa Đô đến Phụng Tân chỉ mất vỏn vẹn năm ngày, đủ để mạo hiểm .

 

Thẩm Cù bộ dạng mới lạ của Vân Sở Hựu, : “Trên thuyền ngày tháng khô khan, Thiếu phu nhân đừng chê buồn chán.”

 

Vân Sở Hựu nhún vai, cô sợ nhất là buồn chán, huống hồ trong thời đại mưa b.o.m bão đạn , sự khô khan thực sự, lúc nào cũng lo lắng gặp Đông Doanh , sống sót .

 

Hoắc Trạm từ boong tàu tới, thấy lời , tiến gần, đưa tay sờ lên làn da trắng như tuyết đầy quyến rũ của cô.

 

Vân Sở Hựu môi đỏ thắm, vui vẻ: “Không , sợ buồn chán thế ?” Nói xong, tiếng ồn ào kích động boong tàu, Vân Sở Hựu chống cằm: “Huống hồ, đường e rằng cũng buồn chán .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thoi-dan-quoc-thien-kim-gia-rung-chuyen-cuu-chau-cua-do-thieu-soai/chuong-401-di-thuyen-den-phung-tan.html.]

Vân Sơn và những khác cũng là đầu thuyền, Hoắc gia quân nghiêm trang xung quanh, và chiếc thuyền lớn sang trọng, kích động chịu nổi.

 

Những dân thường như họ, cơ hội cùng thuyền với quân quan, còn là Phụng Tân!

 

Phụng Tân! Đó là địa bàn của đại quân phiệt, họ đến đó sẽ trở thành bá tánh của Phụng Tân, Đại soái quân phiệt che chở, cần chạy nạn nữa. Huống hồ dựa quan hệ của Vân Sở Hựu, họ đến đó chừng còn thể trở thành thượng lưu!

 

Chỉ nghĩ như , Vân Sơn kích động đến mức xoa tay, từ nay về , gia môn nhà họ Vân coi như nâng cao !

 

Gia đình nhà họ Vân già trẻ lớn bé, cộng cũng hơn mười , lên thuyền ồn ào như cái chợ.

 

Vân Sở Hựu mắt nheo , hất cằm: “Nương, qua đây, con chuyện .”

 

“Ê!” Tống Quế Anh đáp một tiếng, bước nhanh trong khoang thuyền. Vân Sơn thấy , mắt đảo một vòng, vội vàng theo. Ông đương nhiên tình cảm của Vân Sở Hựu đối với Tống Quế Anh giống bình thường, những ngày ông theo Tống Quế Anh mới .

 

Vân Sơn cũng thêm tâm nhãn, sợ đến Phụng Tân Vân Sở Hựu sẽ quan tâm đến họ, nhưng chỉ cần bám c.h.ặ.t lấy Tống Quế Anh, chắc chắn sẽ gặp tình huống . Cho nên, từ khi sẽ Phụng Tân, ông đối với Tống Quế Anh khác xưa.

 

Vương Hương Cúc và Vương Linh Đang ở góc boong tàu, Vân Sơn lon ton theo Tống Quế Anh khoang thuyền, sắc mặt cả hai đều chút khó coi. Mất bao công sức lôi kéo nhà họ Vân, khó khăn lắm mới gạt Tống Quế Anh , gặp chuyện .

 

Tuy họ cũng Phụng Tân, nhưng nghĩ đến tình cảm của Vân Sở Hựu đối với Tống Quế Anh, trong lòng hai lo lắng.

 

Vân Sở Hựu là con ruột của Tống Quế Anh, là phu nhân quân quan, Tống Quế Anh nước lên thuyền lên, nhà họ Vân gì còn chỗ cho bà ? Vân Sơn cũng là kẻ lòng lạnh lùng, chắc chắn sẽ vì bà mà đắc tội với Vân Sở Hựu.

 

Chẳng lẽ hai con họ chỉ thể cụp đuôi , sắc mặt của Tống Quế Anh?

 

Được Vân Sơn nâng niu trong lòng bàn tay lâu, Vương Hương Cúc còn nữa?

 

Nghĩ , Vương Hương Cúc liền nghiến răng nghiến lợi, chằm chằm về phía khoang thuyền, cho đến khi giọng của Vương Linh Đang vang lên.

 

Vương Linh Đang cũng tha thiết về phía khoang thuyền, nhưng Vân Sơn và Tống Quế Anh. Trên mặt cô ửng lên một lớp hồng, đáy mắt đầy vẻ say mê, nhỏ giọng : “Nương, Hoắc thiếu soái, trông, trông thật trai.”

 

Thực đêm ở trong sân của Trịnh gia quân, cô gặp Hoắc Trạm một , nhưng lúc đó trời quá tối, cô sợ hãi, kỹ. Hôm nay đột nhiên thấy, kinh ngạc tột độ, nhất thời Hoắc Trạm trong lòng cô quả thực như thiên thần.

 

Vương Hương Cúc lời của Vương Linh Đang, nhíu mày, thầm nghĩ đây là lúc nào , còn đàn ông trai ?

 

Đột nhiên, mắt Vương Hương Cúc lóe lên, cúi đầu kỹ con gái , tuổi còn nhỏ, da trắng, tuy nhiều việc đồng áng khiến da thô ráp, nhưng mắt hai mí môi đỏ, trong đám con gái nhà quê cũng coi là xinh .

 

Trước khi Đông Doanh đ.á.n.h tới, Linh Đang nhà bà ở trong làng cũng là một mỹ nhân tiếng, đến hỏi cưới bao nhiêu. Bà vốn còn định chọn một điều kiện , sính lễ nhiều, ai ngờ đột nhiên chiến tranh nổ .

 

Cả nhà họ buộc chạy nạn, nếu thấy nhà họ Vân đàn ông đông, điều kiện , bà cũng sẽ theo Vân Sơn.

 

Còn con gái bà , thể dễ dàng gả cho một gã góa vợ gì nổi bật?

 

Vừa nghĩ đến đây, Vân Vĩnh Phúc sáp , đưa tay nắm lấy tay Vương Linh Đang, : "Linh Đang, chúng đến Phụng Tân, em gái chăm sóc, cuộc sống chắc chắn sẽ , đến lúc đó sinh mười đứa tám đứa con, sống thật !"

 

 

Loading...