Xuyên Về TN 60: Nữ Đại Lực Bận Bịu Trồng Rau Trên Hải Đảo - Chương 174: Vợ Của Phương Hoành Cường - Dương Xảo Muội
Cập nhật lúc: 2026-02-09 18:37:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Liên tiếp ba ngày, những món đồ bổ Bảo Ni hầm cho Cố Dã đều mang theo một phần cho Phương Hoành Cường.
Phương Hoành Cường nhận vợ Cố Dã thật tâm thật ý mang cho , nên cũng từ chối nữa, nghĩ bụng đợi sẽ tính tiền trả cho Cố Dã.
Đến ngày thứ tư, vợ của Phương Hoành Cường đến nơi. Người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, qua cứ tưởng bốn mươi, quần áo giặt sạch sẽ nhưng miếng vá chồng lên miếng vá, thể thấy tay nghề của chị dâu khéo, đường kim mũi chỉ tỉ mỉ.
“Bố nó ơi, ?” Vợ Phương Hoành Cường Phương Hoành Cường bất động giường, nước mắt kìm mà tuôn rơi.
“Xảo Muội, đừng , , dưỡng vài ngày là khỏi thôi. Đây là chiến hữu của , Cố Dã, còn đây là vợ , đồng chí Lâm Bảo Ni. Mấy ngày nay may nhờ đồng chí Lâm, ăn ké ít đồ ngon đấy.” Lần Phương Hoành Cường chỉ thương nội tạng mà còn gãy một chân, may mà điều trị đúng cách, sẽ để di chứng, nếu thì đời binh nghiệp cũng chấm dứt.
“Cảm ơn em gái, cảm ơn em nhiều lắm. Hết bao nhiêu tiền, em tính , chị đưa cho em.” Dương Xảo Muội lau nước mắt, rối rít cảm ơn Bảo Ni, còn móc tiền định trả cho cô.
“Thật sự cần chị dâu, em cũng chỉ tiện tay thôi, tiền nong thì đừng nhắc đến nữa, đây là phòng bệnh, chúng giằng co qua . Anh Phương và Cố Dã là chiến hữu, là chiến hữu cùng sinh t.ử, chút chuyện đáng là gì.” Bảo Ni thật sự định lấy tiền, mỗi chú Thẩm hầm canh đều nhiều, cô chỉ mượn hoa kính phật thôi. Cô đây là chiếm hời của chú Thẩm, tiền của cô mua nhiều canh nước như .
Phương Hoành Cường thấy vợ Cố Dã thật sự nhận, bèn với vợ : “Xảo Muội, đồng chí Lâm nhận thì thôi , để tính.”
Đều ở trong quân đội, qua thường xuyên mà.
Lâm Bảo Ni cũng tên của vợ Phương là Dương Xảo Muội.
Chị đúng là một phụ nữ cần cù, đến bao lâu bắt đầu việc. Lau cho Phương Hoành Cường, quần áo, ga trải giường, xong xuôi giặt, cứ bận rộn luôn tay.
Buổi tối Bảo Ni lấy cơm về, Phương Hoành Cường ăn , Dương Xảo Muội nhà ăn bệnh viện mua cơm bệnh nhân, cũng tệ. Bảo Ni nhắc đến chuyện chia canh cho Phương Hoành Cường nữa, cô khó xử.
Cố Dã tiêm xong, Bảo Ni đưa vệ sinh một chuyến, chuẩn về nhà khách ngủ.
“Chị dâu, em về nhà khách ngủ đây, chị ngủ ở ?”
“Em gái, chị ngủ ở đây là .” Chị vỗ vỗ chiếc giường nhỏ bên cạnh giường bệnh của Phương Hoành Cường, đó là chỗ chiến sĩ nhỏ ngủ , bây giờ về , Dương Xảo Muội định ngủ ở đó.
Bảo Ni gì, dặn dò Cố Dã một tiếng .
Ngày hôm , Bảo Ni mang bữa sáng đến, Dương Xảo Muội dọn dẹp gọn gàng, cơm cũng mua về.
“Em gái, em đến ?” Dương Xảo Muội thấy Bảo Ni xách cặp l.ồ.ng giữ nhiệt và hộp cơm , vội vàng chào hỏi.
“Chị dâu dậy sớm thế, dọn dẹp xong hết ?” Bảo Ni đồng hồ, còn đến sáu giờ.
“Thế mà sớm gì, nếu ở đội sản xuất quê chị, việc đồng áng xong một nửa .” Nhà Dương Xảo Muội ở Đông Bắc, quê gốc Phương Hoành Cường ở Sơn Đông, năm xưa ba con chạy nạn đến Đông Bắc.
Dương Xảo Muội tính tình thẳng thắn, chuyện giọng lớn, hôm đầu tiên đến còn e dè, qua một đêm cảm thấy như quen .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-60-nu-dai-luc-ban-biu-trong-rau-tren-hai-dao/chuong-174-vo-cua-phuong-hoanh-cuong-duong-xao-muoi.html.]
Trước đây Bảo Ni xem video, thấy nhiều Đông Bắc nhiệt tình hiếu khách, là những hướng ngoại xã giao cực đỉnh. Lúc đó cô cũng tiếp xúc nhiều với Đông Bắc nên kiểm chứng , hôm nay cô cảm thấy cơ hội đến .
Vết thương của Cố Dã đỡ nhiều, miệng vết thương đóng vảy, thể tự xuống đất chậm rãi. Bốn năm ngày nay, Bảo Ni ngày hai bữa canh dinh dưỡng bồi bổ, thể lực của cũng hồi phục kha khá.
Còn Bảo Ni thì tặng cái bồn cầu phiên bản giản lược giá hai hào của cho Dương Xảo Muội. Nhà chị Phương Hoành Cường cũng thể xe lăn hoạt động , chỉ gãy một chân, vẫn thể tự lên ghế .
Bảo Ni tiếp xúc với Dương Xảo Muội mấy ngày, cảm thấy tâm thái chị . Trong nhà chồng mù lòa, bốn đứa con lớn nhỏ, ngày nào cũng đồng việc, tuy nhà đẻ thể giúp đỡ đôi chút nhưng phần lớn việc đều cần chị tự tay lo liệu.
Dương Xảo Muội tuy vì lao lực quá độ nên già dặn, nhưng tinh thần cực kỳ lạc quan, ngày nào cũng ha hả, nổi nóng vô cớ, thỉnh thoảng còn hát vài câu.
“Em gái Lâm, đảo chỗ các em đất nhiều ?”
“Đất nhiều, thu nhập chủ yếu là biển đ.á.n.h cá, chị hứng thú với hải đảo thế?” Trước đây Bảo Ni quen Phương Hoành Cường, ở Trung đoàn 3, còn Cố Dã ở Trung đoàn 2.
“Lão Phương nhà chị để con chị đến theo quân. Nhà chị lớn nhỏ bốn đứa con, cộng thêm chị và chồng, sáu bảy miệng ăn, nếu đến theo quân thật thì ăn gì, uống gì? Ở quê, ít nhất cũng lo cái bụng no. chị cho bọn trẻ gặp bố chúng nó nhiều hơn, đứa út nhà chị còn mặt bố nó nữa.”
Dương Xảo Muội cũng ở gần chồng , trong lòng yên tâm, nhưng tình hình thực tế cũng thể cân nhắc.
Bảo Ni suy nghĩ một chút : “Trên đảo cũng quân nhân trồng trọt, nhưng chèo thuyền qua, mỗi nhà thể chia ba bốn mẫu đất. Bọn em cũng đang trồng rong biển, sang năm thể mở rộng diện tích, sẽ cần nhiều hơn. hải đảo nhiều bão, khi một cơn bão quét qua là chẳng còn gì.”
Bảo Ni rõ lợi hại , lựa chọn thế nào là chuyện của vợ chồng nhà họ Phương.
Dương Xảo Muội gì, chuyện chị suy nghĩ thật kỹ. Là một vợ lính một gồng gánh gia đình mười mấy năm, chị trí tuệ sống của riêng , cách suy nghĩ riêng, mặc dù chị học nhiều, chữ bao nhiêu.
Bảo Ni tiếp tục đề tài nữa, đề nghị đưa chị dạo phố. Tiêm cũng xong , cơm trưa cũng ăn , hai phụ nữ bỏ hai ông chồng cùng cảnh ngộ giường bệnh, vui vẻ chơi.
“Cảm ơn em dâu nhiều nhé, Xảo Muội nhà đầu xa, chút e dè. Trước đây cô gan lớn lắm, cũng dám , tính tò mò cũng lớn. Lần đến đây, nếu em dâu, chắc cô công cốc một chuyến, chẳng cả.” Phương Hoành Cường nhớ Xảo Muội thời trẻ, cũng là hoa khôi của thôn đấy chứ!
“Cảm ơn gì chứ, Bảo Ni nhà tính tình phóng khoáng, chơi kiểu vòng vo tam quốc . Chị dâu tính tình thẳng thắn, hợp với Bảo Ni, nếu thì Bảo Ni nhà cũng chẳng ôm việc .” Cố Dã hiểu Bảo Ni, cô là kiểu thích là thật sự thích, ghét là thật sự ghét, giả vờ chút nào.
Còn Bảo Ni đang đưa Dương Xảo Muội dạo trong thành phố. Thời thành phố cũng chẳng danh lam thắng cảnh gì, chỉ công viên, rạp chiếu phim, cửa hàng bách hóa… Dương Xảo Muội xem biển, Bảo Ni liền đưa chị bến tàu.
“A, em gái Bảo Ni, chị thấy biển ! Lão Phương nhà chị ở đây bao nhiêu năm, chị từng đến thăm nào. Trước đây là do con còn nhỏ, chồng bệnh thấy gì, chị càng thể rời . Biển lớn thật đấy, còn nhiều chim nữa…”
Dương Xảo Muội bờ, dang rộng hai tay, cảm thấy trong lòng , chị miêu tả thế nào.
“Em gái Bảo Ni, chị quyết định sẽ đến theo quân, để bọn trẻ bố chúng nó gì, nơi việc trông như thế nào. Cho dù sống vất vả một chút cũng , một nhà là ở bên .”
Lời của Dương Xảo Muội mộc mạc, văn vẻ gì, nhưng khiến cảm thấy chua xót lạ thường.