Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 390: Mùng bảy tháng bảy, là một ngày tốt
Cập nhật lúc: 2026-01-12 03:46:57
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Niệm Niệm hờ hững tiếp một câu xã giao: "Mùng bảy tháng bảy, đúng là một ngày ạ."
Thế kỷ 21 ít cặp đôi chọn ngày để đăng ký kết hôn, đây chính là lễ tình nhân đấy thôi.
Lời lọt tai Đinh Lan Anh thì cực kỳ chướng tai, bà cho rằng Dương Niệm Niệm đang mỉa mai , đang hát ngược với .
Vì cái ngày mà bà cãi với con trai mấy trận , nếu chồng bà cảm thấy cứ rùm beng lên như sẽ cho thì bà thế nào cũng sẽ thỏa hiệp .
Càng nghĩ càng tức, bà xị mặt bực bội .
"Ngày gì chứ? Giới trẻ bây giờ đúng là chẳng cái gì cứ thích theo ý , chọn cái ngày như , lúc họ hối hận cho xem."
Nói xong, bà dắt xe đạp rảo bước về nhà.
Vương Phượng Kiều đang hái rau trong sân, đúng lúc thấy cảnh , tò mò chạy hỏi.
"Niệm Niệm, cháu về cùng đường với chủ nhiệm Đinh thế?"
Dương Niệm Niệm nhún vai: "Cháu gặp chủ nhiệm Đinh ở cổng, bà mùng bảy âm lịch con trai bà kết hôn, mời cháu và Thời Thâm qua uống rượu mừng đấy ạ."
Vương Phượng Kiều vẻ mặt như thấy ma: "Cái gì? Chủ nhiệm Đinh thỏa hiệp ? Bà đổi tính dễ chuyện từ bao giờ thế?"
Dương Niệm Niệm : "Chỉ cần con trai dám đấu tranh thì đa phần sẽ thắng nổi con trai ạ."
Nói xong, cô chuyển chủ đề hỏi: "Hôm nay phiền cô , An An và Duyệt Duyệt nghịch ngợm ạ?"
Vương Phượng Kiều xua tay một cái: "Haiz, mấy lời khách sáo đó gì? An An và Duyệt Duyệt ngoan lắm, trưa ăn cơm xong là cứ rúc trong nhà với bọn Hải Dương xem tivi, xem say sưa lắm."
Bà nén nổi cảm thán: "Lũ trẻ bây giờ sướng thật đấy, hồi cô bằng tuổi chúng nó còn đang cày cuốc kiếm điểm công ở ngoài đồng cơ."
Dương Niệm Niệm: "Chủ yếu là do điều kiện sống của nhân dân cải thiện ạ."
Cô cúi đầu đồng hồ một chút: "Cô Vương ơi, cháu về đây, quần áo vẫn đang phơi ở trong sân thu ."
"Được, mau về !" Vương Phượng Kiều xua tay, thấy Dương Niệm Niệm mới nhà.
Dương Niệm Niệm về đến sân, thu quần áo phơi bên ngoài trong bếp chuẩn bữa tối.
Chuyện con trai Đinh Lan Anh kết hôn mùng bảy đầy một tiếng đồng hồ truyền khắp khu gia binh , lưng đủ thứ, tóm là chẳng ai dám ngay mặt Đinh Lan Anh.
Từ trường học về là cứ chạy đôn chạy đáo khắp nơi lúc nào nghỉ ngơi, Dương Niệm Niệm cũng chút mệt mỏi.
Ăn cơm tối xong, cô vật giường là ngủ say như c.h.ế.t luôn, ngay cả Lục Thời Thâm về lúc nào, lúc nào đơn vị cô cũng chẳng .
Ngày hôm .
Ăn sáng xong, cô cùng Vương Phượng Kiều thị trấn mua thức ăn, buổi trưa ăn qua loa bát mì, ba giờ chiều bắt đầu chuẩn nhân bánh sủi cảo để gói, thêm món sườn xào chua ngọt, cá vược hấp, thịt kho tàu, đậu que trộn.
Đến giờ cơm, lão thủ trưởng theo Lục Thời Thâm đến nhà.
Dương Niệm Niệm ở trong bếp nóng đến vã mồ hôi, thấy lão thủ trưởng đến vội vàng chạy đón.
"Ba nuôi, cơm nước xong xuôi ạ, hai rửa tay là thể ăn cơm ."
Lão thủ trưởng gọi một tiếng ba nuôi thì vô cùng vui vẻ, hiền từ.
"Đều là nhà cả, cứ bữa cơm gia đình bình thường là , cần bày vẽ nhiều món thế ."
"Vâng ạ."
Dương Niệm Niệm cởi tạp dề, bưng bát đũa nhà chính.
An An và Duyệt Duyệt cũng ngoan, cần ai gọi là tự chạy từ phòng phía tây ăn cơm.
An An càng lớn tính tình càng chút nhút nhát, thích chuyện cho lắm, trái Duyệt Duyệt miệng dẻo như kẹo kéo , thấy lão thủ trưởng là gọi ông nội ngay.
Khiến lão thủ trưởng vui như mở cờ trong bụng .
Trên bàn ăn ngoài nên cũng khá thoải mái, lão thủ trưởng ăn món sủi cảo nhân cần tây, cứ khen mãi thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-390-mung-bay-thang-bay-la-mot-ngay-tot.html.]
"Cái sủi cảo con gói ngon thật đấy, đầu bếp nhà ăn đơn vị cũng gói cái vị ."
Lại thở dài: "Đợi nửa năm Thời Thâm điều động đến Kinh Hỷ thì ăn nữa ."
Dương Niệm Niệm trong lòng mừng thầm, ý của lão thủ trưởng thì chuyện Lục Thời Thâm điều động đến Kinh Hỷ nửa năm là chắc chắn đây.
Lập tức hớn hở : "Ba nuôi, chỉ cần chúng con thời gian là sẽ về thăm ba mà. Bây giờ con mở xưởng kiếm ít tiền , đợi ba nghỉ hưu cũng chuyển đến Kinh Hỷ ở , chúng con phụng dưỡng ba."
Chương 284
Lão thủ trưởng là cởi mở chính trực, loại già thiếu đức, giờ cô kiếm tiền , nuôi thêm một già cũng chẳng cả.
Tục ngữ câu, nhà già như báu vật, huống hồ đây còn là một vị đại thủ trưởng nghỉ hưu cơ chứ.
Dù già chắc chắn cũng mua một cái trang trại lớn mà, đón cả bố Lục Thời Thâm qua ở cùng cũng vẫn đủ chỗ.
Tất nhiên , Mã Tú Trúc và Lục Quốc Chí đa phần là sẽ rời xa quê hương , họ giống trường hợp của lão thủ trưởng, họ nhất tâm lá rụng về cội, tám chín phần mười là chỉ cần họ chu cấp tiền dưỡng lão thôi.
Quê quán lão thủ trưởng còn thích nào, ông cũng từng nghĩ đến chuyện dưỡng lão, nay thấy lời , trong lòng bỗng chốc cảm thấy vô cùng ấm áp.
ông vẫn xua tay :
"Ta đến lúc đó ngần tuổi đầu , nỡ phiền hai đứa chứ?"
Nói xong, ông còn bất mãn liếc Lục Thời Thâm một cái, đúng là uổng công thương cái thằng nhóc , chẳng hiếu bằng con gái nuôi gì cả.
Dường như cảm nhận ánh mắt của lão thủ trưởng, Lục Thời Thâm bèn với vẻ mặt cảm xúc:
"Niệm Niệm dự định mua một cái trang trại để dưỡng lão, chỗ đó rộng rãi, thêm một ở cũng chẳng , ba cũng lương hưu mà, chẳng phiền gì ."
Lão thủ trưởng lườm một cái: "Anh nhòm ngó đến lương hưu của cơ đấy?"
Miệng thì , thực tế trong lòng vui mừng khôn xiết, ông Lục Thời Thâm giỏi diễn đạt, như là để ông chịu áp lực tâm lý khi chuyển qua đó ở.
Thực sự đến lúc nghỉ hưu, chuyển qua ở cùng họ xem chừng cũng .
Cho dù ở chung một mái nhà thì ở gần một chút cũng là điều .
Dù rằng cho dù theo họ thì nhà nước cũng sẽ lo cho ông thôi, nhưng suy cho cùng vẫn thể bằng sống cùng con cái cho vững tâm.
Dương Niệm Niệm thu hết vẻ mặt của lão thủ trưởng mắt, trong lòng thầm trộm, lão thủ trưởng đôi khi thật đáng yêu, cứ như một đứa trẻ già .
Bữa cơm , lão thủ trưởng ăn vô cùng vui vẻ, lúc Lục Thời Thâm tiễn ông về đơn vị, mặt ông vẫn còn vương nụ .
Đến cổng đơn vị, ông dừng bước :
"Được , về nghỉ sớm , ngày mai Niệm Phi cắt chỉ xuất viện, đón về."
"Vâng."
Lục Thời Thâm gật đầu đáp lời, theo lão thủ trưởng cổng lớn mới về khu gia binh.
Dương Niệm Niệm lau bàn xong, đang định rửa bát thì Lục Thời Thâm bếp: "Em tắm ."
Dương Niệm Niệm nhích sang một bên nhường chỗ cho .
"Vậy em tắm cho Duyệt Duyệt đây, cũng tắm cho An An một chút , bình thường nó tự tắm nên cái cổ chẳng bao giờ kỳ sạch đất cả, cứ mồ hôi là đất ở cổ đóng thành một vệt đen thui luôn."
"Được." Lục Thời Thâm gật đầu .
Mệt mỏi cả ngày, một mồ hôi, khi tắm cho Duyệt Duyệt xong, Dương Niệm Niệm cũng tắm rửa lên giường ngủ chẳng gì nữa.
Một đêm ngủ ngon, đến cả một giấc mơ cũng .
Ngày hôm .
Dương Niệm Niệm sắp xếp cho An An và Duyệt Duyệt xong là đạp xe đến bệnh viện tìm Trương Vũ Đình.
Nào ngờ đến cổng bệnh viện là gặp hai đàn ông dùng xe kéo gỗ chở một đàn ông thương ở chân, hớt hơ hớt hải bệnh viện.