Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 387: Gửi cho họ một phần bánh ngọt, tính vào tài khoản của chúng tôi
Cập nhật lúc: 2026-01-12 03:46:55
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng chỉ còn hai họ, vẻ mặt Đới Nguyên Bình lập tức trở nên dâm đãng, đôi tay cũng chịu yên.
Dương Tuệ Oánh lập tức hiểu ý ông , phối hợp với những hành động của ông mà phát những âm thanh khiến đỏ mặt tía tai.
Đới Nguyên Bình hứng chí bừng bừng, đưa tay xuống váy.
Dương Tuệ Oánh ánh mắt lả lơi, thở dồn dập: "Anh Đới... chốt cửa ! Vạn nhất thì tính ?"
Lúc Đới Nguyên Bình còn tâm trí mà chốt cửa nữa, lầm bầm một câu: "Sẽ ai ."
Dương Tuệ Oánh chút yên tâm, nhưng cũng mất hứng, bàn tay nhỏ nhắn trực tiếp hướng về phía thắt lưng của Đới Nguyên Bình mà vươn tới...
Dương Niệm Niệm há hốc mồm, cứ tưởng hai chỉ là ve vãn trêu đùa một chút thôi, ngờ táo bạo đến thế.
Tiếc là thời đại điện thoại di động, nếu thì chắc chắn thể khiến Dương Tuệ Oánh và Đới Nguyên Bình "nổi tiếng" một phen, đang mải suy nghĩ thì Lục Thời Thâm che mắt nữa.
Dương Niệm Niệm gạt tay , nhưng kết quả là căn bản gạt nổi, chỉ đành để mặc Lục Thời Thâm kéo dậy.
Phòng bên cạnh âm thanh vẫn đang dập dình nhấp nhô, cô đầy vẻ thòm thèm mà Lục Thời Thâm dắt khỏi phòng bao.
Lúc xuống lầu, Lục Thời Thâm cứ như thể đang phòng hờ cô chạy ngược lên trộm tiếp , bắt cô ở phía .
Lúc thanh toán tiền ở quầy thu ngân, Dương Niệm Niệm sực nhớ Đới Nguyên Bình vẫn dậy chốt cửa phòng, trong mắt cô lóe lên một tia tinh quái.
Cười híp mắt với nhân viên thu ngân: "Khách ở phòng 208 là bạn , gửi cho họ một phần bánh ngọt, tính tài khoản của chúng ."
Lục Thời Thâm: "..."
Nhân viên thu ngân mảy may nghi ngờ, sang sắp xếp nhân viên phục vụ mang bánh ngọt lên lầu.
Dương Niệm Niệm nở một nụ xa, đợi nhân viên thu ngân thối tiền xong cố tình tìm chủ đề tán gẫu với cô vài câu.
Chưa bao lâu thấy tiếng hét thất thanh của nhân viên phục vụ lầu truyền xuống, cứ ngỡ xảy chuyện gì, mấy nhân viên phục vụ vội vàng chạy lên tầng hai xem xét tình hình.
Chẳng mấy chốc, tất cả đều mặt đỏ bừng chạy ngược xuống .
Dương Niệm Niệm nén , hài lòng dắt Lục Thời Thâm khỏi quán , khỏi cửa lớn là nhịn mà bật thành tiếng.
"Trời ơi, em đoán Đới Nguyên Bình chắc là hồn siêu phách lạc luôn , ngần tuổi đầu còn chẳng đoan chính chơi bời kiểu đó, còn chấn thương tâm lý luôn chứ. Sau lão mà còn dám tìm rắc rối cho em, em sẽ đơn tố cáo gửi đến cơ quan lão , cho lão nếm mùi tố cáo bằng tên thật là như thế nào."
Lục Thời Thâm thấy đôi mắt Dương Niệm Niệm sáng lấp lánh, dáng vẻ đang ấp ủ đầy bụng mưu mẹo xa , trong mắt hiện lên vài phần nuông chiều :
"Không cần đợi đến ."
"Hả?" Dương Niệm Niệm nhất thời phản ứng kịp: "Bây giờ định tố cáo lão luôn ?"
"Loại , xứng đáng nghỉ hưu một cách yên ." Lục Thời Thâm trầm giọng .
Đới Nguyên Bình tuổi còn nhỏ nữa, đoán chừng chuyện nghỉ hưu cũng là trong vài năm tới thôi, bây giờ ông nhất quyết chịu ly hôn với vợ cả để cho Dương Tuệ Oánh một danh phận, tám chín phần mười cũng là đợi đến lúc nghỉ hưu an .
Tất nhiên thể để ông toại nguyện .
Dương Niệm Niệm suy nghĩ kỹ một chút, thấy bây giờ vẫn lúc: "Em thấy bây giờ tố cáo vẫn là thời cơ nhất, nhất là đợi đến khi đứa trẻ trong bụng Dương Tuệ Oánh đời, để lão khỏi đường mà chối cãi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-387-gui-cho-ho-mot-phan-banh-ngot-tinh-vao-tai-khoan-cua-chung-toi.html.]
Cô nghiêm túc phân tích: "Lão ở cái tuổi , con cái chắc chắn cũng còn nhỏ nữa, đều đang mưa gió ở các bộ phận khác . Gia đình vợ lão tám phần là cũng thế lực, khi họ sẽ thấy ly hôn ảnh hưởng , vì lợi ích gia tộc mà vẫn chọn bảo vệ lão ."
"Có đứa con sinh thì khác , sự bao dung của phụ nữ đối với việc chồng ngoại tình và chồng con ngoài giá thú là khác . Con cái Đới Nguyên Bình nếu lão con ngoài giá thú thì chắc chắn cũng chẳng quản lão nữa ."
Lục Thời Thâm lắc đầu: "Không cần lo lắng, điều tra lai lịch của Đới Nguyên Bình , thế lực gia tộc lão lớn như em tưởng , chỉ cần gửi đơn tố cáo lên, các đối thủ của lão sẽ để lão dễ dàng lấp l.i.ế.m qua chuyện ."
Dương Niệm Niệm trố mắt ngạc nhiên : "Lục Thời Thâm, điều tra Đới Nguyên Bình từ bao giờ thế? Bình thường chẳng chẳng rằng, mà lưng ít chuyện nhỉ! Anh rốt cuộc còn giấu em bao nhiêu chuyện nữa hả?"
Lục Thời Thâm hỏi gì đáp nấy: "Từ lúc em lão quan hệ với Dương Tuệ Oánh là điều tra lão ."
Thứ chờ đợi chỉ là một cơ hội thôi.
Dương Tuệ Oánh và Đới Nguyên Bình hiện tại đang quấn quýt nồng nhiệt, đoán chừng ít phát hiện manh mối , chỉ là thiếu một mồi lửa mà thôi.
Dương Niệm Niệm cuối cùng cũng hiểu ý của Lục Thời Thâm sẽ chỗ dựa cho cô là thế nào .
"Lục Thời Thâm, cái chỗ dựa của , em chắc chắn sẽ ăn kinh doanh ngày càng lớn mạnh cho xem."
Lại híp mắt bổ sung: " yên tâm , em chắc chắn sẽ những việc tuân thủ pháp luật, kiếm những đồng tiền lương tâm sạch sẽ, thương gia gian ác vô lương tâm ."
Dù cô cũng chẳng chí hướng gì to tát, dựa tiền kiếm mấy năm nay, mua thêm thật nhiều bất động sản và vàng bạc những thứ giá trị sưu tầm.
Dù kinh tế xuống, nhà cửa chỉ cần ở địa đoạn thì cũng chẳng cần sợ hãi, giữ nhà thu tiền thuê cũng chẳng lo c.h.ế.t đói, dù cũng là nhà mua đứt mà, chẳng lo trả nợ ngân hàng.
Càng nghĩ càng thấy sướng rơn, cảm giác cách đến việc giàu nứt đố đổ vách gần thêm một bước nữa .
Hai xe, Dương Niệm Niệm lên xe là sực nhớ một việc chính sự.
"Nhược Linh tháng lên đây, nếu ưng ý Lý Phong Ích thì chắc là sẽ giục Nhược Linh kết hôn đấy. Em thấy Nhược Linh cũng khá thích Lý Phong Ích, chẳng ý kiến gì về chuyện kết hôn cả, lúc đó chúng chuẩn đồ hồi môn thế nào cho hợp lý đây?"
Lục Thời Thâm bình thường cực kỳ ít khi quản đến mảng nhân tình thế thái , đối với những chuyện cũng am hiểu cho lắm.
Trước Nhược Linh kết hôn, Dương Niệm Niệm quyết định hồi môn chiếc tivi, bây giờ hỏi như , lẽ là đổi ý định .
Đoán là trong lòng cô dự tính nên trả lời: "Tùy em quyết định."
Dương Niệm Niệm chống cằm suy ngẫm: "Bây giờ điều kiện của chúng , chắc chắn thể so với những nhà gả em gái ở trong thôn , nhất định hồi môn cho Nhược Linh nhiều đồ một chút."
"Nhược Linh và Phong Ích cũng chẳng dùng đến tivi, năm nay điều kiện hơn , cũng thể hồi môn nhiều thêm một chút. Nhược Linh và Lý Phong Ích sẽ phát triển ở , hồi môn nhà cửa cũng tiện, là hồi môn tiền mặt ? Hồi môn hai nghìn đồng, thấy ?"
Số tiền mà đặt ở quê Lý Phong Ích thì đủ để mua một căn nhà trong thành phố, còn chuyện mua nhà thì cứ để đôi vợ chồng trẻ tự quyết định.
Lục Thời Thâm im lặng hai giây: "Lý Phong Ích ý định phục viên."
Dương Niệm Niệm ngạc nhiên "A" một tiếng: "Cậu với ?"
Lục Thời Thâm gật đầu, giải thích đơn giản lý do Lý Phong Ích phục viên: "Cấp bậc của vẫn đủ để nhà theo quân đội."
Dương Niệm Niệm chớp mắt: "Phục viên cũng , cùng em ăn buôn bán , đợi đến khi cũng điều động đến Kinh Hỷ , em cũng sẽ mở một cửa hàng ở Kinh Hỷ, giao cho vợ chồng trẻ họ quản lý."
Không đợi Lục Thời Thâm trả lời, cô tự gật đầu tiếp: "Em thấy cách đấy, nếu Lý Phong Ích ý tưởng của riêng thì chúng ủng hộ hai vợ chồng họ chút kinh doanh nhỏ cũng ."