Xuyên về TN 80, sau khi gả thay tôi trở thành bảo bối trong lòng sĩ quan. - Chương 412: Cuộc gọi của Lục Thời Thâm

Cập nhật lúc: 2026-01-12 03:54:08
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trịnh Tâm Nguyệt theo: “Tớ học theo xem thế nào, cho Tần với chú thím tớ ăn, họ chắc chắn cũng từng ăn.”

 

Dư Toại thấy há miệng chờ ăn sẵn thế lắm, cũng cùng theo bếp.

 

Dương Niệm Niệm lấy một cái chậu rửa rau đưa cho Trịnh Tâm Nguyệt: “Vậy rửa hẹ với cà chua .”

 

Nghĩ đến Dư Toại thế chút ngượng ngùng, liền với : “Đàn , phiền giúp bóc hành một chút.”

 

Dư Toại gật đầu đồng ý, cầm lấy nắm hành lá cửa bếp bóc, đây là đầu tiên việc trong bếp, bóc hành lá cũng nho nhã, mỗi một động tác đều nghiêm túc.

 

Trịnh Tâm Nguyệt trêu : “Đàn , bình thường từng mấy việc ? Ngón tay trắng trẻo thon dài trông thật .”

 

Dư Toại khen chút ngại ngùng: “ là ít thật.”

 

Dương Niệm Niệm đang cho bột mì chậu đầu Dư Toại một cái, da dẻ trắng trẻo, vóc dáng cao gầy, đường nét ngũ quan đều mỹ, hèn gì Mạnh T.ử Du trúng .

 

Chỉ là nghĩ thông suốt , thẩm mỹ lệch lạc thế.

 

Trịnh Tâm Nguyệt để hẹ và cà chua rửa sạch lên thớt: “Niệm Niệm, chuyện thái rau để , tớ thái khéo.”

 

Nói một cách nghiêm túc thì cô vốn dĩ nấu cơm.

 

Dương Niệm Niệm cầm nắm hẹ vẩy bớt nước, đó thái vụn hẹ cho chậu bột mì trộn đều, thêm chút nước lạnh nhào thành khối bột.

 

“Tâm Nguyệt, lấy nắp lò than , cho nửa nồi nước .”

 

“Được thôi.” Trịnh Tâm Nguyệt đáp một tiếng hớn hở việc.

 

Dương Niệm Niệm bốc một nắm bột mì rắc lên mặt thớt, dùng cây cán bột cán cán khối bột cho thật đều, cắt thành hình lá mì.

 

Chuẩn xong xuôi hết thì nước cũng sôi sùng sục, cô thả lá mì , thái cà chua và hành lá cho để điều vị.

 

Trong nồi sôi bùng lên, một mùi thơm nức mũi tỏa , cho thêm nguyên liệu và dầu mè , món mì lá trong nồi lập tức càng thơm hơn.

 

Mì lá nhanh ch.óng nấu xong, cô đậy cửa lò : “Hai tự múc mì ăn nhé, rửa tay cái .”

 

Nói đoạn, cô múc một gáo nước đổ chậu rửa tay cửa, đợi cô rửa tay xong thì Trịnh Tâm Nguyệt và Dư Toại múc xong mì bưng bàn đá.

 

Đây là đầu tiên Dư Toại ăn cơm đích Dương Niệm Niệm , lá mì dai, mùi thơm của hẹ tràn ngập khoang miệng, càng ăn càng thấy ngon miệng.

 

Anh thể tin nổi mà khen ngợi: “Thật ngờ còn tay nghề đấy.”

 

Càng tiếp xúc càng cảm thấy cô gái Dương Niệm Niệm nhiều điểm sáng, khác hẳn với những cô gái khác, mỗi nhắc đến chuyện kiếm tiền kinh doanh là hai mắt sáng rực lên, nhưng thích chiếm chút hời nhỏ nào, yêu ghét rõ ràng, chuyện gì cũng phân định rạch ròi.

 

Vẻ ngoài nhu nhược nhưng thực chất nội tâm mạnh mẽ.

 

Những cô gái khác đến ma quỷ là biến sắc, cô thì xông pha , thật sự đặc biệt.

 

Trịnh Tâm Nguyệt thấy Dư Toại khen Dương Niệm Niệm thì vui như thể đang khen chính : “Niệm Niệm nấu cơm ngon lắm, tớ thích nhất là ăn cơm Niệm Niệm nấu đấy.”

 

Dương Niệm Niệm bịa đại một lý do: “Hoàng Quế Hoa chỉ thương Dương Tuệ Oánh với Dương Thiên Trụ thôi, mấy việc nấu cơm xuống ruộng từ nhỏ thiếu phần , tay nghề nấu cơm chính là luyện từ hồi đó đấy.”

 

Dư Toại mới đầu vẫn phản ứng kịp Hoàng Quế Hoa là ai, thấy cái tên Dương Tuệ Oánh mới suy đoán phận của Hoàng Quế Hoa.

 

Đang định tìm cách an ủi Dương Niệm Niệm thì Trịnh Tâm Nguyệt .

 

“Mẹ chắc chắn sẽ hối hận cho xem, Dương Tuệ Oánh trông chẳng giống hạng lòng hiếu thảo gì cả.”

 

Dương Niệm Niệm: “Cũng đừng hối hận, nếu lóc t.h.ả.m thiết xin , cầu xin nuôi bà mất.”

 

Dư Toại liền bật .

 

Một nồi mì ba ăn sạch sành sanh, Trịnh Tâm Nguyệt chủ động rửa bát đũa, Dư Toại cũng lâu.

 

Từ nhỏ đến lớn ăn cơm đều quy củ, ăn tám phần no là , từng ăn đến mức no căng thế bao giờ.

 

Bụng chút khó chịu nên cũng bắt xe mà bộ về nhà.

 

 

Buổi chiều ngủ trưa nên buổi tối thấy buồn ngủ lắm, Dương Niệm Niệm đang định gọi một cuộc điện thoại cho Lục Nhược Linh thì bên gọi tới .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-tn-80-sau-khi-ga-thay-toi-tro-thanh-bao-boi-trong-long-si-quan/chuong-412-cuoc-goi-cua-luc-thoi-tham.html.]

 

Cô bắt máy, mới gọi một tiếng “Nhược Linh” thì trong điện thoại truyền đến giọng của Lục Thời Thâm.

 

“Là .”

 

Khóe miệng Dương Niệm Niệm lập tức nở nụ : “Anh cuối cùng cũng gọi điện thoại cho em đấy, mấy ngày nay em sắp tấm ảnh chụp chung của chúng đến thủng một lỗ luôn .”

 

Vẻ mặt lạnh lùng của Lục Thời Thâm khi thấy lời Dương Niệm Niệm cũng dần dịu .

 

“Bố sang đây , đến xem .”

 

Dương Niệm Niệm hừ một tiếng: “Nếu bố đến thì chắc cũng chẳng nhớ mà gọi điện cho em nhỉ?”

 

Lục Thời Thâm ngờ cô sẽ như , mím môi giải thích.

 

“Không , khi đến lên kế hoạch sẽ gọi điện .”

 

Dương Niệm Niệm chỉ là cố ý trêu chọc thôi, ngờ nghiêm túc giải thích như , trong lòng ngọt ngào như nuốt hai cân mật ong .

 

Chương 300

 

“Họ gặp Lý Phong Ích ?”

 

“Gặp , hài lòng, đang bàn chuyện hôn sự, bảo Lý Phong Ích nộp báo cáo kết hôn , tháng Mười một sẽ kết hôn.” Lục Thời Thâm tóm tắt ngắn gọn bộ quá trình gặp mặt.

 

Dương Niệm Niệm tốc độ cho kinh ngạc: “Đây chắc là chọn sẵn ngày lành mới tới đây nhỉ? Đòi bao nhiêu tiền sính lễ thế ?”

 

Lục Thời Thâm “Ừm” một tiếng, cũng chẳng màng Mã Tú Trúc đang ngay lưng, thản nhiên .

 

“Họ Lý Phong Ích nộp báo cáo kết hôn lên , ván đóng thuyền mới bàn chuyện sính lễ.”

 

“Bàn tính của chồng gõ vang thật đấy, em ở Kinh đô còn thấy .” Có Lục Thời Thâm trấn giữ, Dương Niệm Niệm cũng chẳng lo Mã Tú Trúc loạn, chuyển chủ đề hỏi: “Tiểu đoàn trưởng Chu với chị Vương chắc là về quê nhỉ.”

 

Sợ cô sẽ thấy hụt hẫng, Lục Thời Thâm trầm giọng .

 

“Nhà họ cách Kinh đô xa, nếu em nhớ chị Vương, sẽ đưa em thăm họ.”

 

“Được chứ, em tính toán , đến năm trong tài khoản của chúng sẽ cả triệu tiền tiết kiệm , lúc đó mua một chiếc ô tô nhỏ, cũng tiện.”

 

, ngày mai em định xem nhà, đàn Dư hôm nay sang giới thiệu cho em một bộ nhà, cũng là tứ hợp viện. Tuy rằng hai cụ già qua đời trong nhà, tạm thời chút ảnh hưởng đến giá trị căn nhà, nhưng em thấy nếu xét về lâu dài thì vẫn giá trị để mua...”

 

Cái miệng Dương Niệm Niệm liến thoắng ngừng, Lục Thời Thâm vẫn luôn yên lặng lắng , thỉnh thoảng khẽ “Ừm” một tiếng, hoặc phụ họa một câu.

 

Đối với , thể thấy giọng của Dương Niệm Niệm là trong lòng thấy vững chãi và bình yên .

 

Dương Niệm Niệm một lúc lâu, đó mới sực nhận đầu dây bên chút quá yên tĩnh.

 

“Lục Thời Thâm, chê em lôi thôi ? Anh chẳng chuyện gì với em ?”

 

“Không .” Lục Thời Thâm im lặng một lát, chủ động tìm một chủ đề: “Đới Nguyên Bình phán hình .”

 

Dương Niệm Niệm híp mắt trả lời: “Em , Dương Tuệ Oánh tìm đến em .”

 

Lục Thời Thâm cau mày: “Có gây rắc rối cho em ?”

 

Dương Niệm Niệm: “Không , cô chỉ cảnh cáo em đừng mà đắc ý quá sớm thôi.”

 

Hai trò chuyện hơn hai mươi phút mới lưu luyến rời cúp điện thoại.

 

Lục Thời Thâm thấy tiếng báo bận trong điện thoại mới đặt máy xuống.

 

Đôi mắt sắp lồi ngoài , đứa con trai út thấy hai ông bà già thì chỉ gọi một tiếng “bố ”, đó liền bấm gọi điện buôn dưa lê với Dương Niệm Niệm.

 

Nói một lèo nửa tiếng đồng hồ, trong mắt nó còn cha ?

 

Đứa con trai bà mang nặng đẻ đau mười tháng trời, cuối cùng để cho Dương Niệm Niệm hưởng lợi.

 

Càng nghĩ càng tức, bà cũng quên mất lời dặn dò của Lục Quốc Chí, dữ tợn chất vấn.

 

“Trong mắt chỉ vợ chứ cha đúng ? với bố lặn lội đường xa tới đây, đối đãi với chúng thế đấy ?”

 

 

Loading...