Xuyên Về TN 70: Sau Khi Ép Hôn Sĩ Quan Lạnh Lùng, Tôi Dùng Y Thuật Tương Lai Càn Quét Giới Nghiên Cứu. - Chương 1454: Nhà họ Ngô hối hận, muộn rồi
Cập nhật lúc: 2026-04-18 15:02:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Lâm Thanh Thanh, Tiểu Mai và Tưởng Hải Hà đang trong phòng khách trò chuyện khi đoàn tụ, thì gia đình bác cả Tống cũng về đến nhà.
Ngô Vũ mặc kệ sắc mặt âm trầm của bác cả Tống và Tống Mẫn, cửa nhà cũng thèm , ôm con thẳng về nhà đẻ cách đó vài tòa nhà.
“Tối nay về ngủ .”
Cô vứt một câu, căng mặt thẳng thèm ngoảnh đầu .
Tống Mẫn vẻ mặt buồn bã của bác cả Tống, áy náy cúi gầm mặt.
Ngô Vũ về đến nhà đẻ, lập tức trở nên tươi hớn hở, mặt cũng còn sưng sỉa nữa.
Mẹ Ngô thấy Ngô Vũ đột nhiên trở về, nghi hoặc hỏi: “Bây giờ bên ngoài đang phong tỏa ? Sao con từ nông thôn về đây, nhà họ Tống cho con chịu ấm ức gì ?”
Ngô Vũ lắc đầu, quét mắt những trong phòng khách, giọng điệu kích động :
“Chị họ, chị cũng ở đây , đúng lúc em một chuyện lớn với .”
Bố Ngô vội vàng đóng cửa , tranh lời: “Có chuyện Lâm Thanh Thanh Chủ tịch danh dự , chuyện chúng đài phát thanh . Tiểu Vũ , con quá , gả cho Tống Mẫn mới một năm, Lâm Thanh Thanh từ Nguyên soái thăng lên Chủ tịch danh dự, nhà họ Tống ghê gớm lắm đây. Chúng chung con thuyền lớn nhà họ Tống cũng thể nhận ít lợi lộc. Bố con sắp thăng chức , còn khảo hạch gì nữa, Phó viện trưởng chắc chắn sẽ giao chức Bộ trưởng cho bố con.”
Nhà họ Ngô và nhà họ Tống là quan hệ thông gia trực tiếp, những lợi ích khác bàn tới, ai mà chẳng nể trọng nhà họ vài phần.
Bây giờ phận của bà còn cao hơn cả vợ Viện trưởng.
Ngô Vũ bĩu môi xuống.
“Mẹ, lợi ích thì đừng nghĩ tới nữa, Lâm Thanh Thanh cho dù lên vị trí đó cũng chẳng liên quan gì đến nhà chúng .”
Bố Ngô căng thẳng, nghi hoặc đầu .
Giọng điệu vui.
“Sao cơ?”
“Là nhà họ Tống bảo những thông gia như chúng , đừng lấy danh nghĩa nhà họ việc nữa ?”
Nói xong ông hừ lạnh một tiếng nặng nề.
Lâm Thanh Thanh mới thăng chức, tuyệt tình như , đúng là sợ khác chiếm chút xíu tiện nghi.
Chưa từng thấy thông gia nào hẹp hòi như .
Tôn Y Mân lập tức trào phúng: “Cháu nhà họ Tống là loại như mà, cho cùng vẫn là ông cụ thiên vị. Cùng là con trai nhà họ Tống, cô chú xem bố chồng Tiểu Vũ vớt vát cái gì, sống còn chẳng bằng gia đình trí thức cao cấp bình thường. Ông cụ nhà họ Tống để hết đồ đạc cho phòng thứ tư, bây giờ Lâm Thanh Thanh Chủ tịch danh dự đương nhiên là sợ bố chồng Tiểu Vũ dính dáng , xì~ Cả nhà đều là đồ keo kiệt.”
Mẹ Ngô đồng tình gật đầu.
Đứa cháu gái từ nhỏ do bà nuôi lớn, bà luôn coi như con gái ruột, cháu gái cũng luôn nghĩ cho nhà bà trong chuyện.
Nói quá đúng.
Nhà họ Tống chính là thứ lên mặt bàn, chút chuyện là giấu giếm khư khư.
Nếu nể chức vụ của nhà họ Tống ở đó, bà cũng chẳng kết thông gia.
Tống Mẫn còn lớn hơn con gái bà mấy tuổi lận.
Ngô Vũ thấy nhà hiểu lầm, lắc đầu tức giận : “Bố, , chị họ, đều nghĩ sai , con vốn nên kết cuộc hôn nhân . Bố chồng con căn bản là con ruột của ông cụ Tống, là trẻ mồ côi nhặt lúc đ.á.n.h trận ngày xưa, bế về nhà nuôi lớn.”
“Ông cụ nhà họ Tống đương nhiên sẽ cho bố chồng con tài nguyên và lợi ích gì .”
“Cái gì?!”
Bố Ngô, Ngô, Tôn Y Mân ba đồng thanh kinh hô.
Bố Ngô nắm c.h.ặ.t tách , sắc mặt trắng bệch.
Tôn Y Mân buột miệng hỏi: “Tiểu Vũ, chuyện em ?”
Ngô Vũ lạnh một tiếng.
“Là chính miệng bố chồng em , hai ông bà nhà họ Tống cũng thừa nhận , hơn nữa em thấy thần sắc của mấy phòng thứ tư nhà họ Tống, hình như vốn dĩ chuyện .”
Mẹ Ngô suy sụp ngã xuống sô pha.
Miệng lẩm bẩm: “Không , thời đại đó nhận nuôi con cái bình thường, hơn nữa nuôi hơn 50 năm, chắc chắn từ lâu coi con nuôi như con ruột .”
Bố Ngô cũng gật đầu.
Theo lý thuyết chắc chắn là như .
Một câu tiếp theo của Ngô Vũ, khiến sự lo lắng trong lòng nhà họ Ngô tan biến hết.
“Mẹ ruột của bố chồng con năm xưa vì đỡ đạn cho bà cụ Tống mà c.h.ế.t, trong chuyện ân cứu mạng.”
Bố Ngô xong yên tâm.
Tình nghĩa công ơn nuôi dưỡng vốn nhỏ, cộng thêm ân cứu mạng năm xưa, nhà họ Tống trong lòng mang sự áy náy với Tống Lê Ân, cho dù con ruột thì đối xử cũng sẽ tệ. Cho dù hai ông bà còn nữa, nếu việc cầu xin, lão tư nhà họ Tống cũng sẽ từ chối.
Mẹ Ngô cũng vỗ n.g.ự.c : “Vậy thì vững .”
Ngô Vũ cau mày :
“Vững cái gì, một năm nay con chẳng thấy nhà họ Tống đối xử t.ử tế với bố chồng con chỗ nào. Nhà cửa và tiền bạc lúc riêng giữ chịu cho thì thôi , cũng bao giờ quan tâm đến chức vụ của bố chồng con và Tống Mẫn ở Viện nghiên cứu. Cho nên hôm nay con trực tiếp cùng nhà họ Tống tính toán rõ ràng ân cứu mạng một cho xong. Nhà họ Tống đưa 2 vạn tệ, và giấy cắt đứt quan hệ với bố chồng con. Tiền đang ở chỗ bố chồng con, hôm nào con sẽ dỗ dành lấy về tay giữ. Nói nhiều thứ viển vông như thiết thực bằng tiền, 2 vạn tệ Tống Mẫn cả đời cũng kiếm …”
“Chát~”
Tiếng tát tai đột ngột cắt ngang lời Ngô Vũ.
Bố Ngô tức giận đến mức khóe mắt nứt toạc, hai mắt đỏ ngầu.
Ông chỉ tay mũi Ngô Vũ, chất vấn: “Mày cho tao , giấy cắt đứt quan hệ gì, ân cứu mạng tính toán một cho xong là ?”
Ngô Vũ ôm mặt, thể tin nổi bố .
Mẹ Ngô cũng sững sờ, nhất thời phản ứng kịp để bảo vệ con gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-70-sau-khi-ep-hon-si-quan-lanh-lung-toi-dung-y-thuat-tuong-lai-can-quet-gioi-nghien-cuu/chuong-1454-nha-ho-ngo-hoi-han-muon-roi.html.]
Tôn Y Mân kinh ngạc há hốc mồm, thấy Bố Ngô tính tình luôn ôn hòa nay tức giận đến biến dạng, sợ hãi rụt cổ .
“Bố, nếu bố thăng chức cần lấy lòng nhà họ Tống, con lấy về 2 vạn tệ, đủ để đả thông quan hệ .”
Tự bỏ tiền lo lót quan hệ, đương nhiên hơn là lấy lòng thông gia.
Tại bố đ.á.n.h ?
Bố Ngô tức giận ném mạnh cốc nước xuống đất.
Đứng phắt dậy, chỉ Ngô Vũ : “Sao tao dạy đứa con gái não như mày, Lâm Thanh Thanh đó bây giờ là Chủ tịch danh dự đấy, Chủ tịch danh dự thứ hai của Hoa Quốc, mày điều đại diện cho cái gì ?”
“Ước chừng Thị trưởng Kinh Đô gặp Lâm Thanh Thanh cũng dễ dàng gì. Bắt đầu từ ngày mai, xếp hàng tặng quà cho Lâm Thanh Thanh thể lượn một vòng quanh Kinh Đô. Chúng là thông gia trực hệ với cô , tao tốn một xu nào Viện nghiên cứu cũng sẽ chủ động thăng chức cho tao, bao nhiêu nịnh bợ tao, mày dám, mày dám…”
Bố Ngô tức giận đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân, suýt nữa thì thổ huyết.
Chuyện rõ ràng như , ngay cả não cũng cần động cũng , đứa con gái duy nhất của ông sống sờ sờ c.h.ặ.t đứt con đường lên trời của nhà họ Ngô.
Bây giờ ông hận thể đ.á.n.h con gái c.h.ế.t sống .
Mẹ Ngô vội vàng đến đỡ Bố Ngô.
Người bình thường yêu thương con gái, nay cũng tức giận trừng mắt Ngô Vũ.
Con gái thật sự bà quá thất vọng.
Ngô Vũ lúc vẫn chút hiểu nổi.
Nhà họ Tống cho họ chiếm lợi ích, chẳng qua chỉ là cái danh nghĩa thông gia mà thôi, mất thì mất.
Làm thiết thực bằng tiền.
Bố Ngô thở hổn hển xuống, lập tức bình tâm trạng, cầm điện thoại gọi đến nhà Lâm Thanh Thanh.
Ông ngăn cản việc cắt đứt quan hệ.
Trải qua một lát chờ đợi căng thẳng, điện thoại kết nối.
Bố Ngô lập tức dùng giọng điệu áy náy : “Xin chào, là bố của Ngô Vũ, con bé sinh con xong lâu trầm cảm sinh, hôm nay ở quý phủ những lời lễ phép, mặt con bé xin nhà họ Tống. Sáng mai nhất định sẽ dẫn con bé đến tận cửa xin , hy vọng…”
Chu Chấn xong những lời , đầu dây bên là ai, lạnh lùng : “Tống Lê Ân cắt đứt quan hệ với nhà họ Tống, sáng mai Nhật báo Kinh Đô sẽ đăng tuyên bố cắt đứt quan hệ, xin đừng gọi điện thoại đến nữa, chúng bên còn công vụ xử lý, nếu sẽ là quấy rối công vụ.”
Cạch một tiếng, điện thoại cúp.
Bố Ngô cầm ống , sắc mặt trắng bệch.
Hồi lâu hồn.
Ý của nhà họ Tống và Lâm Thanh Thanh, là đường vãn hồi nữa .
Không , đường vãn hồi nữa .
Họ còn đăng báo công khai việc cắt đứt quan hệ.
Vậy đồng nghiệp và những xung quanh ông chẳng sẽ , vị thông gia quyền cao chức trọng như chính tay ông đẩy ?
Vậy khác chẳng sẽ c.h.ế.t ông ?
Ông từ từ bỏ điện thoại xuống, tát Ngô Vũ thêm một cái.
“Chát~”
Giọng thê lương: “Rốt cuộc mày não , mới thể chuyện ngu xuẩn , mày hại nhà họ Ngô .”
Ngô Vũ đ.á.n.h nghiêng .
Đứa trẻ trong lòng giật tỉnh giấc, ré lên.
Bố Ngô lập tức càng thêm bực bội, Ngô Vũ với ánh mắt như chứa lửa.
Ngô Vũ lúc mới thật sự sợ hãi.
Cô lắp bắp : “Chị họ ông cụ nhà họ Tống thiên vị, cái gì cũng cho bố chồng, thông gia như còn bằng . Lúc đó con bố chồng con ruột, liền dùng ân cứu mạng đây đổi lấy chút lợi ích thiết thực mắt, con…”
Ánh mắt phun lửa của Bố Ngô chuyển hướng, trừng mắt Tôn Y Mân.
Ông luôn , đứa con gái của nhẹ cả tin, thích lời chị họ nó.
ông bao giờ nghĩ rằng, sự xúi giục của Tôn Y Mân sẽ c.h.ặ.t đứt con đường thăng tiến của nhà họ Ngô.
Tôn Y Mân nãy giờ dám chuyện, giác quan thứ sáu của phụ nữ mách bảo cô , việc em họ chuyện ngu xuẩn như liên quan đến những lời cô thường .
“Chát~”
Bố Ngô tức giận vung tay tát một cái.
Chỉ cửa lớn : “Tôn Y Mân, mày hủy hoại nhà họ Ngô, cút cho tao, phép xuất hiện trong nhà tao nữa, cút ngay bây giờ…”
Mẹ Ngô một bên lau nước mắt.
Nghe thấy tiếng gầm thét của chồng, cơ thể kìm run rẩy.
Tôn Y Mân trong lòng ấm ức, thấy Bố Ngô như , cầm túi xách tức giận : “Tiểu Vũ ngày nào cũng chuyện nhà họ Tống với cháu, cháu mới thêm vài câu. Nó loại chuyện não do cháu sai khiến, bảo cháu cút, cháu tuyệt đối bước chân cửa nhà họ Ngô nữa.”
Nói xong, cô vặn vẹo hình, bước nhanh khỏi cửa.
Bố Ngô cầm cốc ném về phía bóng lưng Tôn Y Mân.
“Mày hủy hoại nhà họ Ngô, còn mặt mũi ngụy biện.”
Lợi ích của một đao c.h.é.m đứt, ông bây giờ hận thể bóp c.h.ế.t Tôn Y Mân.
Ngô Vũ lúc trong đầu đủ loại suy nghĩ, cô đến bây giờ vẫn cảm thấy sai ở .