Xuyên Về TN 70: Sau Khi Ép Hôn Sĩ Quan Lạnh Lùng, Tôi Dùng Y Thuật Tương Lai Càn Quét Giới Nghiên Cứu. - Chương 1406: Từ chức Nguyên soái

Cập nhật lúc: 2026-04-18 15:00:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nửa tiếng .

 

Đoàn xe của Lâm Thanh Thanh qua trạm kiểm tra, từ từ tiến quảng trường An Quảng Môn.

 

Đợi xe dừng hẳn, Thích Nam lập tức từ ghế phụ bước xuống, mở cửa ghế .

 

Lâm Thanh Thanh khom bước xuống xe.

 

Ngẩng đầu ánh mặt trời ban mai lên, thu ánh mắt về phía .

 

Sau đó nhấc chân bước theo nhịp hành quân.

 

Thích Nam và Trần Kiệt lùi một bước theo .

 

Những khác đợi trong xe.

 

Dọc đường thông suốt gặp trở ngại nào.

 

Lâm Thanh Thanh thậm chí cần xuất trình giấy tờ, thẳng đến cửa văn phòng của vị lãnh đạo cao nhất.

 

Thích Nam và Trần Kiệt giữ lầu.

 

Từ Kính Nghiêu gác ngoài cửa, dường như đang chuyên môn đợi Lâm Thanh Thanh.

 

Anh nhẹ giọng : “Chương công tới.”

 

Lâm Thanh Thanh cong môi, gật đầu với Từ Kính Nghiêu.

 

Chương công quả nhiên đến.

 

Từ Kính Nghiêu gõ cửa văn phòng.

 

“Cốc cốc cốc…”

 

Dừng hai giây, đầu liếc Lâm Thanh Thanh, đó đẩy hai cánh cửa lớn kiểu .

 

Lâm Thanh Thanh sải bước văn phòng.

 

Từ Kính Nghiêu cũng theo , nhẹ nhàng đóng cửa văn phòng , chắp tay cạnh cửa.

 

Trên bộ ghế sô pha ở phía đông của văn phòng rộng rãi, vị và Chương công đang đối diện , đang chuyện.

 

Hai đồng loạt đầu sang.

 

Lâm Thanh Thanh lập tức nghiêm tại chỗ chào hai .

 

“Chào Chủ tịch, chào Chương công.”

 

Vị đối diện Chương công chỉ chỗ bên cạnh , thiện : “Lại đây .”

 

Chương công cũng khẽ gật đầu với Lâm Thanh Thanh.

 

Ông Thanh Thanh hôm nay đến gặp vị , mục đích là gì.

 

chắc chắn liên quan đến Lưu công.

 

Đối với điểm ông cũng bất lực.

 

Hoa Quốc trải qua mười năm biến động, hai năm nay mới bắt đầu chút khởi sắc, các phương diện đều đang cần điều chỉnh.

 

Nhân sự càng là một vấn đề lớn.

 

Những việc đều cần thời gian để xử lý, thể một sớm một chiều mà xong .

 

Lâm Thanh Thanh xuống, rót thêm cho hai , cuối cùng mới rót cho một chén.

 

Ba bưng chén lên lặng lẽ uống một lúc.

 

Đặt chén xuống, vị Lâm Thanh Thanh.

 

“Lâm Nguyên soái, bộ lễ phục hợp với cô, mặc trông tinh thần.”

 

Lâm Thanh Thanh mỉm .

 

Chậm rãi đặt chén xuống.

 

Mím mím môi, cúi đầu, giọng nặng nhẹ cất lên: “Chỉ là bộ lễ phục còn thể mặc tiếp nữa .”

 

Vị và Chương công thấy lời , đều chấn động.

 

Lời ý gì?

 

Vị .

 

“Lâm Nguyên soái, lời là ý gì?”

 

Lâm Thanh Thanh từ từ ngẩng đầu lên, khuôn mặt thiện của vị , to gan : “Trong nước ở nổi nữa, sẽ sang M quốc định cư, tự nhiên sẽ thể mặc bộ quân phục nữa .”

 

“Cạch~”

 

Chén trong tay Chương công đang định đặt xuống, tay liền mất lực rơi xuống bàn, phát tiếng va chạm lanh lảnh.

 

Vị càng là đồng t.ử chấn động.

 

Từ Kính Nghiêu cạnh cửa văn phòng nhíu c.h.ặ.t mày, Lâm Nguyên soái giống như sẽ vứt bỏ Hoa Quốc.

 

Lâm Thanh Thanh trong sự khiếp sợ của Chương công và hai , thẳng lưng giải thích: “ giỏi chính sự, mấy cân mấy lạng, cho nên rúc trong nhà chuyên tâm nghiên cứu y tế. Bốn năm nay từng ngơi nghỉ một khắc nào, quốc gia ban cho vinh dự Nguyên soái cấp Chính Quốc, cảm thấy vô cùng vinh hạnh và cảm thấy nỗ lực hơn nữa lơ là, đồng thời nhắc nhở nhà phận của mà phạm sai lầm. tự tin những cống hiến của cho quốc gia tỷ lệ thuận với đãi ngộ của Nguyên soái. mấy năm nay cuộc sống của luôn thái bình, một mặt vắt óc nghiên cứu, một mặt còn đối phó với một trong nước và đặc vụ nước ngoài hãm hại cùng nhà. Điều khiến vô cùng hài lòng với trạng thái cuộc sống , cho nên chán ghét cuộc sống như , hôm nay đến đây là để từ chức.”

 

lấy từ trong túi một lá đơn từ chức.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-70-sau-khi-ep-hon-si-quan-lanh-lung-toi-dung-y-thuat-tuong-lai-can-quet-gioi-nghien-cuu/chuong-1406-tu-chuc-nguyen-soai.html.]

Vị thấy đơn từ chức, đáy mắt hiện lên một tia hoảng loạn thể thấy bằng mắt thường.

 

Chương công chằm chằm Lâm Thanh Thanh một giây.

 

Rồi cúi đầu xuống.

 

Chuyện ông quản .

 

Thanh Thanh nếu thì thôi .

 

Sau cứ mang chức vụ Nguyên soái mà sống những ngày tháng thanh nhàn.

 

những cống hiến của Thanh Thanh trong bốn năm nay, bằng mấy đời của nhiều cộng .

 

Vị Chương công, Lâm Thanh Thanh.

 

Gượng : “Lâm Nguyên soái, những cống hiến của cô mấy năm nay chúng đều thấy rõ. Đừng là quốc gia dựa ngoại tệ cô tạo để xây dựng hết dự án cơ sở hạ tầng lớn đến dự án khác, ngay cả bách tính khắp nơi cũng nhờ cô mà hưởng lợi nhiều. Cô giúp bách tính đều thể mua t.h.u.ố.c, bách tính mắc bệnh hiểm nghèo cũng điều trị hiệu quả. Đối với dự án bảo hiểm y tế đang triển khai, chắc chắn cũng sẽ trở thành phúc lợi thường quy cho nông thôn quốc, Hoa Quốc thể thiếu cô a.”

 

Ánh mắt Lâm Thanh Thanh trong trẻo.

 

“Trước tiên là chính , đó mới là Lâm Nguyên soái của Thiên Ưng Hộ Vệ Quân. Nếu đ.á.n.h mất bản ngã, thoát ly khỏi kế hoạch ban đầu của , thì thà về cuộc sống của một bình thường.”

 

Vị suy ngẫm về lời của Lâm Thanh Thanh.

 

Liếc Chương công đối diện.

 

Văn phòng chìm một trận tĩnh lặng.

 

Từ Kính Nghiêu cạnh cửa cúi đầu .

 

Hóa Lâm Nguyên soái là đến diễn trò rút củi đáy nồi.

 

Dùng những cống hiến tạo đây, đổi lấy cho một sự thanh tịnh.

 

Chứ thật sự di cư sang M quốc.

 

Anh nghĩ như , liền Lâm Thanh Thanh tiếp: “Ở đây ngoài, nấy.”

 

Lâm Thanh Thanh đan hai tay đặt lên đầu gối, ánh mắt lướt qua hai đối diện, giọng bình tĩnh.

 

“Trước đây những thứ lấy về từ mấy quốc gia đều quyên góp cho Hoa Quốc, như là vì sinh mảnh đất , hy vọng thông qua năng lực của để tổ quốc ngày càng hơn, trở thành cường quốc một cầu, hy vọng tổ quốc là hậu thuẫn và chỗ dựa vững chắc của . nếu ngay cả sự an tính mạng cơ bản của cũng đảm bảo, thì thể việc cho M quốc, hoặc Y quốc, G quốc, chỉ cần họ cho cuộc sống tự do an , hòa thuận vui vẻ.”

 

Những lời thốt .

 

Sắc mặt tất cả trong phòng đều đổi.

 

Lâm Thanh Thanh những lời quá thẳng thừng .

 

Nói cách khác là ai cho cô sống yên , cô sẽ đến đó.

 

Cũng quan tâm bản vốn là Hoa nữa.

 

Tuy nhiên phía còn những lời trực tiếp hơn.

 

Lâm Thanh Thanh tiếp tục : “Gia chủ đương nhiệm của S gia tộc ở M quốc - Phất Lan Đức, hai năm nay luôn đưa đủ loại điều kiện vô cùng hấp dẫn, sang M quốc cống hiến cho ông . Ông những sẽ cho chức vụ cao nhất, ngoài còn quyền lực tối cao, cùng với quyền kiểm soát tuyệt đối về mặt y tế. Ông hứa với , bất kể đưa điều kiện gì ông cũng sẽ , chỉ cần sang M quốc. cũng tin tưởng với thực lực của S gia tộc, ông tuyệt đối .”

 

“Ngoài M quốc , một quốc gia phát triển khác cũng luôn mời chào qua đó, điều kiện đương nhiên cũng vô cùng hậu hĩnh. Nếu đưa nhà , Hoa Quốc cản .”

 

Cô chỉ cần bày tỏ ý , tin chắc rằng M quốc sẽ dùng đội hộ vệ trang tối tân nhất đến đón cô qua đó.

 

Bầu khí ngưng trệ trong chốc lát.

 

Vị sâu Lâm Thanh Thanh một cái.

 

Sau lưng dâng lên một trận ớn lạnh.

 

Sắc mặt dần dần trở nên nghiêm túc.

 

Đến giờ phút , ông cảm thấy Lâm Thanh Thanh đang giở tính trẻ con với nữa.

 

Ông vô cùng hiểu rõ sự k.h.ủ.n.g b.ố của Lâm Thanh Thanh.

 

Đó là thể dựa sức của một , nắm thóp năm quốc gia phát triển, khiến những quốc gia đó dám động đến Hoa Quốc.

 

Ngược , Lâm Thanh Thanh cũng thể hiệu lệnh những quốc gia đó, tấn công Hoa Quốc.

 

Quá khủng khiếp.

 

Nói khoa trương hơn một chút, sự sống c.h.ế.t của Hoa Quốc hiện nay Lâm Thanh Thanh thể kiểm soát .

 

Ông đột nhiên phát hiện , hai năm nay bỏ qua những chuyện , coi Lâm Thanh Thanh như một cấp bình thường.

 

Lâm Thanh Thanh tuyệt đối thể .

 

Chương công xong những lời , cầm ấm rót cho một chén nước, từ từ thưởng thức .

 

Hoàn quan tâm đến ánh mắt vị đối diện liên tục ném về phía .

 

Thời gian từng phút từng giây trôi qua.

 

Vị c.ắ.n răng : “Lâm Nguyên soái, chỉ cần cô ở trong nước, chúng cũng thể đáp ứng yêu cầu của cô.”

 

Lâm Thanh Thanh thấy lời mặt hề tỏ vui mừng.

 

Giá trị cô thể mang quá cao, tuyệt đối xứng đáng với những điều kiện đó.

 

hai điều kiện, một lời hứa.”

 

Lâm Thanh Thanh mở miệng.

 

 

Loading...