Xuyên Về TN 70: Sau Khi Ép Hôn Sĩ Quan Lạnh Lùng, Tôi Dùng Y Thuật Tương Lai Càn Quét Giới Nghiên Cứu. - Chương 1424: Phòng thẩm vấn đen dưới lòng đất

Cập nhật lúc: 2026-04-18 15:01:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người đưa Lâm Thanh Thanh xuống chính là Chu Phong, cũng là kẻ cầm đầu dẫn đội , là đội trưởng đội ám vệ do cấp nuôi dưỡng.

 

Những quan chức lãnh đạo cấp cao qua tay thẩm vấn, hai bàn tay đếm cũng xuể.

 

Cho dù chức vụ của Lâm Thanh Thanh là Nguyên soái cấp Chính Quốc, uy vọng ở Hoa Quốc cao, nhưng đây , trong mắt Chu Phong cô là vật trong túi của .

 

Hắn nhào nặn thế nào thì nhào nặn thế đó.

 

Trước đây những cấp giao cho , một ai sống sót bước khỏi đây.

 

Nói cách khác, Lâm Thanh Thanh c.h.ế.t lúc nào là do quyết định.

 

Chu Phong nheo mắt đ.á.n.h giá Lâm Thanh Thanh, mặc chiếc áo lông vũ cồng kềnh cũng khó che giấu vóc dáng lung linh.

 

Nếu Lâm Thanh Thanh sinh con, khác đây là gái tơ cũng tin.

 

Trước đây chỉnh c.h.ế.t mấy lão già.

 

Thật sự chẳng ý nghĩa gì.

 

Lần hiếm khi tóm một phụ nữ trẻ trung xinh thế , đợi lấy thứ cấp , nhất định chơi đùa cho , mới g.i.ế.c.

 

Chu Phong đầu hai gã đàn ông to con mặc áo khoác quân đội chiếc bàn dài, nở nụ nịnh nọt:

 

"Anh Đại Tráng, Nhị Tráng, phụ nữ là một Nguyên soái, cấp một tờ giấy chứng nhận tự giải tán quân đội trong tay , phiền hai ."

 

Nói xong, móc từ trong túi áo 4 bao t.h.u.ố.c lá đặt lên bàn.

 

Gã đàn ông tên Đại Tráng bên trái vơ lấy cả 4 bao t.h.u.ố.c nhét hết túi, ha hả.

 

"Chu Phong, mày cũng ngày càng đáng tin cậy đấy, con ranh con trẻ măng thế mà là Nguyên soái, lừa ai chứ?"

 

Chu Phong cũng giải thích nhiều với hai tên ngốc , hùa theo một tiếng.

 

Lâm Thanh Thanh phớt lờ nụ bên tai, chằm chằm những dụng cụ t.r.a t.ấ.n tường hỏi:"Đội trưởng Chu, ý của là cấp dùng nhục hình với ?"

 

Chu Phong đầu , nụ lập tức tắt ngấm.

 

Hắn lạnh lùng :"Lâm nguyên soái, bây giờ cô vẫn nắm rõ tình hình chứ, chúng khoan hãy nhiều như , nếu cô ngoan ngoãn đơn xin giải tán Thiên Ưng Hộ Vệ Quân, cũng thể để cô chịu khổ, đưa cô lên ."

 

Hắn hất cằm, hất lên .

 

"Căn hầm hành tung bí ẩn, bên ngoài tuyệt đối tìm đến đây, trông cậy đến cứu cô, cô nghĩ nhiều quá đấy."

 

Lâm Thanh Thanh giả vờ tin.

 

Lắc đầu nguầy nguậy:"Không thể nào, là Nguyên soái của quốc gia, nắm trong tay quân đội và y nghiên viện, cấp còn trông cậy kiếm tiền cơ mà, thể dùng nhục hình với ."

 

Vừa ngón tay cô cử động, từ kẽ tay rớt từng nhúm bột phấn màu trắng.

 

Sau đó lùi 3, 4 bước, mặt tràn đầy biểu cảm tin tưởng.

 

Gã đàn ông tên Nhị Tráng mà mất kiên nhẫn.

 

Giật lấy cây roi sắt gai tường, vung vẩy trong khí :"Nói nhảm với nó gì, những đến đây lúc đầu đều như , đợi ăn vài đòn là tin cũng tin, chừng cần đến hai đòn ngoan ngoãn cái đơn xin gì đó , nhanh nhanh nhanh, đừng lỡ bữa cơm của em tao."

 

xong liền bước từ chiếc bàn dài.

 

Vung roi sắt chậm rãi bước về phía Lâm Thanh Thanh, mặt còn mang theo nụ như kẻ biến thái.

 

Chu Phong cũng chậm rãi tiến lên.

 

Nói với giọng âm u lạnh lẽo:"Lâm Thanh Thanh, nhân lúc Nhị Tráng còn tay, cô ngoan ngoãn một chút còn thể bớt chịu tội, cho cô đấy."

 

Đại Tráng lấy điếu t.h.u.ố.c thong thả châm lửa, ngậm một điếu trong miệng, để lộ một hàm răng vàng khè.

 

Lâm Thanh Thanh thì căng thẳng liên tục lùi , cho đến khi lùi đến chiếc ghế sắt.

 

Cô đột nhiên khựng .

 

Sự căng thẳng và sợ hãi mặt đột ngột tan biến.

 

Mỉm hai kẻ đang tiến sát về phía .

 

Thấy Lâm Thanh Thanh đột nhiên biến sắc mặt, Chu Phong nhíu mày.

 

Hắn rút khẩu s.ú.n.g giắt eo .

 

Lâm Thanh Thanh trẻ tuổi như thể lên vị trí Nguyên soái, cũng là chút thủ đoạn.

 

Khi bọn chúng chỉ còn cách Lâm Thanh Thanh 4, 5 bước, Lâm Thanh Thanh nhẹ nhàng lên tiếng:"Không bằng xem thử khi c.h.ế.t các chạm ."

 

Sự bất an trong lòng Chu Phong điên cuồng trào dâng.

 

Hắn lập tức chĩa s.ú.n.g giữa trán Lâm Thanh Thanh.

 

"Cô nhất đừng giở trò gì, nếu b.ắ.n nát sọ cô."

 

Nhị Tráng cũng vung roi sắt , miệng c.h.ử.i rủa:"Chu Phong, con đàn bà rốt cuộc lai lịch thế nào."

 

Những đưa đây , thấy ba bức tường đầy dụng cụ t.r.a t.ấ.n mềm nhũn cả chân .

 

phụ nữ trẻ tuổi , hình như chỉ mấy câu vớ vẩn, hề sự sợ hãi nào.

 

Lâm Thanh Thanh dễ dàng né roi sắt, bắt đầu đếm ngược:"Ba..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-70-sau-khi-ep-hon-si-quan-lanh-lung-toi-dung-y-thuat-tuong-lai-can-quet-gioi-nghien-cuu/chuong-1424-phong-tham-van-den-duoi-long-dat.html.]

 

"Mẹ kiếp, con đàn bà võ."

 

Nhị Tráng bất mãn gầm lên với Chu Phong.

 

Người chứ, Chu Phong hề nhắc đến điểm .

 

Đại Tráng vứt điếu t.h.u.ố.c hút xuống đất.

 

Vơ lấy sợi xích sắt và chiếc kìm bức tường bên bước tới.

 

"Rút hết móng tay móng chân của nó tính."

 

Mười ngón tay liền với tim là đau nhất.

 

Đám quan ngày thường thể ngọc ngà, thường chịu nổi cái tội .

 

"Hai..."

 

Lâm Thanh Thanh , ánh mắt lạnh thấu xương.

 

Chu Phong nắm c.h.ặ.t khẩu s.ú.n.g trong tay, quát lớn với Lâm Thanh Thanh:"Cô nếu sống bằng c.h.ế.t, thì đừng giở mấy trò vô dụng nữa."

 

Nói Nhị Tráng bên cạnh vung roi sắt .

 

"Một..."

 

Nụ của Lâm Thanh Thanh rạng rỡ hơn.

 

"Bịch~"

 

"Bốp~"

 

Cả Nhị Tráng đột nhiên mất sức, ngã nhào xuống đất một cú thật mạnh.

 

Roi sắt trong tay cũng đập xuống đất.

 

Chu Phong kinh ngạc xuống đất, trúng độc chậm hơn nửa giây lúc mới cảm thấy tay chân bủn rủn, s.ú.n.g lục tuột khỏi tay rơi xuống đất, đó giống như cao su, cơ thể mềm nhũn ngã gục xuống đất.

 

"Bịch~"

 

Đại Tráng trố mắt, lập tức lùi phía .

 

Hai mắt kinh hoàng Lâm Thanh Thanh.

 

Nuốt nước bọt ừng ực.

 

tầng hầm 2 năm, luôn là bọn chúng coi những đưa đây như lợn, chơi đùa thế nào thì chơi đùa thế đó.

 

Trước đây cũng trốn thoát khỏi phòng giam, nhưng bên ngoài hàng trăm khúc cua, cạm bẫy nhiều.

 

Những đó đều c.h.ế.t giữa đường.

 

Hôm nay đến hạ gục bọn chúng, quả thật là từng .

 

"Cô, cô, cô thế nào?"

 

Đại Tráng đứa em trai đang co giật sùi bọt mép mặt đất, trong lòng kinh hãi sợ sệt.

 

Lâm Thanh Thanh thèm để ý đến gã.

 

Nhìn sang Chu Phong bên .

 

Chế nhạo:"Đội trưởng Chu, việc cho cấp , chẳng lẽ nhớ thiên phú chế t.h.u.ố.c ?"

 

"Trên ít nhất cũng mấy chục loại độc d.ư.ợ.c, thể cho mấy chục kiểu c.h.ế.t, bây giờ cảm thấy ớn lạnh ? Khi cảm thấy ớn lạnh thì bao lâu nữa sẽ cảm thấy đau đớn như hàng trăm con kiến gặm nhấm, đầu tiên là da đó là xương và nội tạng, cho đến khi đau c.h.ế.t ."

 

Bên mép Chu Phong chảy bọt trắng, trừng mắt Lâm Thanh Thanh.

 

Đại Tráng xong co cẳng chạy ngoài cửa.

 

Lâm Thanh Thanh ung dung :"Căn phòng là độc d.ư.ợ.c, trúng độc , chạy cũng vô dụng thôi."

 

dứt lời, bên ngoài liền vang lên một tiếng "Bịch~".

 

Lâm Thanh Thanh bước đến mặt Chu Phong xổm xuống, lục lọi bên hông Chu Phong, thấy một chùm chìa khóa.

 

Cô tìm thấy chìa khóa còng tay, mở còng .

 

Những ngón tay trắng trẻo thon dài nhặt khẩu s.ú.n.g mặt đất lên, dậy.

 

Cô từ cao xuống Chu Phong hỏi:"Muốn giải d.ư.ợ.c ?"

 

Chu Phong lập tức giấu vẻ oán độc mặt, gật đầu lia lịa.

 

Lâm Thanh Thanh kẹp một gói giấy nhỏ từ trong túi ném xuống đất.

 

Chu Phong dùng chút sức lực cuối cùng, run rẩy mở gói giấy , đổ hết bột t.h.u.ố.c màu vàng bên trong miệng.

 

Nhị Tráng thấy Chu Phong ăn hết giải d.ư.ợ.c, cố gắng dùng tay cào cấu gáy Chu Phong.

 

Lâm Thanh Thanh hào phóng ném cho Nhị Tráng hai gói.

 

Nói với gã:"Cứu cả bên ngoài nữa."

 

 

Loading...