Xuyên Về TN 70: Sau Khi Ép Hôn Sĩ Quan Lạnh Lùng, Tôi Dùng Y Thuật Tương Lai Càn Quét Giới Nghiên Cứu. - Chương 964: Đuổi người và cắt đứt quan hệ
Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:44:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gia đình Vương Nhị Lại thấy Lâm Bảo Quân hai câu đầu bỏ , còn tưởng cãi nên tức giận bỏ .
10 phút , cửa phòng gõ vang.
Vương Nhị Lại vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn mở cửa, thấy là đại đội trưởng, ông lập tức biến sắc thành vẻ mặt nịnh nọt.
“Đại đội trưởng giờ đến đây?”
Đại đội trưởng bĩu môi, nghiêng sang một bên để lộ Lâm Bảo Quân.
“Vương Nhị Lại, cả nhà ông chiếm nhà ngói gạch xanh của ở thoải mái ?”
Chuyện Vương Nhị Lại chiếm nhà họ Lâm, ông sớm , chỉ là do cô ba nhà họ Lâm tự đồng ý cho , cũng vì chuyện mà đến nhờ ông chiếu cố, ông cũng nhắm mắt ngơ.
Trong thôn ai mà , con gái thứ hai của nhà họ Lâm gả cho sĩ quan Kinh Đô, đón cả nhà lên Kinh Đô , ai dám đắc tội?
Chỉ cái tên Vương Nhị Lại sống c.h.ế.t tham lam vô độ , mới dám đ.â.m đầu .
“Hắc hắc... Chẳng là nhà sập ?”
Vương Nhị Lại gãi đầu hắc hắc.
Đại đội trưởng rít một t.h.u.ố.c lá, xua tay : “Hai ngày nay ông dọn , đừng ở lỳ nhà nữa, ông quên nhà Lâm lão nhị kết cục gì ? Ông là ngoài lẽ nào còn mong nương tay?”
Nụ mặt Vương Nhị Lại cứng đờ.
Ông quên chuyện Lâm lão nhị tống ruột tù.
Mà là tưởng nhà họ Lâm sẽ bao giờ nữa, nên mới nghĩ một chủ ý, để cả nhà dọn ở trong ngôi nhà ngói gạch xanh .
“Vâng , mấy ngày nữa sẽ dọn.”
Vương Nhị Lại gượng gạo .
Phi~ Đồ keo kiệt.
Ông ở 4 tháng rưỡi , cho dù bây giờ dọn cũng đáng.
Chỉ Lâm Bảo Quân : “Cô ba, bà ngoại cháu đang ở bệnh viện huyện, mấy ngày nay cháu túc trực ở đó, ban ngày cháu và bạn ở chỗ cô ?”
Vương Nhị Lại: “...”
Cô ba Lâm liếc đàn ông bên cạnh cháu trai lớn nãy giờ vẫn im lặng, tươi rạng rỡ gật đầu.
“Vậy cô ba, cháu nhà bà ngoại đợi cháu, tối mới về, cô cần nấu cơm cho cháu .”
Lâm Bảo Quân một câu, rút t.h.u.ố.c lá tiễn đại đội trưởng cửa, đến cửa lén nhét cho đại đội trưởng một bao t.h.u.ố.c lá.
“Đại đội trưởng, gia đình cô ba cháu ở trong thôn phiền ngài chiếu cố nhiều hơn.”
“Khách sáo khách sáo.”
Đại đội trưởng nhận lấy t.h.u.ố.c lá ha hả .
Thực là nhà họ Lâm chiếu cố ông.
Từ năm bắt đầu, công việc các mặt của ông ở công xã đều thuận lợi hơn nhiều, nộp lương thực cũng bao giờ mắng nữa.
Đây chẳng đều là nể mặt nhà họ Lâm .
Rời khỏi thôn, Lâm Bảo Quân dẫn Đổng Huy men theo núi Miêu Nhĩ đến thôn bên nhà bà ngoại.
Còn Lâm Thanh Thanh cùng Lâm đến nhà bà ngoại.
Nhà chính, xã trưởng công xã, đại đội trưởng, cùng ba già cùng chi với Lâm ngay ngắn ở phía , Lâm và Lâm Thanh Thanh bên trái, cả Lâm, hai Lâm, ba Lâm bên .
Bên tay xã trưởng công xã còn đặt bệnh án của bệnh viện huyện.
Trên đó rõ ràng tình trạng vết thương của bà cụ khi nhập viện, cùng với phân tích bệnh tình, phương án điều trị.
Xã trưởng tức giận chỉ trích cả Lâm: “Triệu Đại Hổ, ba em các quả thực quá đáng, thể đối xử với ruột của như , chuyện mà truyền ngoài công xã chúng còn đủ để .”
Đại đội trưởng chán ghét ba cả Lâm: “Hừ~ E rằng ai dám gả con gái đến thôn chúng nữa, việc cũng quá táng tận lương tâm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-70-sau-khi-ep-hon-si-quan-lanh-lung-toi-dung-y-thuat-tuong-lai-can-quet-gioi-nghien-cuu/chuong-964-duoi-nguoi-va-cat-dut-quan-he.html.]
Ba già đang rít tẩu t.h.u.ố.c, cũng nhao nhao chỉ trích cả Lâm việc quá đáng, mất mặt những cùng chi với họ.
Cậu cả Lâm cúi đầu, thầm bĩu môi, lúc ngẩng đầu lên còn trừng mắt Lâm một cái.
Mẹ Lâm lập tức trừng .
Nói yêu cầu của : “Xã trưởng, đại đội trưởng, bác Triệu, chú hai Triệu, chú bảy Triệu, cả chăm sóc già thành bộ dạng , nghiêm khắc thì chính là ngược đãi già, bọn họ là ruột , cũng tống tù, cứ một tờ giấy cắt đứt quan hệ, và đều quan hệ gì với ba nhà Triệu Đại Hổ, Triệu Nhị Hổ, Triệu Tam Hổ nữa, còn chi phí viện điều trị , cũng do ba bọn họ trả, thấy hợp lý chứ?”
“Không hợp lý, chúng chính là tiền mới để bà cụ ở nhà chăm sóc, cô tự đưa đến bệnh viện, dựa cái gì bắt chúng trả tiền?”
Cậu ba Lâm lập tức nổi giận.
Cậu cả Lâm cũng : “ , nếu cô đón lên Kinh Đô phụng dưỡng, chúng giao cho cô, nhưng đòi tiền thì một xu cũng , hơn nữa cô bây giờ nhiều tiền như cũng thiếu chút .”
Cậu hai Lâm: “!”
“ cái rắm, và bố Bảo Quân ở Kinh Đô công việc, dựa mấy đứa con trai cho tiền, còn nuôi bao nhiêu đứa cháu lấy tiền.”
Bà chính là để ba trai chảy m.á.u nhiều một chút, mới thể xả hận trong lòng.
Tố cáo ba trai là thể nào , ba mà đó, con cái các thứ ?
Những đứa trẻ tuy thiết với bà, nhưng dù cũng là giống nòi của nhà họ Triệu cũ.
Bác Triệu gõ gõ tẩu t.h.u.ố.c, quát: “Đại Hổ, đó là ruột của , nuôi ai nuôi, tiền bắt buộc do các trả.”
Đại đội trưởng: “Triệu Đại Hổ, tục ngữ câu nuôi con phòng già, già các ốm đau thì các chữa, tiền điều trị ba em các chia đều, nếu tiền sẽ trừ công điểm.”
Đại đội trưởng trực tiếp rút củi đáy nồi, ba em ngây .
Bọn họ cho dù vô trả tiền, nhưng công điểm thì .
Xã trưởng trực tiếp đưa quyết định: “Cứ trực tiếp trừ công điểm của ba nhà bọn họ, chuyện cứ quyết định như , giấy cắt đứt quan hệ đại đội trưởng một bản, việc phụng dưỡng bà cụ bất kỳ quan hệ gì với ba Triệu Đại Hổ nữa.”
“Được, ngay đây.”
Đại đội trưởng rút b.út máy từ túi áo , mở giấy thư ‘xoẹt xoẹt xoẹt’ lên.
Cậu cả Lâm tức giận đến mức mặt lúc đỏ lúc xanh.
mấy mặt là xã trưởng, đại đội trưởng, cánh tay bọn họ vặn nổi đùi, dân làng đấu quan chức, gì cũng vô dụng.
Cậu hai Lâm cũng chằm chằm Lâm mà trừng, thậm chí thỉnh thoảng còn rơi Lâm Thanh Thanh.
Lâm Thanh Thanh ánh mắt nhàn nhạt quét tới, chạm mắt với hai Lâm.
Cậu hai Lâm đôi mắt sâu thẳm thản nhiên của cháu gái một cái, thấy tim run lên, lập tức đầu .
Mạnh Dương ở cửa nhà chính thấy cảnh , trong lòng hắc hắc hắc hắc ngừng.
Lâm thượng tướng chính là từng trộm kho báu hoàng cung nước Y, là mà mấy lão già nhà quê thể áp chế .
Đại đội trưởng xong giấy cắt đứt quan hệ liền bảo Lâm và ba cả Lâm đến ký tên.
Mẹ Lâm ký xong nhanh, trừng mắt ba cả Lâm ký tên xong, đó mặt ba cả Lâm đưa cho mấy xã trưởng mỗi một bao t.h.u.ố.c lá.
“Đại đội trưởng, chuyển hộ khẩu còn cần ngài một tờ giấy chứng nhận, đóng cái dấu.”
Đại đội trưởng cầm t.h.u.ố.c lá, híp mắt : “Mọi ở nhà thu dọn đồ đạc của bà cụ , đóng dấu mang về cho , tiện thể mang luôn tiền viện phí cho cô.”
“Đâu cần đại đội trưởng đặc biệt chạy một chuyến, Mạnh Dương, theo lấy thư và tiền.”
Mẹ Lâm giao túi xách cho Mạnh Dương, Mạnh Dương hiểu ý nhận lấy theo đại đội trưởng.
Mấy xã trưởng công xã hàn huyên với Lâm một phen, cũng rời .
Lâm Bảo Quân chính là lúc mới đến.
Mẹ Lâm liếc căn phòng tối nhỏ mà bà ngoại ở, vẻ mặt khó chịu bước khỏi sân.
“Đi, hai đứa theo viếng mộ ông ngoại các con, về còn là khi nào.”
Mẹ Lâm đỏ hoe hốc mắt .