Xuyên Về TN 70: Sau Khi Ép Hôn Sĩ Quan Lạnh Lùng, Tôi Dùng Y Thuật Tương Lai Càn Quét Giới Nghiên Cứu. - Chương 1619: Giả Như Hải hối hận không kịp
Cập nhật lúc: 2026-04-18 15:06:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đám Vương Hạ Sơn thì chằm chằm mâm cơm, ngẩn .
Trong miệng lẩm bẩm: “Không thể nào, thể c.h.ế.t nhanh như , quốc gia thể nhẫn tâm như thế, dù thế nào cũng lao tâm khổ tứ vì đất nước bao nhiêu năm nay, thể g.i.ế.c là g.i.ế.c, thể tuyệt tình như , …”
Địch Vĩ, chức vụ thấp nhất, đột nhiên ngẩng đầu về phía Giả Như Hải.
Giống như kẻ thù g.i.ế.c cha, chỉ thẳng mặt Giả Như Hải gào lên: “Đều tại ông, tất cả là của ông!”
“Nếu đứa con trai quý hóa của ông đề nghị bắt cóc con của Lâm Thanh Thanh, chúng đến bước đường ngày hôm nay, chúng nhận bữa cơm đoạn đầu !”
“ g.i.ế.c ông!”
Hắn hét lao tới, liều mạng bóp cổ Giả Như Hải.
Hắn chức vụ thấp nhất, trong những ở đây cũng là kẻ phạm tội nhẹ nhất, cho dù điều tra thì cùng lắm cũng chỉ tù. Hắn giấu ít tiền ở quê, tiền chỉ , đợi tù quan nữa thì thể buôn bán, cả đời vẫn sống yên .
bây giờ thì chẳng còn gì nữa.
Quan chức mất, mạng cũng mất!
Người c.h.ế.t thì còn gì nữa .
Chu Liệp nhanh ch.óng tiến lên gỡ tay Địch Vĩ , đồng thời bẻ ngoặt hai cánh tay lưng.
Trương Lượng lạnh lùng với đám trong phòng: “Cho các 3 phút, nếu ma đói thì đừng ăn bữa cơm , chúng sẽ trực tiếp đưa các luôn.”
“Có ăn , hả?”
Anh trừng mắt, ánh mắt sắc bén quét qua những kẻ trong phòng thẩm vấn.
Những kẻ nhát gan bắt đầu thút thít.
Có kẻ im lặng, nhưng cả run rẩy vì sợ hãi.
Vài giây , bắt đầu cầm đũa lên, cứng đờ và máy móc và cơm miệng.
Vương Hạ Sơn vẫn gào : “ phục, dựa mà bắt c.h.ế.t, vẫn đến mức xử b.ắ.n, kháng cáo!”
Nước mắt nước mũi tèm lem khắp mặt, xem là sợ thật .
Trương Lượng bước tới, đặt tay lên cằm Vương Hạ Sơn, dùng sức kéo mạnh xuống.
Cằm Vương Hạ Sơn trật khớp, thể rõ chữ nào nữa.
“Dưới lòng đất trong cái sân viện của ông đào lên mười mấy t.h.i t.h.ể học sinh, cộng thêm tất cả những quan chức ông lôi kéo và những việc vi phạm pháp luật ông từng , từng việc từng việc một đều ghi chép rõ ràng bản cung. Các nhớ gì về việc thẩm vấn , điều đó quan trọng, dù tất cả lời khai đều do chính miệng các , các đáng c.h.ế.t , tin trong lòng các tự rõ nhất.”
Lời thốt , Vương Hạ Sơn dám ầm ĩ nữa.
Giả Như Hải cũng ngẩn , thẳng lưng dậy.
“Giả Như Hải, từ năm ngoái tham ô 5 triệu trong dự án xây dựng cơ bản, trong thời gian tại chức nhận hối lộ tổng cộng 3,05 triệu, tiền đều ông giấu gạch lát nền phòng ngủ trong căn nhà dân ở ngoại ô. Giả bộ trưởng, đúng chứ?”
Trong ánh mắt sắc lẹm của Trương Lượng mang theo một tia nhạo.
Giả Như Hải run bần bật.
Sao thể?!
Số tiền trong căn nhà dân ở ngoại ô chỉ một .
Là chính tay chôn.
Người của Thiên Ưng Hộ Vệ Quân thể ?
Tim Giả Như Hải đập thình thịch, còn kinh hoàng hơn cả lúc thấy bữa cơm ngon lành .
“Chưa nắm bằng chứng thực chất của các , thì sẽ tay với các . Bây giờ các còn 1 phút rưỡi.”
Trương Lượng chằm chằm chiếc đồng hồ điện t.ử tay.
Ánh mắt lạnh lẽo quét qua tất cả .
Chu Liệp nắn cằm cho Vương Hạ Sơn, đẩy mạnh tường.
Đổng Huy ngoài cửa tối hậu thư: “1 phút rưỡi nữa, giải bộ.”
“Rầm!”
Cửa phòng thẩm vấn đóng một cách thô bạo.
Giả Như Hải mặt xám như tro tàn, ngã bệt xuống đất.
Trong đầu tràn ngập những quá khứ của hơn nửa đời .
Sống đến 43 tuổi, khúm núm luồn cúi hơn nửa đời mà hưởng phúc một ngày nào, nhịn bật cay đắng.
“Ha ha ha ha~ ha ha ha ha…”
Nếu ngày hôm nay, nhất định sẽ lấy lòng Tôn Lan, thi đại học, con rể nhà họ Tôn, như sẽ sắc mặt của từng nhà họ Tôn, mỗi ngày sống như một con ch.ó.
Nếu ở vùng nông thôn nơi lớn lên từ nhỏ, sống cảnh bán mặt cho đất bán lưng cho trời, cưới một phụ nữ thích, sinh con đẻ cái, đợi đến độ tuổi nhất định thì con cháu đầy đàn, dường như cuộc sống đó cũng tồi.
Ít nhất mỗi ngày đều sống yên bình, thiết thực.
Hắn hối hận .
Hối hận về từng quyết định khi gặp Tôn Lan.
Lúc , những khác trong phòng thẩm vấn sắp c.h.ế.t, cũng đang hồi tưởng những việc trong đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-70-sau-khi-ep-hon-si-quan-lanh-lung-toi-dung-y-thuat-tuong-lai-can-quet-gioi-nghien-cuu/chuong-1619-gia-nhu-hai-hoi-han-khong-kip.html.]
Có hối hận, đắc ý, sự khoái trá khi từng thao túng cuộc đời khác, điên cuồng…
Tóm , tinh thần của mỗi đều bình thường.
Hết giờ.
Cửa phòng thẩm vấn mở .
Anh vung tay lên, mười mấy ùa phòng thẩm vấn, lôi bộ những kẻ bên trong ngoài.
Ở đây đều là những kẻ sắp xử b.ắ.n.
Đám Giả Như Hải còng quặt hai tay, ấn đầu giải khỏi phòng thẩm vấn.
Vừa vặn, nhà họ Tôn ở phòng thẩm vấn bên cạnh cũng đồng thời giải .
Hai bên chạm mặt .
Khi rõ mặt đối phương, mấy đứa con trai của Tôn Chính Phẩm mặc kệ tất cả, lao tới định đ.á.n.h Giả Như Hải.
“Đều tại cái đồ chổi nhà mày, cái đồ chân lấm tay bùn lên nổi mặt bàn , thật sự hại c.h.ế.t nhà họ Tôn , tao g.i.ế.c mày!”
Cơn tức giận trong lòng Giả Như Hải cũng chẳng kém gì nhà họ Tôn.
Hắn nhẫn nhục chịu đựng bao nhiêu năm nay, Tôn Chính Phẩm để mấy đứa con trai những việc bẩn thỉu nên đều giao hết cho .
Hắn vị trí ngày hôm nay, đều là những gì xứng đáng nhận .
Ngược , nhà họ Tôn ai nấy đều ỷ gia thế quan hệ mới thuận lợi bước đến ngày hôm nay.
Chẳng mấy kẻ tài năng thực sự.
Khinh thường ?
Hắn còn khinh thường nhà họ Tôn chứ.
Giả Như Hải tàn nhẫn giơ chân đạp thẳng con cả nhà họ Tôn đang lao tới.
“Đi c.h.ế.t !”
“C.h.ế.t là còn quá hời cho mày !”
Trương Lượng nháy mắt hiệu cho tổ 2 của Đội Thiên Ưng Hộ Vệ, tổ 2 nhanh ch.óng khống chế nhà họ Tôn.
Hai bên trừng mắt , cứ thế áp giải lên xe tải.
Tổ 1 của Đội Thiên Ưng Hộ Vệ áp giải những khác lên một chiếc xe tải khác, 56 đông đủ.
Xuất phát.
Trước và hai chiếc xe tải đều một xe tải chở binh lính bảo vệ.
Đổng Huy tự lái xe đầu mở đường.
Đoàn xe nhanh ch.óng tiến về phía ngọn núi phía Thiên Ưng Hộ Vệ Quân.
Đầu tiên khỏi doanh trại mới vòng núi phía , cần 13 phút di chuyển.
“10 giờ 55 , kéo dài đến tận bây giờ?”
Lâm Thanh Thanh Tống Nghị Viễn đang ở ghế phụ.
Tống Nghị Viễn nãy đang xử lý quân vụ của Thiên Ưng Hộ Vệ Quân, cũng mới tới.
“ , chẳng lẽ họ tuân thủ quân lệnh ?”
Bối Bối chu mỏ hỏi.
“Thời gian thi hành án ấn định là 11 giờ đúng, họ nhất định sẽ đến đúng giờ.”
Tống Nghị Viễn hề vội.
Anh tin tưởng năng lực việc của nhóm Trương Lượng.
Hơn nữa còn Đổng Huy áp trận, dù thế nào cũng thể muộn .
Vừa nghĩ như , thấy tiếng bánh xe nghiến tuyết.
“Đến !”
Lãng Lãng nhanh ch.óng đầu ngoài cửa sổ xe.
Một chiếc xe Jeep quân dụng phóng như bay tới, theo là 4 chiếc xe tải.
Xe chạy quá nhanh, bọt tuyết b.ắ.n tung tóe bánh xe.
Trông vô cùng khí thế.
“Các con xe xuống, chỗ gần bãi hành hình, bên ngoài xe thấy các con .”
“Vâng ạ, .”
Bốn đứa trẻ ngoan ngoãn đáp lời.
Thực chất sự phấn khích trong mắt gần như giấu nổi.
Thấy Lâm Thanh Thanh và Tống Nghị Viễn xuống xe, Lãng Lãng và Văn Văn lập tức lao lên ghế , áp sát cả khuôn mặt cửa sổ xe, hai em mỗi một cửa sổ, trừng to mắt bên ngoài.