Xuyên Về TN 70: Sau Khi Ép Hôn Sĩ Quan Lạnh Lùng, Tôi Dùng Y Thuật Tương Lai Càn Quét Giới Nghiên Cứu. - Chương 1458: Năm đầu tiên của thập niên 80, một nghìn tỷ

Cập nhật lúc: 2026-04-18 15:02:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chiếc xe chở nhà họ Trương chạy khỏi thôn.

 

Mẹ Trương thấy xe khỏi thôn , dùng giọng mà bà cho là nhỏ nhất để dạy dỗ Trương Quế Liên: “Quế Liên, mày đừng mấy chuyện ảnh hưởng đến danh tiếng của em chồng mày nữa. Nếu nó xảy chuyện thì những ngày tháng của mày bây giờ chấm dứt. Nhà họ Lâm bây giờ là ổ vàng, mày xem quần áo mày mặc , đồ ăn bình thường còn hơn cả phu nhân Huyện trưởng chỗ chúng . Nếu Lâm Đại Khánh cần mày nữa, mày một công việc hai tay nghề, chỉ thể tìm một lão già tàn tật qua hai đời vợ. Mày nghĩ xem đó là cuộc sống gì, e là mày một tháng cũng chẳng ăn thịt hai .”

 

Mẹ Trương dỗ dành Trương Quế Liên, phân tích cặn kẽ cho cô .

 

Mối thông gia nhà họ Lâm , dù thế nào cũng thể đ.á.n.h mất .

 

Trương Quế Liên gật đầu, dường như thật sự .

 

“Mẹ, con sẽ chú ý. Lâm Đại Khánh luôn đối xử với con , cũng chịu lời con, đợi một thời gian nữa chồng con nguôi giận, con thể .”

 

Còn thể thật sự nhốt ở quê hai năm ?

 

nghĩ kỹ , chồng thật sự tức giận nên đành về quê.

 

Sau khi về quê, mỗi tháng cô một bức thư sám hối, đến nửa năm là cô thể .

 

Trương Quế Liên cứ thế ảo tưởng suốt dọc đường đến ga tàu Kinh Đô.

 

Chiếc xe của Đội Thiên Ưng Hộ Vệ đỗ vững vàng quảng trường ga.

 

Lý Niệm lái xe nở nụ thiện : “Bác trai, thím, hai mang theo giấy giới thiệu, cháu cùng hai mua vé, chị Trương cứ đợi xe nhé.”

 

Bố Trương lập tức tìm giấy giới thiệu của và Trương Quế Liên, theo Lý Niệm xuống xe, chen dòng .

 

Trên xe.

 

Trương Quế Liên đang định nhắm mắt dưỡng thần, liền thấy một chiến sĩ khác ở ghế phụ phía là Tô Liệt gọi cô : “Chị Trương~”

 

Trương Quế Liên mở mắt, liền thấy Tô Liệt cầm giấy b.út đưa đến mặt cô .

 

“Chị Trương, chúng theo căn dặn, bảo chị khi một tờ đơn xin ly hôn, chị nhé.”

 

Giọng điệu của Tô Liệt tự nhiên, dường như thứ căn bản là đơn xin ly hôn, mà chỉ là vài chữ đơn giản mà thôi.

 

Trương Quế Liên trừng mắt, đồng t.ử đột ngột co rút.

 

Cơ thể lập tức thẳng dậy.

 

Giọng the thé thể tin nổi.

 

“Cậu, cái gì?”

 

“Đơn xin ly hôn?!”

 

Tô Liệt vẫn , duy trì động tác đưa giấy b.út.

 

Nói: “Thím Lâm chị việc màng đến danh tiếng nhà họ Lâm, bây giờ chị về quê báo hiếu bố , nhỡ chuyện gì ảnh hưởng lớn đến nhà họ Lâm, thím Lâm sẽ cầm đơn xin ly hôn của chị bảo đồng chí Lâm thủ tục ly hôn. Nếu chị ngoan ngoãn trải qua hai năm , thì tờ giấy ly hôn những khác trong nhà họ Lâm sẽ , cũng sẽ mang ánh sáng.”

 

Hai tay Trương Quế Liên nắm c.h.ặ.t.

 

Mẹ chồng đúng là tinh ranh giới hạn, ngay cả điều cũng tính đến .

 

Trong mắt cô hiện lên sự oán hận, Tô Liệt hỏi: “ dựa mà tin , nhỡ đây là các dỗ ly hôn thì ?”

 

Tô Liệt thu nụ , trực tiếp rút khẩu s.ú.n.g bên hông , chĩa họng s.ú.n.g đen ngòm giữa trán Trương Quế Liên.

 

Giọng lạnh lẽo: “Chị Trương, nếu thím Lâm thật sự chị và đồng chí Lâm ly hôn, chị cảm thấy còn cần dỗ chị ?”

 

Trương Quế Liên họng s.ú.n.g, cơ thể liền run lên.

 

Lưng cô liều mạng lùi về phía , lập tức gật đầu, giọng run rẩy : “Cậu bỏ s.ú.n.g xuống, , đơn xin ly hôn.”

 

Tô Liệt cất s.ú.n.g, Trương Quế Liên lập tức đưa tay nhận lấy giấy b.út.

 

Tô Liệt : “ là Trương Quế Liên và Lâm Đại Khánh kết hôn sáu năm, trong trường hợp hai bên bất kỳ lầm nào, do tính cách hợp tình cảm rạn nứt đặc biệt ngày 13 tháng 1 năm 1980 xin ly hôn...”

 

Trương Quế Liên run rẩy tay, sai một chữ theo lời Tô Liệt .

 

Cùng lúc đó, Lâm Thanh Thanh chữa thương xong cho nhân viên cơ sở huấn luyện đặc biệt.

 

Nhân viên cơ sở huấn luyện đặc biệt là nền tảng của Thiên Ưng Hộ Vệ Quân, luôn duy trì trạng thái nhất, để bệnh cũ, tránh ảnh hưởng đến việc phát huy thực lực.

 

Mỗi nhân viên thương, Lâm Thanh Thanh đều dùng Thần Thuẫn Nhất Hào để điều trị cho họ.

 

“Đã thông báo cho Lâm lão bọn họ đến họp ?”

 

Tưởng Hải Hà liếc đồng hồ: “Cuộc họp hai phút nữa bắt đầu.”

 

Lâm Thanh Thanh , thẳng lên phòng họp tầng hai của Thiên Ưng Y Nghiên Viện cũ.

 

Vừa xuống, Lâm lão và những khác lượt đến.

 

Người vẫn là mấy lúc mới thành lập Y nghiên viện.

 

Lâm Thanh Thanh chỉ việc với Lâm lão, Viện trưởng Sử, Chủ nhiệm Lý, Tiểu Mai, Nguyễn Thư Sâm.

 

Sau khi bàn bạc xong, Lâm lão và những khác sẽ truyền đạt cho các bộ phận và nhà máy do phụ trách.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-70-sau-khi-ep-hon-si-quan-lanh-lung-toi-dung-y-thuat-tuong-lai-can-quet-gioi-nghien-cuu/chuong-1458-nam-dau-tien-cua-thap-nien-80-mot-nghin-ty.html.]

Lâm lão và những khác cũng mấy ngày gặp Lâm Thanh Thanh , mấy ngày nay xảy chuyện lớn như , Y nghiên viện phong tỏa diện.

 

“Nguyên soái Lâm, chúc mừng cô thăng chức, chuẩn quà mừng cho cô, lát nữa sẽ đưa đến văn phòng cô.”

 

Lâm lão sảng khoái.

 

Ông con mắt tinh đời, khi phát hiện Nguyên soái Lâm tầm thường, liền kiên định theo Nguyên soái Lâm đến ngày hôm nay.

 

Nhìn chức vụ hiện tại của Viện trưởng Lâm, chính là minh chứng nhất cho con mắt của ông.

 

“Nguyên soái Lâm, thể ngang ở Hoa Quốc ?”

 

Viện trưởng Sử ha hả bước .

 

Lâm Thanh Thanh : “Ông ở Hoa Quốc vẫn luôn ngang ?”

 

“Ha ha... Tiểu Viện trưởng Lâm cũng bắt bẻ khác .”

 

Chủ nhiệm Lý theo sát bước , kìm nén sự kích động trong lòng, trêu chọc Lâm Thanh Thanh một câu.

 

Lâm Thanh Thanh : “Đương nhiên là học từ Lâm lão .”

 

Lâm lão ngày nào cũng mắng Viện trưởng Sử, hai ba năm nay kiểu gì cũng học vài câu.

 

Nói , Lâm lão liền lườm Viện trưởng Sử một cái: “Tiểu Viện trưởng Lâm mới thăng chức, khuyên ông khiêm tốn một chút đừng bay bổng, đừng sinh mấy cái suy nghĩ linh tinh.”

 

Viện trưởng Sử bĩu môi.

 

“Cái gì gọi là suy nghĩ linh tinh, tài khoản của Y nghiên viện nhiều tiền như , hai cái nghiên cứu thì gì, nếu thành công chẳng là hồi báo khổng lồ .”

 

Lâm lão trợn trắng mắt.

 

Giơ ba ngón tay lên: “Ông bậy ba năm , một dự án cũng xong, tiền thì tốn ít, Chủ nhiệm Lý ông xem đúng .”

 

Chủ nhiệm Lý tham gia màn đấu võ mồm của hai , giả vờ như thấy.

 

“Lâm lão, ông khó sư phụ .”

 

Tiểu Mai đến tiếng đến .

 

Lâm lão Nguyễn Thư Sâm đang tủm tỉm phía Tiểu Mai, lẩm bẩm: “ cũng nên tìm một cô học trò nhỏ, Nguyễn Thư Sâm đúng là đồ nhát gan, lúc cãi một câu cũng giúp .”

 

Nguyễn Thư Sâm sát Lâm lão, đầu toét miệng với Lâm lão, liền nhận một cái lườm của ông.

 

Lâm Thanh Thanh màn giao lưu ánh mắt của , gõ gõ bàn: “Người đến đông đủ , họp thôi.”

 

Dứt lời, Lâm lão và những khác bắt đầu luân phiên báo cáo công việc tháng 12 và mục tiêu tháng 1.

 

Nửa giờ .

 

Báo cáo xong công việc thường quy, Lâm Thanh Thanh với về tiến độ xây dựng trụ sở chính Viện nghiên cứu Hoa Quốc.

 

“Vốn dĩ là đầu tháng 6 công, nhưng tháng 10 năm ngoái quốc gia cử thêm một đội xây dựng đến, bây giờ dự kiến công một tháng, cộng thêm thời gian nhân sự các viện nghiên cứu đến hội nhập, định một thời gian là ngày 15 tháng 5 trụ sở chính Viện nghiên cứu Hoa Quốc chính thức thành lập, và tổ chức lễ khai mạc.”

 

Mọi nhao nhao cúi đầu ghi chép hạng mục quan trọng .

 

Lâm Thanh Thanh đầu Tưởng Hải Hà bên tay trái .

 

“Tưởng Hải Hà, đều , cô dưỡng thương trở về đội phó thủ, thăng chức Thượng tá, và quyền điều phối tài chính của Y nghiên viện, hoan nghênh~”

 

Lâm Thanh Thanh dẫn đầu vỗ tay.

 

Tiểu Mai sức vỗ tay, nháy mắt với Tưởng Hải Hà.

 

Trải qua một năm phát triển ở Châu Âu, ánh mắt của Tưởng Hải Hà bây giờ càng thêm trầm và sắc bén, khí thế quanh như cầu vồng.

 

Lâm lão và những khác dám coi thường.

 

cả Y nghiên viện, chỉ Lâm lão quyền điều phối tài chính, tức là cần thông qua chữ ký của Lâm Thanh Thanh, thể trực tiếp điều động tiền bạc của Y nghiên viện.

 

Lâm Thanh Thanh ấn tay xuống, kêu gọi dừng tràng pháo tay nhiệt tình.

 

Sắc mặt đột nhiên nghiêm túc.

 

“Tiếp theo tuyên bố một chuyện lớn, về năm 1980, mục tiêu tổng lợi nhuận của Thiên Ưng Y Nghiên Viện trong năm đầu tiên của thập niên 80.”

 

Mọi , đều căng thẳng Lâm Thanh Thanh.

 

Chuyện liên quan đến mục tiêu công việc theo từng giai đoạn trong cả một năm tới của họ.

 

Lâm Thanh Thanh giơ ngón trỏ lên, ánh mắt quét qua từng .

 

“Năm đầu tiên của thập niên 80, cứ định một mục tiêu nhỏ...”

 

“Một nghìn tỷ .”

 

“Phụt~ Khụ khụ khụ...”

 

Lâm lão thở kịp, nước bọt của chính sặc khí quản, cả ho sặc sụa.

 

 

Loading...