Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 400: Anh họ tôi giở trò lưu manh với Niệm Niệm à?
Cập nhật lúc: 2026-01-12 03:49:48
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mậu của Trương Tuấn Hào ngờ tới Chính ủy Trương lệnh đuổi khách, con trai mới kết hôn xong đuổi họ hàng , chuyện khác gì dỡ cầu khi qua sông chứ?
Trong lòng mặc dù giận, nhưng cũng dám trêu chọc Chính ủy Trương đang lúc nóng giận, cháu ngoại đ.á.n.h thành thế , chẳng mấy chốc cũng sẽ tay với ông thôi.
Thế là ông sang Trương Tuấn Hào :
"Tuấn Hào, bố cháu ý gì thế? Ông là dượng mà bênh ngoài, lời vài câu mà tay với họ cháu? Còn lời ông lúc nãy nữa, là cắt đứt liên lạc với bộ họ hàng nhà ngoại của cháu ?"
Sắc mặt Trương Tuấn Hào cũng gì, gã họ cả bắt nạt vợ , cho gia đình gà bay ch.ó chạy, còn quấy rối nhà quân nhân, chuyện thể lớn thể nhỏ, tóm là gia đình mất hết mặt mũi.
"Cậu , họ là thế nào, trong lòng cũng rõ, chuyện bắt nạt Tinh Tinh, gia đình cháu nể tình hôm nay là ngày đại hỉ nên to chuyện, vốn dĩ dĩ hòa vi quý. Anh nhỉ, trực tiếp xông nhà quấy rối nhà quân nhân luôn, quấy rối là ai ?"
Không đợi trả lời, nhấn mạnh giọng tiếp: "Anh quấy rối vợ của Lục Trung đoàn trưởng, là con gái nuôi của lão Thủ trưởng đấy. Bố cháu mà đ.á.n.h mấy phát , một khi báo công an, hôm nay bắt vì tội lưu manh, chừng vài năm nữa mới ."
Anh họ Trương vốn dĩ còn lên mặt với Trương Tuấn Hào một chút để xả giận, lời , trong lòng lập tức hoảng loạn, gã tù .
Cậu của Trương Tuấn Hào cũng nhận thức mức độ nghiêm trọng của vấn đề, ngờ cháu ngoại đụng gốc rễ cứng .
cho dù cháu ngoại sai, cũng thể trực tiếp đuổi họ chứ?
Chuyện mà truyền về làng thì họ còn mặt mũi nào nữa?
Biết Trương Tuấn Hào cũng quyết định , ông định nhà.
" chuyện với cháu một chút."
Họ hàng bên phía Chính ủy Trương sớm mắt với những hành vi của họ Trương , nay xảy chuyện như , họ cũng ôm một bụng hỏa, thấy của Trương Tuấn Hào còn tìm Đinh Lan Anh, thế là tất cả đều , dìu ông ngoài viện.
Chương 291
Cười mà như : "Lan Anh lúc vẫn tỉnh táo , đừng bà thêm phiền lòng nữa, hơn hết là cứ đưa thằng cháu ngoại cả bệnh viện xem răng ! Nếu cứ để cái mặt sưng vù thế về quê, vợ nó hỏi đến lúc đó cũng chẳng thế nào ?"
Lời của Trương Tuấn Hào gì nữa, đành nửa đẩy nửa chịu mà đưa khỏi khu tập thể quân đội.
Những khác cũng dìu họ Trương ngoài, là dìu, chi bằng là áp giải thì đúng hơn.
Người nhà họ Trương và nhà họ Đinh thoáng chốc hết quá nửa, còn mấy chị dâu quân nhân xem náo nhiệt, ai nấy đều vội vã chạy về nhà, nhịn kể lể chuyện với hàng xóm láng giềng.
...
Trương Vũ Đình vẫn luôn chăm sóc Đinh Lan Anh, bên ngoài xảy chuyện gì, thấy Chính ủy Trương đẩy cửa , cô gọi một tiếng:
"Bố."
Chính ủy Trương vợ một cái, đó đanh mặt :
"Vũ Đình, con ngoài một lát."
Trương Vũ Đình nghi hoặc bước ngoài, còn thuận tay đóng cửa phòng : "Bố, chuyện gì ạ?"
Chính ủy Trương vẻ mặt nghiêm nghị: "Anh họ con uống nhiều quá, lúc nãy sang nhà Lục Trung đoàn trưởng gây sự, con với Dương Niệm Niệm quan hệ , sang xin cô một tiếng ."
Đầu óc Trương Vũ Đình "uỳnh" một cái: "Anh họ con giở trò lưu manh với Niệm Niệm ?" Sao gã dám chứ?
"Gã sang sân nhà Dương Niệm Niệm cởi quần, Lục Trung đoàn trưởng bắt quả tang." Chính ủy Trương đanh mặt: "Bố bảo trai con đưa và , chuyện tạm thời đừng với con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-400-anh-ho-toi-gio-tro-luu-manh-voi-niem-niem-a.html.]
Trương Vũ Đình hít một thật sâu: "Bố, họ quá đáng thật đấy."
Chính ủy Trương gật đầu: "Bố , bất kể trong nhà hỉ sự gì, cũng sẽ thông báo cho họ hàng bên nhà con nữa. Bây giờ con đang lúc nóng giận, đừng với bà vội, kẻo bà loạn lên, đổ lên đầu chị dâu con."
Vốn dĩ là ngày đại hỉ, nhưng ông mất hết cả thể diện lẫn lòng tự trọng .
Trương Vũ Đình gật đầu, khẽ : "Vậy con sang xem Niệm Niệm thế nào ."
Nói xong, cô sải bước khỏi phòng chính.
Mà lúc , chị dâu của Cao Tinh Tinh cũng đang kể cho cô chuyện họ Trương đ.á.n.h.
"Gã họ của Tuấn Hào đúng là cái giống gì, dám bắt nạt nhà quân nhân, còn bảo cái gì là nhờ nhà vệ sinh, cái đức hạnh của gã xem, nhờ nhà vệ sinh ai mà chẳng chứ?"
Nói xong chuyện của họ Trương, bà cũng quên phàn nàn về Chính ủy Trương.
"Bố chồng em đúng là mà việc, bắt nạt vợ trung đoàn trưởng, ông trực tiếp đ.á.n.h rụng cả răng cửa của họ Tuấn Hào luôn, mồm đầy m.á.u, mặt sưng vù chẳng còn hình nữa. Lúc em bắt nạt, bố chồng em cũng chẳng thấy tức giận đến thế, chị thấy bố chồng em chính là coi thường nhà đấy."
Bố Cao liền : "Gã chọc đây là vợ trung đoàn trưởng, còn là con gái nuôi của lão Thủ trưởng nữa, mà giống chứ?"
Mặc dù trong lòng thấy công bằng, nhưng nhà họ chính là thể so bì với , cái chẳng cách nào cả.
Cao Tinh Tinh con gái nuôi của lão Thủ trưởng là ai: "Sao họ Tuấn Hào chạy sang nhà cô quấy rối cô chứ?"
"Người xinh chứ , mơn mởn như tiên nữ trong phim . Chị sống từng tuổi đầu mà từng thấy cô gái nào xinh đến thế, còn thanh tú hơn cả em chồng em nhiều." Chị dâu Cao ăn bừa bãi.
Anh trai Cao cửa một cái, cau mày : "Bà cái gì mà lấy em so sánh thế? Người thấy thì ho gì chứ?"
Chị dâu Cao bĩu môi hé răng nữa.
Cao Tinh Tinh suy nghĩ kỹ một chút, lúc nãy ở cửa phòng tân hôn, quả thật một cô gái xinh , tám phần chính là vợ trung đoàn trưởng .
Mẹ Cao cái chứng bệnh mối cho tái phát: "Mẹ thấy em chồng con trông cũng xinh , chắc là gia đình ? Con trai út của trưởng làng vẫn kết hôn, là..."
Cao Tinh Tinh lập tức ngăn : "Mẹ, đừng mấy lời đó nữa, Vũ Đình nghiệp đại học công việc , thể gả về nông thôn chứ?"
Cô cửa còn chẳng dễ dàng gì, bố chồng thể để con gái gả thấp chứ?
Mẹ Cao cũng là lúc đầu óc nóng lên mới lời đó, con gái nhắc nhở , bà bĩu môi một cái gì thêm.
...
Lại về phía Dương Niệm Niệm, cô đang thái rau thì trông thấy Lục Thời Thâm trở về, vội vàng hỏi:
"Chính ủy Trương dạy dỗ gã họ của Trương Tuấn Hào ?"
Lục Thời Thâm Dương Niệm Niệm thích chi tiết, gật đầu : "Chính ủy Trương đ.á.n.h rụng một cái răng của gã, nếu gì bất ngờ, chắc chắn sẽ đuổi gã khỏi khu tập thể quân đội."
Mắt Dương Niệm Niệm sáng rực lên: "Chính ủy Trương cũng chịu tay thật, chắc là sớm nhịn một bụng hỏa ?"
Lục Thời Thâm phủ nhận, thấy mắt cô sáng lấp lánh, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn nhịn quan tâm hỏi: "Có sợ hãi ?"
Dương Niệm Niệm tinh nghịch lắc đầu: "Không ạ, em sắp về , vả trời vẫn tối, khu tập thể quân đội đông thế , em chỉ cần hét lên một tiếng là thể gọi cả đám tới ngay."