Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 373: Có sợ nhưng không có nguy hiểm
Cập nhật lúc: 2026-01-12 03:46:40
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bác tài Từ thấy Dương Niệm Niệm bình tĩnh như , lòng cũng vững vàng thêm mấy phần.
Thật lòng mà , gặp tình huống thế , bên cạnh một trầm bình tĩnh, đúng là mang cảm giác an lớn.
"Các cháu chuẩn cho nhé, bác lái xe qua đó đây."
Dương Niệm Niệm sang Trịnh Tâm Nguyệt: "Cậu chuẩn cho ."
Trịnh Tâm Nguyệt vô cùng phấn khích, hăm hở : "Mấy đứa gặp bọn đúng là bọn chúng xui xẻo , đều đừng sợ, nhiều nhất cũng chỉ bốn năm đứa thôi, tớ đ.á.n.h hai gã đàn ông là thành vấn đề. Ba các đối phó với hai đứa cũng khó chứ? Bọn còn mang theo v.ũ k.h.í nữa mà."
Dương Niệm Niệm âm thầm kéo kéo tay áo Trịnh Tâm Nguyệt, nhỏ giọng nhắc nhở: "Lát nữa đừng bốc đồng đấy."
Vạn nhất phát hiện là giả, nhỡ còn chọc giận đối phương nữa.
Trịnh Tâm Nguyệt xoa xoa lòng bàn tay: "Niệm Niệm, cứ yên tâm ! Tớ bốc đồng ."
Dương Niệm Niệm bộ dạng phấn khích của cô , bất lực : "Cậu bốc đồng, là đang kích động."
Haizz! Thật hiểu nổi, Trịnh Tâm Nguyệt một cô gái, thích đ.á.n.h thế nhỉ?
Bác tài Lưu cuộc đối thoại của hai cô gái mà trong lòng đắng ngắt, hai cô bé là sự hiểm ác của nhân gian, nơi rừng sâu núi thẳm gặp những kẻ , e rằng bọn chúng chỉ đơn giản là cướp của thôi .
Sợ dọa bọn họ sợ nên bác cũng dám .
Xe nhanh ch.óng lái đến cái cây to chắn giữa đường, bác tài Lưu ngoài xe, bên ngoài tối đen như mực, chẳng thấy cái gì cả.
Đợi chừng một phút, vẫn phát hiện điều gì bất thường.
Lẽ nào là họ nghĩ nhiều ?
Bác tài Lưu nghĩ một lát : "Để lão xuống dời cái cây nhé?"
Dương Niệm Niệm cũng cứ tiêu hao thời gian thế cách, gật đầu : "Bác chú ý an ạ."
Bác tài Lưu gật gật đầu, mở cửa xe xuống xe, để an bác còn đóng cửa xe .
Trịnh Tâm Nguyệt lập tức nép sát cửa sổ xe, chằm chằm bụi cỏ một lúc, tinh mắt nhận thấy bụi cỏ bên đường khẽ động một cái, còn xác định do gió thổi thì thấy mấy gã đàn ông đột nhiên từ bên đường xông .
Dưới ánh đèn xe, con d.a.o trong tay bọn chúng phản chiếu ánh sáng sắc lẹm, ba xe thót tim một cái.
Bác tài Lưu sớm chuẩn , thấy động tĩnh là chạy về phía ghế lái, miệng còn hét lên: "Có cướp!"
Dương Niệm Niệm và Trịnh Tâm Nguyệt phản ứng nhanh hơn, trực tiếp lôi s.ú.n.g chĩa mấy gã xông hét lớn: "Đứng im!"
Bốn gã đó rõ ràng ngờ tới, hai cô gái xe tay còn thủ hàng nóng, sợ đến mức cả cứng đờ, gã đàn ông đầu giọng chút run rẩy: "Bọn chúng s.ú.n.g."
Có hai gã đàn ông gần sát mép đường, thấy lời là nhảy tót bụi cỏ cao quá đầu , nhanh ch.óng biến mất tăm mất tích.
Hai gã giữa đường thì sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u, chạy mà dám nhúc nhích, hai cái chân thể nhanh bằng viên đạn chứ?
Dương Niệm Niệm lạnh giọng lệnh: "Vứt d.a.o xuống đất!"
Hai gã đàn ông hề do dự chút nào, vội vàng vứt d.a.o xuống đất, bác tài Lưu cũng phản ứng nhanh, chạy nhặt d.a.o lên, phòng trường hợp hai đứa dùng d.a.o phản kháng.
Dương Niệm Niệm nhỏ giọng hỏi Trịnh Tâm Nguyệt: "Cậu bẻ tay ? Nếu thì bẻ tay bọn chúng ."
Bẻ tay thực chất là trật khớp, như hai đứa mất khả năng phản kháng.
"Tớ , cầm s.ú.n.g , để tớ bẻ."
Ánh mắt Trịnh Tâm Nguyệt sáng rực, nhét khẩu s.ú.n.g đồ chơi tay Dương Niệm Niệm, mở cửa xe nhảy xuống, cũng chẳng thèm quan tâm đến tiếng kêu la t.h.ả.m thiết của hai gã đàn ông, tay chân lanh lẹ bẻ trật khớp tay của bọn chúng.
Nhìn mà bác tài Lưu và bác tài Từ đều nhăn mặt nhíu mày.
"Bây giờ tính ?" Bác tài Từ hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-373-co-so-nhung-khong-co-nguy-hiem.html.]
Dương Niệm Niệm bình tĩnh chỉ huy: "Bác tài Từ, bác cứ trong xe đừng nhúc nhích, quan sát tình hình xung quanh, phòng trường hợp đồng bọn của bọn chúng ."
Lại hướng về phía bác tài Lưu gọi: "Bác tài Lưu, cháu nhớ trong thùng xe dây thừng, phiền bác lấy một chút ạ."
"Được."
Bác tài Lưu chân còn nhũn, chạy lạch bạch xe, loay hoay mãi mới lấy dây thừng đây, sự giúp đỡ của Trịnh Tâm Nguyệt, trói hai đứa , trực tiếp vứt trong thùng xe.
Dương Niệm Niệm vẫn luôn cầm hai khẩu s.ú.n.g đồ chơi chĩa bọn chúng, hai đứa khô gầy cằn cỗi, chừng ba mươi tuổi đầu, mặt mày hốc hác giống lành gì.
Cô cảnh báo nếu đứa nào dám phản kháng là trực tiếp b.ắ.n nát đầu, hai đứa sợ hãi hết mực, cộng thêm khớp tay cũng cử động , đành mặc bắt bớ.
Bọn chúng theo bạn bè đầu tiên cái nghề , thật sự bắt thì cùng lắm là tù ba bốn năm là thôi.
Chứ nếu phản kháng thì đó là chuyện mất mạng đấy.
Hai tên đồng bọn chạy thoát nữa, Dương Niệm Niệm cất s.ú.n.g , cùng Trịnh Tâm Nguyệt giúp bác tài Lưu dời cái cây to .
Ba xe, bác tài Từ lập tức nổ máy xe, chạy thêm một đoạn đường dài, lòng bấy giờ mới thực sự yên tâm .
"Phía là địa phận thành phố Hải , trời cũng sắp sáng , chuyến của chúng coi như là sợ nhưng nguy hiểm."
Bác tài Lưu vẫn còn kinh hồn bạt vía, mồ hôi trán vẫn chảy ròng ròng: "Hai cái đứa trong thùng xe thì tính đây?"
Dương Niệm Niệm sớm nghĩ kỹ : "Giao bọn chúng cho đồn công an thành phố Hải ạ."
Bác tài Từ liếc Trịnh Tâm Nguyệt một cái: "Cô bé, cháu tập luyện qua ? Bác thấy chiêu bẻ khớp tay của cháu điêu luyện đấy."
Trịnh Tâm Nguyệt đắc ý : "Chú hai của cháu từng lính, từ nhỏ dạy cháu mấy chiêu phòng , đ.á.n.h hai gã đàn ông trưởng thành tuyệt đối vấn đề gì, hạng gầy gò nhỏ thó như trong thùng xe , cháu thể đ.á.n.h ba bốn đứa đấy ạ."
Bác tài Từ liền : "Thảo nào cháu bẻ khớp tay điệu nghệ thế, cháu kết hôn cũng lo nhà chồng bắt nạt , nếu đ.á.n.h thì bình thường đ.á.n.h cháu ."
Lời , Dương Niệm Niệm và bác tài Lưu cũng bật thành tiếng.
Sau khi xảy chuyện , cũng đều buồn ngủ nữa.
Sợ trong thùng xe ngạt c.h.ế.t, dọc đường còn dừng xe kiểm tra tình hình một chút, cũng may ban đêm nóng lắm, tình trạng của hai trong xe vẫn .
Đoạn đường đó đều thuận lợi, vì dọc đường trễ thời gian nên lúc đến đồn công an là sáu giờ rưỡi sáng .
Biết đối phương là cướp, còn bẻ trật khớp tay, các đồng chí công an tiếp đón họ vô cùng kinh ngạc, đặc biệt là thấy hai bên đều ai thương, càng cảm thấy bất ngờ.
Thường thì gặp chuyện , nếu lái xe chạy thoát ngay thì thấy m.á.u là kết thúc .
Chương 272
"Các cháu chế phục bọn chúng bằng cách nào thế?"
Trịnh Tâm Nguyệt dõng dạc trả lời: "Tay bọn cháu s.ú.n.g ạ."
Vừa thấy lời , các đồng chí công an mặt ở đó lập tức căng thẳng tinh thần, vẻ mặt nghiêm túc : "Súng gì? Tàng trữ s.ú.n.g đạn trái phép là vi phạm pháp luật đấy, mau giao s.ú.n.g đây."
Bác tài Lưu và bác tài Từ một cái, vẻ mặt hai đều lộ rõ sự lo lắng, họ đưa kẻ đến đồn công an để tù, đừng để của cũng đưa đó nhé.
Dương Niệm Niệm vội vàng giải thích: "Chú công an ơi, các chú đừng hiểu lầm, bọn cháu tàng trữ s.ú.n.g đạn trái phép ạ, đây là s.ú.n.g đồ chơi mô phỏng, bọn cướp bọn cháu mang theo đồ giả nên dọa sợ đấy ạ."
Nói , cô vội vàng móc s.ú.n.g cho công an xem.
Trịnh Tâm Nguyệt cũng phối hợp lấy : "Cháu nãy giải thích rõ ràng, đây là s.ú.n.g đồ chơi, bọn cháu mang theo để dọa thôi ạ."
Các đồng chí công an thở phào nhẹ nhõm, vẫn đón lấy kiểm tra một chút, phát hiện đúng là s.ú.n.g đồ chơi thật, bấy giờ mới trả s.ú.n.g cho hai cô.
Ngược bác tài Từ và bác tài Lưu thì ngây .