Xuyên Về TN 60: Nữ Đại Lực Bận Bịu Trồng Rau Trên Hải Đảo - Chương 299: Bàn Chuyện Gia Sản

Cập nhật lúc: 2026-02-09 18:44:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhà Bảo Ni phân trong tòa nhà sáu tầng, nhà cô ở tầng ba, một cầu thang hai hộ.

 

Đây là tiêu chuẩn dành cho sĩ quan cấp Lữ đoàn trở lên, thấp hơn thì một cầu thang ba hộ, thấp hơn nữa là khu tập thể.

 

Bảo Ni xem qua một lượt, phòng ngủ chính diện tích nhỏ, hai phòng ngủ còn chỉ nhỏ hơn phòng chính một chút. Bếp, phòng khách, nhà vệ sinh, ban công đều rộng rãi.

 

Điều duy nhất quen là sân vườn, thể trồng rau, Bảo Ni quen , đến cũng trồng hai luống rau. Tuy giỏi nấu ăn, nhưng thích trồng rau.

 

Phòng ốc dọn dẹp sơ qua, Bảo Ni bảo Lục Cửu và Tam Thất tự dọn dẹp sắp xếp phòng của .

 

“Đại tẩu, Hiên Vũ còn thích ứng ạ?”

 

Cố Hiên Vũ thi Đại học Nhân dân, tiếp bước Cố đại ca.

 

“Cũng tạm, chỉ là bạn học đều chăm chỉ, thư viện và phòng tự học ngày nào cũng xếp hàng.” Cố đại tẩu vẫn an ủi, con trai nhà , tranh khí. Trong đại viện, tham gia thi đại học ít, thi đỗ thật lòng nhiều, thi như Hiên Vũ cũng nhiều.

 

Hàn Bắc nhà họ Hàn, Trịnh Đào nhà họ Trịnh, thi đỗ trường quân đội, thế là tệ .

 

Bảo Ni tặc lưỡi, nghĩ sai, lỡ dở mười năm a, cơ hội quá khó . Cơ hội học tập dễ gì , ai lãng phí, đều liều mạng học tập.

 

Bảo Ni và Cố đại tẩu mở bưu kiện trò chuyện, lấy chăn đệm và quần áo , phơi ngoài ban công cho gió thổi một chút. Bao nhiêu ngày , mùi cả .

 

Còn là đồ ăn, đủ loại đồ khô, Bảo Ni cũng để cho hết.

 

“Bảo Ni, em nhiều đồ ăn thế ?” Cố đại tẩu kinh ngạc, chỗ ăn bao lâu mới hết.

 

“Cái là chuẩn từ năm ngoái, bây giờ vật tư vẫn dễ mua lắm, mấy thứ đều là em tự phơi, đỡ cho mới đến đây, lạ nước lạ cái.”

 

Bảo Ni mỗi khi đến một nơi, đều thói quen quen địa hình, nhưng đây là Kinh Thị a, quan hệ chằng chịt phức tạp, cô thể mạo tiến.

 

“Đại tẩu, lát nữa chị mang về một ít, em chuẩn nhiều lắm.” Bảo Ni và Cố đại tẩu quan hệ , cái gì cũng nỡ cho.

 

“Được, chị mà thèm. Em xem, em nấu cơm, nhưng xoay xở đồ đạc.” Cố đại tẩu phục Bảo Ni, cứ như chuột hamster , thật tích trữ đồ.

 

Cố đại tẩu giúp đỡ một lúc, về nhà nấu cơm, tối nay ăn cơm bên nhà chị .

 

Bảo Ni dùng gùi đựng ít đồ, gọi Lục Cửu giúp bác gái mang sang.

 

“Ây da, bác càng Lục Cửu càng thấy thích, tiếc quá!” Cố đại tẩu sinh ba đứa, đều là thằng cu, dám sinh nữa.

 

“Bác gái, trọng nam khinh nữ là , trọng nữ khinh nam cũng nên ạ.” Tam Thất dọn xong phòng ngủ của , ở cửa, nghiêm túc với bác gái.

 

“Phải, bác gái sai , như , đều như cả, cũng thích Tam Thất.”

 

“Đó là nhất định ạ, cháu trai, đầu óc , lý do gì thích cháu cả!” Tam Thất nghiêm túc, tự tin bùng nổ.

 

Cố đại tẩu quên mất thuộc tính của Tam Thất , đứa trẻ , chuyện thẳng thắn vô cùng.

 

Lục Cửu xách gùi lên, kéo bác gái , cái miệng của Tam Thất, bình thường nó.

 

Bảo Ni liếc Tam Thất, đứa trẻ đòn roi còn đợi ở phía đấy.

 

Cố Dã từ bên ngoài xách một đống đồ về, phích nước, chậu rửa mặt, bát cơm, đũa... mấy đồ dễ vỡ , lúc chuyển nhà mang về.

 

Hai bận rộn hơn nửa ngày, cuối cùng cũng thu dọn hòm hòm, rửa mặt chải đầu một chút, sang nhà Cố đại tẩu ăn cơm.

 

giờ tan tầm buổi tối, khu gia thuộc qua kẻ , sự xuất hiện của gia đình bốn Bảo Ni còn khiến ít thêm vài .

 

“Đây là mới chuyển đến , tòa nhà nào thế?”

 

“Không quen, trẻ lắm, chắc bên khu chúng .”

 

“Trông quen quen, mà nhớ tên là gì nữa!”

 

...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-60-nu-dai-luc-ban-biu-trong-rau-tren-hai-dao/chuong-299-ban-chuyen-gia-san.html.]

Bảo Ni họ qua, để cho chủ đề bàn tán.

 

“Mau , cơm sắp xong . Hiên Dật, Hiên Hạo, chú hai đến .”

 

Cố đại tẩu từ bếp , gọi Cố Dã họ , gọi hai đứa nhỏ nhà chào hỏi.

 

“Chú hai, thím hai, Lục Cửu Tam Thất, chúng cùng xem tivi .” Cố Hiên Dật nhớ Lục Cửu và Tam Thất, tuy từ khi từ biệt ở Hải Đảo thì gặp , nhưng xa lạ, dù , Lục Cửu vì bảo vệ bé mà đ.á.n.h mấy trận liền.

 

Cố Hiên Hạo gặp gia đình chú hai, nhưng thằng nhóc đầu hổ đầu báo, sợ lạ, to tiếng chào hỏi.

 

Bảo Ni đầu gặp Cố Hiên Hạo, thằng nhóc hoạt bát.

 

Bọn trẻ chơi, Bảo Ni bếp phụ giúp đại tẩu.

 

“Hiên Vũ cuối tuần mới nghỉ, thời gian khác ở nội trú, mới đầu còn quen .” Cố đại tẩu và Bảo Ni tán gẫu chuyện nhà.

 

“Hiên Vũ dáng trai trẻ nhỉ?” Lần gặp, vẫn là thiếu niên đang vỡ giọng.

 

“Chứ còn gì nữa, cao mét tám , cao hơn chị cả cái đầu, mỗi tội gầy.”

 

“Đang tuổi ăn tuổi lớn mà, qua mấy năm nữa là da thịt ngay, cũng đừng béo quá, ảnh hưởng nhan sắc.” Bảo Ni cảm thấy dáng như Cố Dã là , còn cơ bụng nữa.

 

“Đại ca, về .”

 

Bảo Ni thấy tiếng Cố Dã, đây là đại ca về .

 

Bữa tối Cố đại tẩu chuẩn thịnh soạn, lớn trẻ con đều vui vẻ.

 

Ăn xong, mấy đứa trẻ cùng động tay, dọn dẹp bàn ăn sạch sẽ.

 

Dọn dẹp xong xuôi, Cố đại ca bảo mấy đứa trẻ phòng chơi, họ chuyện cần .

 

“Đại ca, thế ạ?”

 

Cố Dã đại ca gì.

 

“Anh với chú về chuyện sắp tới, cuối năm nay thể sẽ rời Kinh Thị, một việc cần bàn giao.” Cố Trạch tính toán từ sớm, chỉ đợi Cố Dã về thôi.

 

“Chuyện gì ạ?” Cố Dã cảm thấy chuyện công việc thể ở đây, là chuyện trong nhà .

 

“Mẹ để di chúc, đồ đạc bà để đều sắp xếp. Trước đây cảnh cho phép, chú ở bên ngoài suốt, cũng từng chuyện .” Cố Trạch giờ nhắc đến , tâm trạng cũng chùng xuống.

 

“Mẹ sống thấu đáo, đồ đạc bà để , đa chia ba phần, trừ căn nhà lớn của bà. Đó là hai căn tứ hợp viện bốn gian liền kề , em mỗi một căn, đều sổ đỏ.

 

Còn ba cái viện nhỏ, diện tích vị trí đều xêm xêm , ba em mỗi một cái. Còn là một trang sức, cũng đều chia xong .

 

Anh định là, ngày nghỉ, gọi Cố Lam đến, chia hết , tự bảo quản, chú thấy thế nào?”

 

Cố Dã lời đại ca, cũng phản ứng gì lớn, thời gian bệnh, đều là ở bên cạnh, đều .

 

“Em ý kiến, bao nhiêu năm nay vất vả cho đại ca . Còn về Cố Lam, em thật sự thể chung sống như em bình thường với nó .

 

Không chỉ là chuyện hồi nhỏ, em đưa Bảo Ni về, nó cũng quậy ít, chúng em chỉ thể lạ cùng huyết thống thôi.”

 

Cố Dã thẳng, thật sự , cứ thấy Cố Lam, là nhớ đến ánh mắt của lúc đó.

 

Cố Trạch hiểu, năm năm đó là Cố Dã cùng trải qua.

 

Nỗi đau bệnh tật của , sự bất lực của , sự yên lòng của , Cố Dã ở trong mắt, ghi tạc trong lòng.

 

Lúc đó nó mới bảy tám tuổi, mất, nó mười hai tuổi, cầm d.a.o đòi g.i.ế.c Từ Phương và Cố Hướng Đông, nó là hận thật sự.

 

Chuyện quyết định, Cố Dã dị nghị, ghét Cố Lam đến , nhưng đối với , đó cũng là đứa con bà mang nặng đẻ đau sinh .

 

Trời tối , Cố Dã đưa cả nhà về, xe cả chặng đường , cũng mệt lắm .

 

 

Loading...