Xuyên Về TN 70: Sau Khi Ép Hôn Sĩ Quan Lạnh Lùng, Tôi Dùng Y Thuật Tương Lai Càn Quét Giới Nghiên Cứu. - Chương 1393: Vừa gặp đã yêu

Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:57:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trạm y tế Thiên Ưng Hộ Vệ Quân.

 

An Nhã xong thủ tục nhận việc.

 

Người phụ trách trạm y tế là Chủ nhiệm Chu Nguyễn Thư Sâm đang đợi ngoài văn phòng, nụ hòa ái : “Y tá An, Nguyên soái thật sự quan tâm đến cô, cô là họ hàng gì của Nguyên soái ?”

 

Hai hôm cảnh vệ Thích Nam bên cạnh Nguyên soái , qua hai ngày nữa sẽ một y tá từ Dương Thành chuyển đến, bảo ông lúc đó chiếu cố nhiều hơn một chút.

 

Hôm nay Nguyên soái phái Chủ nhiệm Nguyễn đón , tướng mạo giống Nguyên soái đến bốn phần của An Nhã, ông đoán An Nhã chắc chắn quan hệ họ hàng gần với Nguyên soái.

 

Nên tò mò hỏi một câu.

 

An Nhã đột nhiên trợn to mắt.

 

lắc đầu : “Chủ nhiệm Chu, họ hàng của Nguyên soái.”

 

Chủ nhiệm Chu sửng sốt.

 

Không họ hàng ngũ quan giống thế, Nguyên soái còn đặc biệt bảo cảnh vệ viên qua với ông một tiếng.

 

Ông tưởng An Nhã để trong trạm y tế tầng quan hệ .

 

Thế là lấy một chiếc chìa khóa đặt lên bàn.

 

Cười : “Vừa tuần một y tá lâu năm của trạm y tế giải ngũ, căn ký túc xá đơn nhỏ của cô cứ để cho cô ở , cô còn vết thương, duyệt cho cô nghỉ một tuần, một tuần cô hẵng , chuyện gì hiểu thì hỏi y tá trưởng, hoặc trực tiếp đến tìm cũng .”

 

An Nhã mỉm : “Vâng, cảm ơn Chủ nhiệm Chu.”

 

Chủ nhiệm Chu xua tay.

 

“Mau ăn cơm nghỉ ngơi .”

 

An Nhã cúi gật đầu với Chủ nhiệm Chu, lê cái chân từ từ bước khỏi văn phòng.

 

Nguyễn Thư Sâm xách túi hành lý thấy An Nhã , mặt hiện lên ý , hỏi: “Ký túc xá sắp xếp xong ?”

 

An Nhã gật đầu, nhớ ký túc xá ở , nãy Chủ nhiệm Chu cũng .

 

căng thẳng quá nên quên béng mất việc hỏi.

 

ngại ngùng Nguyễn Thư Sâm.

 

“Đồng chí Nguyễn, thể phiền đưa đến ký túc xá của trạm y tế ?”

 

mời ăn tối, lỡ mất một tiếng đồng hồ của thật sự ngại.”

 

Nguyễn Thư Sâm lắc đầu.

 

“Chuyện .”

 

bây giờ vội đến ký túc xá.”

 

An Nhã chớp chớp mắt, túi hành lý trong tay Nguyễn Thư Sâm.

 

Không thể xách túi nhà ăn chứ?

 

Nguyễn Thư Sâm che miệng .

 

Nhìn xuống chân trái của An Nhã.

 

“Có vẻ như vết thương của cô còn cấp bách hơn cả việc ăn cơm đấy.”

 

An Nhã cúi đầu chân .

 

mặc khá mỏng, lớp băng gạc quấn chân chút hồng hồng, là vết thương nứt rỉ m.á.u .

 

ngại ngùng vuốt vuốt lọn tóc mai.

 

Vừa nãy thủ tục kích động quá, quên mất cơn đau do vết thương ở chân mang .

 

Nguyễn Thư Sâm đưa tay về phía , hiệu An Nhã theo .

 

“Đi thôi, đưa cô đến phòng khám ngoại khoa bên băng bó vết thương, cô bây giờ là nhân viên của trạm y tế, điều trị miễn phí.”

 

“Đây là quy định do Viện trưởng Lâm, cũng chính là Nguyên soái đặt , của Y Nghiên Viện gọi Nguyên soái là Viện trưởng, cô cũng thể gọi như , Viện trưởng Lâm là , cô sẽ phát hiện Thiên Ưng Hộ Vệ Quân nhiều điểm khác biệt so với các bộ đội khác, đây đều là những quy định Viện trưởng Lâm sửa đổi dựa các vấn đề thực tế, cho nên chúng đều coi Thiên Ưng Hộ Vệ Quân như nhà của .”

 

Anh chiếu cố vết thương ở chân của An Nhã, nên đặc biệt chậm.

 

An Nhã chậm rãi bước về phía .

 

Bên tai là lời giới thiệu chi tiết của Nguyễn Thư Sâm về Thiên Ưng Hộ Vệ Quân.

 

, hôm qua là Tết Dương lịch, mặc dù cô đến muộn một ngày, Chủ nhiệm Chu chắc sẽ bù phúc lợi ngày lễ cho cô, là một ít trái cây và hai cân thịt lợn, cô thể tự nấu ăn thêm cho , dạo thương bồi bổ cơ thể cho .”

 

Nguyễn Thư Sâm đầu, nụ rạng rỡ .

 

An Nhã nụ cho lóa mắt.

 

vội vàng cúi đầu, nhẹ nhàng gật đầu.

 

Nguyễn Thư Sâm hàng mi rủ xuống của An Nhã, thế càng giống Nguyên soái hơn.

 

Trong lúc chuyện, Nguyễn Thư Sâm dừng một phòng khám ngoại khoa.

 

Anh lịch sự gõ gõ cánh cửa đang mở.

 

“Cốc cốc cốc…”

 

“Chủ nhiệm Trình, đó ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-70-sau-khi-ep-hon-si-quan-lanh-lung-toi-dung-y-thuat-tuong-lai-can-quet-gioi-nghien-cuu/chuong-1393-vua-gap-da-yeu.html.]

“Y tá An mới đến trạm y tế của , vết thương chân nứt , nhờ chị giúp băng bó một chút.”

 

Một nữ bác sĩ trung niên đeo ống từ phòng trong bước .

 

Liếc Nguyễn Thư Sâm và An Nhã ở cửa.

 

Vẫy vẫy tay.

 

Lại phòng trong.

 

Nguyễn Thư Sâm nghiêng , hất cằm với An Nhã.

 

Ra hiệu cô .

 

An Nhã gật đầu với Nguyễn Thư Sâm, lê chân bước phòng trong.

 

Chủ nhiệm Trình bảo An Nhã lên giường bệnh, nhanh nhẹn tháo lớp băng gạc chân An Nhã .

 

An Nhã khẽ nhíu mày.

 

Chủ nhiệm Trình giữ khuôn mặt nghiêm nghị nghề nghiệp, thấy An Nhã như , vẫn mở miệng chuyện để phân tán sự chú ý của cô .

 

“Cô và Tổ trưởng Nguyễn quan hệ gì?”

 

hai giống quan hệ bạn bè bình thường.

 

An Nhã chút kinh ngạc câu hỏi của Chủ nhiệm Trình.

 

Đồng chí Nguyễn là tổ trưởng ?

 

Dòng suy nghĩ của cô trôi dạt một chút, lập tức hồn.

 

Đáp: “ và đồng chí Nguyễn tình cờ gặp đường đến bộ đội, thấy chân vết thương nên cho nhờ một đoạn.”

 

Chủ nhiệm Trình lấy t.h.u.ố.c mới cho vết thương của An Nhã.

 

Lạnh lùng buông một câu: “Tổ trưởng Nguyễn một đối tượng quen hơn một năm , nam nữ thụ thụ bất , chú ý cách sẽ hơn cho cô.”

 

An Nhã thấy lời Nguyễn Thư Sâm đối tượng, trong lòng bỗng chốc trống rỗng.

 

“Cảm ơn chị, Chủ nhiệm Trình.”

 

Sau đó hai thêm gì nữa, Chủ nhiệm Trình nhanh băng bó xong vết thương.

 

ngoài bàn việc, lấy một tờ biểu mẫu cúi đầu điền.

 

An Nhã , bà vặn điền xong.

 

Chủ nhiệm Trình đẩy tờ biểu mẫu mép bàn, giọng điệu lạnh nhạt :

 

“Ký tên đây chứng minh là chính cô điều trị, cứ cách một ngày t.h.u.ố.c một , thời gian khác nhất là giường nghỉ ngơi, bây giờ đang là mùa đông vết thương của cô nếu cứ kéo dài, e rằng sẽ để mầm bệnh.”

 

“Vâng, Chủ nhiệm Trình.”

 

An Nhã cầm b.út ký tên lên tờ biểu mẫu.

 

Rồi bước khỏi văn phòng.

 

Nguyễn Thư Sâm liếc chân An Nhã.

 

Giọng điệu dịu dàng : “Chủ nhiệm Trình vết thương của cô mau ch.óng hồi phục, nhất là nghỉ ngơi, lát nữa lấy cơm mang đến ký túc xá cho cô, đỡ để cô chạy tới chạy lui động vết thương.”

 

An Nhã vội vàng xua tay.

 

Từ chối: “Đồng chí Nguyễn, phiền nhiều chuyện , thể tự , hai ngày nay dù cũng việc gì thì nghỉ ngơi nhiều hơn một chút.”

 

Nguyễn Thư Sâm đầu .

 

“Đồng chí An, nếu cô phiền , đợi vết thương của cô khỏi nhất định mời ăn cơm, phiền một chuyện và hai chuyện gì khác biệt, hơn nữa chúng là đồng nghiệp giúp đỡ lẫn là chuyện nên .”

 

Nghe Nguyễn Thư Sâm .

 

An Nhã cảm thấy là do hẹp hòi .

 

Nguyễn Thư Sâm An Nhã : “Đã phiền hai chuyện , chi bằng phiền thêm một chuyện nữa.”

 

thấy cô mới đến chỉ một túi hành lý, đồ dùng sinh hoạt đều mang theo, lát nữa sắm sửa cho cô một ít, đến Bộ Hậu cần nhận chăn bông các thứ cho cô, cô cần gì đặc biệt thể với .”

 

Trong lòng An Nhã nhịn dâng lên một cỗ ấm áp.

 

Thiên Ưng Hộ Vệ Quân thật , ở đây đều .

 

nhỏ giọng : “Không cần gì , đồng chí Nguyễn cứ liệu mà , đợi chân khỏi nhất định sẽ mời ăn một bữa ngon, cảm ơn .”

 

Ngay đó ngẩng đầu liếc bóng lưng cao ngất, phóng khoáng của Nguyễn Thư Sâm, vội vàng cúi đầu xuống.

 

Thực , ngay từ cái đầu tiên thấy đồng chí Nguyễn đường, cô rung động .

 

Lẽ nào đây chính là tiếng sét ái tình mà bạn bè ?

 

Ha~

 

gặp yêu một đàn ông đối tượng.

 

An Nhã đè nén sự rung động trong lòng, cảnh cáo bản , tuyệt đối suy nghĩ .

 

Đối phương là đối tượng.

 

là hành vi vô liêm sỉ.

 

 

Loading...